Chương 6 - Bí Mật Đằng Sau Đời Sống Công Sở
Tôi ngẩng đầu nhìn những dòng chữ.
“Bạn sẽ đi đâu?”
【Đến nơi không có ai ép tôi chứng minh mình trong sạch.】
【Đến nơi bố mẹ vẫn đang chờ tôi về ăn cơm.】
【Đi ngủ một giấc mà không phải giật mình tỉnh dậy.】
Lồng ngực tôi như bị xé toạc.
“Cảm ơn bạn.”
Những dòng chữ cuối cùng dần dần xuất hiện.
【Lâm Đường, hãy nhớ kỹ.】
【Khi người khác hỏi cô làm thế nào để chứng minh mình chưa từng làm chuyện đó.】
【Hãy hỏi ngược lại chứng cứ của họ từ đâu mà có.】
【Khi người khác hắt nước bẩn lên người cô.】
【Hãy điều tra xem chiếc xô đang nằm trong tay ai.】
【Đừng giao sự trong sạch của mình cho những kẻ đứng xem phán xét.】
【Hãy bắt kẻ tung tin giao ra dấu vân tay.】
【Về nhà đi.】
【Kiếp này, đèn vẫn đang sáng.】
Những dòng chữ tan biến.
Không bao giờ xuất hiện nữa.
Mẹ gọi điện cho tôi.
“Đường Đường, canh cá hâm nóng rồi, sao con còn chưa lên?”
Tôi lau nước mắt.
“Con lên ngay.”
Bố ngồi bên bàn ăn, âm lượng tivi được vặn rất nhỏ.
Mẹ thò đầu ra khỏi bếp.
“Mau ăn đi, để nguội sẽ tanh đấy.”
Tôi bước vào.
Đóng cửa lại.
Trong nhà có ánh đèn, có mùi thức ăn và có người đang chờ tôi.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu.
Sự trong sạch không phải một tờ giấy chứng nhận phải cầu xin mới có được.
Tôn nghiêm cũng không phải sự khoan dung đổi bằng những lời giải thích.
Nếu có người kéo tôi xuống vũng nước bẩn.
Tôi sẽ điều tra xem ai đã đào con mương ấy.
Nếu có người dùng chứng cứ giả để phán xét tôi.
Tôi sẽ tháo tung chứng cứ, để tất cả mọi người nhìn thấy bàn tay bẩn thỉu bên trong.
Kiếp này, tôi sẽ không phơi bày bản thân để ác ý kiểm tra nữa.
Tôi đứng dưới ánh sáng.
Để họ lần lượt bước đến trước chứng cứ.