Chương 11 - Bí Mật Đằng Sau Đứa Bé

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ban đầu cô định ra nước ngoài, nhưng suy đi tính lại thấy bản thân không thích cuộc sống ở nước ngoài, cuối cùng vẫn quyết định ở lại Bắc Kinh.

Hôm bước ra khỏi trường Đại học Kinh Bắc, cô gần như mất đi nửa cái mạng, ngất xỉu ngay trên đường đến bệnh viện. Khi tỉnh lại mới biết mình được Giang Tế cứu.

Anh ấy là bác sĩ không biên giới, vừa từ nước ngoài trở về không lâu, hiện đang làm tình nguyện viên ở các vùng núi nghèo. Nghe tin, Thẩm Tri Ý đã hỏi xem mình có thể tham gia được không, vì cô cũng là bác sĩ.

Giang Tế không từ chối, nhận lời ngay. Hôm nay vừa vặn là ngày họ khởi hành đến khu vực Tây Nam.

Vừa định khom lưng lên xe, cổ tay cô bất ngờ bị một bàn tay tóm chặt.

“Thẩm Tri Ý, hắn ta là ai?”

Lục Trạch Văn chằm chằm nhìn gã đàn ông đứng cạnh cô, lực ở ngón tay ngày càng siết chặt, ánh mắt tràn ngập cảnh giác.

“Đau…”

Thẩm Tri Ý hít ngược một hơi, dùng sức hất tay anh ra.

Cô nhìn vết bầm đỏ ửng trên cổ tay, lửa giận bùng lên: “Lục Trạch Văn, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Trái tim Lục Trạch Văn thắt lại, cảm giác áy náy lập tức dâng trào: “Xin lỗi… anh không cố ý.”

Anh nhìn cô, giọng điệu hạ xuống cực thấp, khàn đặc, mang theo sự van xin hèn mọn tột độ:

“Thẩm Tri Ý, em đừng đi cùng hắn. Chúng ta về nhà trước được không? Mình từ từ nói chuyện, đừng đứng nói ở đây…”

“Tôi không muốn nói chuyện với anh.”

Thẩm Tri Ý lạnh lùng cắt ngang, theo Giang Tế bước lên xe.

Khi Lục Trạch Văn định thần lại, bóng người đã khuất hút.

Đáy lòng anh bỗng trào dâng một nỗi hoảng loạn tột độ. Anh run rẩy rút điện thoại gọi cho trợ lý: “Điều tra cho tôi gã đàn ông bên cạnh phu nhân tên gì? Lai lịch ra sao?”

Chưa đầy mười phút, trợ lý đã gửi thông tin vào hộp thư.

Lục Trạch Văn mở ra, bên trong chỉ có vỏn vẹn vài chữ: Giang Tế, làm bác sĩ không biên giới 5 năm, mới về nước một tháng trước. Lai lịch: Không rõ.

Tin nhắn của trợ lý nhảy ra:

[Sếp Lục, không thể tra được gì. Giống như bị ai đó cố tình xóa sạch dấu vết.]

Không tra được, một là hắn chẳng là gì, hai là bối cảnh vô cùng lớn mạnh.

Nhưng bối cảnh mạnh thì đã sao? Thẩm Tri Ý chỉ có thể là của anh.

Đến vùng núi Tây Nam, trời đã chập choạng tối.

Đường rất khó đi, Thẩm Tri Ý gần như được Giang Tế dắt tay dìu qua.

Khi đến nơi, trưởng thôn tươi cười chào đón họ, mời họ đến nhà ăn cơm. Thẩm Tri Ý và Giang Tế không từ chối.

Ăn xong, trưởng thôn vẫn không ngừng cảm tạ: “Vùng núi nghèo của chúng tôi, ngay cả muốn đi khám bệnh cũng phải đi mấy chục cây số ra ngoài thị trấn. Xe cộ thì không có, một số người vì thấy phiền phức nên mặc kệ, chết thì chết, tàn tật thì tàn tật. Các cô cậu có thể đến đây, chúng tôi thực sự rất biết ơn. Bác sĩ Thẩm, bác sĩ Giang, cảm ơn hai vị.”

Thẩm Tri Ý mỉm cười: “Bác đừng khách sáo, cháu cũng rất vui khi được đến đây.”

“Được, được, hai vị mau đi nghỉ ngơi đi.”

Trong thôn sắp xếp cho họ một trạm nhà khách tạm thời.

Vừa đến nơi, Thẩm Tri Ý đã mệt lả, ngã lưng xuống là ngủ thiếp đi.

Những ngày tiếp theo, cô và Giang Tế chạy đôn chạy đáo khắp nơi, khám sức khỏe toàn diện cho dân làng.

Nửa tháng trôi qua bệnh tình của những người già yếu ốm đau bắt đầu có chuyển biến tốt.

Thẩm Tri Ý và Giang Tế thấy tình hình ở đây đã ổn, dự định sẽ tiến sâu hơn vào những vùng núi hẻo lánh khác.

Sáng sớm hai người bắt đầu cuốc bộ, cả đi lẫn về mất gần mười tiếng đồng hồ.

Lúc quay lại điểm dừng chân thì đã mười giờ đêm.

Ngôi làng trên núi vốn dĩ giờ này phải tắt đèn tối thui, lúc này lại sáng rực. Dưới con đường dốc còn đậu mấy chiếc xe tải chở đầy vật tư.

Thẩm Tri Ý mặt đầy nghi hoặc, đến gần mới phát hiện dưới hiên nhà đang có một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng hút thuốc.

Khi nhìn rõ đó là ai, sắc mặt Thẩm Tri Ý lập tức thay đổi.

Lục Trạch Văn nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười: “Tri Ý, anh đến tìm em rồi.”

Chương 15

Trưởng thôn vội vã chạy ra, khuôn mặt đỏ bừng vì kích động: “Bác sĩ Thẩm, anh Lục đây là nhà từ thiện. Anh ấy mang nhu yếu phẩm đến quyên góp cho thôn chúng ta, có rất nhiều thứ chúng tôi còn chưa từng thấy bao giờ. Ban nãy bà con nhận quà ai cũng vui mừng khôn xiết.”

Thẩm Tri Ý không muốn làm mất mặt trưởng thôn, đành gượng cười gật đầu.

Đợi mọi người rời đi, tại chỗ chỉ còn lại cô, Giang Tế, và Lục Trạch Văn.

Lục Trạch Văn phớt lờ Giang Tế, bước lên nhìn chằm chằm Thẩm Tri Ý: “Tri Ý, đây là những gì anh nợ em, anh muốn đền bù cho em.”

Thẩm Tri Ý mím môi: “Lục Trạch Văn, anh không nợ tôi. Những việc đó là do tôi tự nguyện, tôi không hề hối hận.”

“Nơi này không hợp với anh đâu, anh mau đi đi.”

Nói xong, cô quay sang Giang Tế bên cạnh: “Chúng ta vào thôi.”

Giang Tế liếc nhìn Lục Trạch Văn một cái, gật đầu.

Lục Trạch Văn trân trối nhìn bóng lưng hai người cùng nhau khuất sau cánh cửa, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Thẩm Tri Ý vốn tưởng một thiếu gia quen sống trong nhung lụa như anh ta sẽ chẳng trụ nổi vài ngày.

Ai ngờ anh thực sự kiên trì ở lại gần nửa tháng. Cả người đen sạm đi, gầy rộc đi một nửa, chẳng còn nhìn ra dáng vẻ của người cầm quyền Tập đoàn Lục thị.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)