Chương 4 - Bí Mật Đằng Sau Ly Trà

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Việc nữ phụ đẹp hơn, giỏi hơn là sự thật khách quan, và cho đến nay, không thấy nữ phụ có ý định cố tình chèn ép.】

【Bạn không thấy không có nghĩa là không có! Cô ta biết rõ sự thật mà vẫn giả vờ để đùa giỡn nữ chính, thế không phải là vấn đề sao?】

Các comment bắt đầu tranh luận gay gắt.

Tôi cũng chẳng phải thánh nhân lấy đức báo oán gì.

Lâm Vãn tính kế tôi trước, tại sao tôi không thể trả đũa nó?

Một tiếng sau, Lâm Vãn đăng một tấm ảnh nắm tay lên vòng bạn bè.

Kèm caption: Suýt nữa thì nhận nhầm người nắm nhầm tay, ha ha!

Ừ, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là chế độ “chỉ mình tôi (và chị tôi) nhìn thấy”.

6

Ôn Húc vẫn duy trì hình tượng sinh viên đại học bình thường.

Tôi không những không vạch trần mà còn tranh trả tiền suốt buổi.

Vốn dĩ tôi không vì cậu giàu mà yêu, nên cậu có nói hay không cũng không quan trọng.

9 giờ tối, tôi lái xe đưa Ôn Húc về đến cổng trường.

Trước khi xuống xe, cậu lấy từ trong túi ra một chiếc hộp trang sức trông có vẻ bình thường, rón rén nói: “Cái này em dùng tiền tiêu vặt mua, không đáng giá lắm, em tặng chị được không?”

Nhìn vào đôi mắt đơn thuần và chân thành của cậu, tim tôi khẽ run một nhịp.

Thôi, cứ cứ thế này đã.

Đợi sau này cậu phát hiện Lâm Vãn mới là chân ái rồi tính tiếp.

Tôi mỉm cười xòe lòng bàn tay: “Cảm ơn em!”

Ôn Húc vui mừng khôn xiết, vội vàng đặt hộp trang sức vào tay tôi: “Chị ơi, sau này em có tiền sẽ mua cho chị cái đẹp hơn!”

Tôi vui vẻ chấp nhận: “Được, chị chờ ngày đó!”

Sau khi hẹn thời gian gặp lại vào tuần sau, Ôn Húc lưu luyến xuống xe đi vào trường.

Tôi đợi cậu khuất hẳn rồi mới lái xe rời đi.

Trên đường về, comment chạy hiện lên điên cuồng:

【Nam chính giả vừa thôi, sợi dây chuyền hơn 300 triệu mà bảo là đồ rẻ tiền không đáng giá, bạn tôi xem mà thấy nghẹn họng…】

【Với gia cảnh nam chính thì đúng là không đắt thật, chỉ là hiện tại mỗi tháng anh ấy chỉ được nhận 100 triệu tiền tiêu vặt, sợi dây này là phải tiết kiệm lắm mới mua được, anh ấy yêu nữ phụ thật lòng rồi.】

【Nam chính thích nữ phụ như vậy, nữ chính làm sao cướp được đây?】

【Yên tâm đi, trên đời này không có bức tường nào không thể phá, vả lại nữ chính có hào quang nhân vật chính, chắc chắn sẽ ổn thôi.】

Hê hê, các bạn cứ vui vẻ đi.

7

Bố tôi trước đây là một thầu xây dựng.

Những năm ngành xây dựng hưng thịnh, ông kiếm được một khoản kha khá.

Mấy năm nay ngành này trầm lắng, ông quyết định nghỉ ngơi một thời gian.

Ông nói mẹ kế những năm qua chăm sóc gia đình vất vả rồi, nên mấy ngày trước đã đưa bà đi du lịch tự túc.

Vì vậy, trong nhà chỉ còn tôi và Lâm Vãn.

Lâm Vãn về nhà trước tôi.

Vừa bước vào cửa, nó lập tức chạy ra đón, còn trêu: “Chị đi đâu thế? Mặc đẹp thế này, không lẽ là đi gặp bạn trai à?”

Tôi gật đầu: “Đại khái là vậy.”

Lâm Vãn lộ vẻ mặt cường điệu: “Ai mà có phúc thế, lại được chị em chấm trúng!”

Tôi cười đáp: “Có dịp chị sẽ giới thiệu cho hai đứa quen nhau.”

“Hay quá!” Lâm Vãn khoác tay tôi, bí mật hỏi, “Chị, có muốn xem hộ em anh ấy thế nào không?”

Tôi gật đầu: “Tất nhiên là được.”

Lâm Vãn “cảm kích”: “Em cảm ơn chị!”

Lâm Vãn kể cho tôi nghe về tình hình “bạn trai quen mạng” của nó, và cho tôi xem “ảnh đẹp” của đối phương.

Tôi đánh giá một cách “có tâm”: “Nếu anh ta không nói dối thì cũng khá ổn.”

Lâm Vãn “vui vẻ”: “Vậy em sẽ tiếp tục tìm hiểu anh ấy!”

Tôi gật đầu: “Ừ.”

【Giờ tôi không quan tâm ai thắng ai thua nữa, chỉ muốn xem hai ác nữ đấu diễn xuất thôi.】

【Giờ tôi lại thấy nữ chính hơi quá đáng, thái độ của nữ phụ với cô ấy rất bình thường, không hề chèn ép, không biết có phải do tâm lý tự ti của nữ chính hay không.】

【Tôi cũng cảm thấy vậy.】

【Nữ phụ rõ ràng đang đùa giỡn nữ chính mà? Thế còn chưa đủ quá đáng sao?】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)