Chương 5 - Bí Mật Đằng Sau Điểm Thi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vừa rồi con cuống quá nên hồ đồ.”

“Mạn Mạn đang mang thai, con không còn cách nào.”

“Mẹ đừng thu nhà.”

“Cũng đừng tính sổ.”

“Sau này con nhất định sẽ đối xử tốt với Nam Chi.”

Tôi nhìn anh, trong lòng không có chút dao động.

Bởi vì lúc nhận lỗi, mắt anh vẫn luôn liếc tờ thỏa thuận mượn nhà.

Anh sợ không phải vì đã làm tổn thương tôi.

Anh sợ không còn nhà để ở.

Đương nhiên mẹ tôi cũng nhìn thấy.

Bà khép tờ thỏa thuận lại.

“Muộn rồi.”

Lý Khải ngẩng đầu.

“Mẹ!”

Mẹ nói.

“Trước trưa mai.”

“Các con dọn toàn bộ đồ trong căn nhà cưới ra.”

“Không dọn được, mẹ sẽ gọi người đến chuyển đi.”

Hà Mạn hét lên.

“Bà dám!”

Mẹ không nói gì, chỉ cầm điện thoại lên.

Bà gọi cho ban quản lý khu dân cư.

“Chín giờ sáng mai, tôi đến thu hồi căn nhà đứng tên mình.”

“Phiền các anh cử người đi cùng để mở cửa và lập biên bản.”

Bố Hà Mạn đột ngột đứng dậy.

“Mạnh Ngọc Hòa, bà bắt nạt người quá đáng!”

Mẹ ngước mắt.

“Cả nhà sáu người các ông chặn cửa nhà tôi, ép con gái tôi nghỉ học, đòi nhà của tôi.”

“Rốt cuộc ai mới bắt nạt người quá đáng?”

Thầy Đỗ khẽ ho một tiếng.

“Tôi không tiện can thiệp chuyện gia đình.”

“Nhưng hồ sơ của Nam Chi tốt nhất nên được xác nhận ngay tối nay.”

“Một số khoản thưởng có thời hạn nộp.”

Mẹ tôi gật đầu.

“Làm ngay bây giờ.”

Nhưng bố đột nhiên giật lấy giấy dự thi của tôi.

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi không đồng ý.”

Ông siết giấy tờ trong tay, lần đầu tiên ánh mắt không còn né tránh.

“Nam Chi.”

“Nếu con vẫn còn nhận người bố này.”

“Thì tối nay đừng điền bất cứ thứ gì.”

06

Tôi nhìn giấy dự thi trong tay bố rồi đột nhiên bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Nhưng tất cả mọi người trong phòng khách đều nghe thấy.

Bố cau mày.

“Con cười gì?”

Tôi nói.

“Con cười vì cuối cùng bố cũng giống một người bố.”

“Chỉ có điều không phải lúc bảo vệ con.”

“Mà là lúc ngăn cản con.”

Mặt bố hiện vẻ khó xử.

Ông càng siết chặt giấy dự thi.

“Đừng dùng lời lẽ châm chọc bố.”

“Gia đình này không thể chỉ lo cho một mình con.”

Mẹ tôi đứng lên.

“Trả giấy tờ cho nó.”

Bố lùi một bước.

“Không trả.”

“Trừ khi nó đồng ý tạm thời không đăng ký nguyện vọng.”

Mẹ đưa tay ra.

“Lý Hoài Nhân.”

“Tôi nói lần cuối.”

“Trả cho nó.”

Bố nhìn bà rồi đột nhiên cũng cười lạnh.

“Bà đừng tưởng mọi thứ trong nhà đều đứng tên bà thì tôi thật sự không có cách nào.”

Tim tôi thắt lại.

Mẹ nheo mắt.

“Ông có ý gì?”

Bố không trả lời.

Ông xoay người đi đến tủ tivi, rút từ dưới ra một bìa hồ sơ màu xanh.

Tôi chưa từng nhìn thấy bìa hồ sơ ấy.

Ông đập nó xuống bàn.

“Bên nhà máy tôi đã hỏi xong rồi.”

“Với điểm của Nam Chi, vào làm nhân viên văn phòng cũng thể diện.”

“Bao ăn ở, mỗi tháng bốn nghìn hai trăm tệ.”

“Ký trước hai năm.”

“Đợi gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn rồi lại tính chuyện học hành.”

Tai tôi ù đi.

Hóa ra câu vào nhà máy làm hai năm của anh trai không phải nói nhất thời.

Họ đã bàn bạc từ trước.

Sắc mặt mẹ tôi hoàn toàn lạnh xuống.

“Ông giấu tôi tìm việc cho nó?”

Bố nghển cổ.

“Tôi nghĩ cho gia đình.”

“Con dâu sắp sinh, con trai phải nuôi nhà, sau này đứa trẻ còn cần tiêu nhiều tiền.”

“Nó là con gái, học muộn hai năm thì có sao?”

Tôi hỏi.

“Sau hai năm thì sao?”

“Là chị dâu sinh con thứ hai?”

“Hay cháu trai đi mẫu giáo?”

“Hay anh trai đổi xe?”

Bố bị tôi hỏi đến nghẹn lời.

Hà Mạn lại tiếp lời rất nhanh.

“Đừng nói khó nghe như vậy.”

“Anh em ruột giúp nhau một chút thì có sao?”

Tôi nhìn chị ta.

“Thứ chị muốn không phải giúp một chút.”

“Chị muốn tôi nhường cả cuộc đời cho chị.”

Mặt Hà Mạn xanh mét.

Mẹ chị ta đột nhiên xông tới, đưa tay định giật căn cước trong tay tôi.

“Một đứa trẻ thì biết gì về cuộc đời.”

“Đưa giấy tờ đây để tôi giữ trước.”

Tôi né sang một bên.

Bà ta chụp hụt.

Mẹ tôi giơ tay chắn trước người tôi.

“Bà chạm vào nó thêm một lần nữa.”

“Tối nay không ai trong số các người có thể yên ổn rời khỏi đây.”

Giọng bà không cao.

Nhưng tất cả mọi người trong phòng đều im lặng một thoáng.

Thầy Đỗ cũng đứng cạnh tôi.

“Nam Chi.”

“Nếu em đồng ý, tôi có thể dùng mã số bảng điểm để đăng ký nguyện vọng sơ bộ trước.”

“Ngày mai bổ sung bản gốc giấy tờ cũng được.”

Tôi như nắm được một sợi dây.

“Em đồng ý.”

Sắc mặt bố thay đổi.

“Con dám!”

Tôi nhìn ông.

“Tại sao con không dám?”

“Điểm là do con thi.”

“Con đường là do con đi.”

“Bố không chu cấp thì mẹ chu cấp.”

“Nếu mẹ không đủ, con tự kiếm.”

“Nhưng không ai trong các người được phép thay con từ bỏ.”

Bố tức đến mức tay run lên.

Ông giơ tay định xé giấy dự thi.

Mẹ nhanh hơn ông.

Bà túm chặt cổ tay ông.

“Ông thử xé xem.”

Bố đau đến biến sắc.

“Mạnh Ngọc Hòa, bà điên rồi sao?”

Mẹ nhìn chằm chằm ông.

“Đúng, tôi điên rồi.”

“Tôi điên nên mới nhịn ông suốt nhiều năm như vậy.”

“Nhịn ông nuôi con trai thành đồ vô dụng.”

“Nhịn ông cung phụng con dâu thành tổ tông.”

“Nhịn đến hôm nay ông còn dám động vào giấy tờ của con gái tôi.”

Sắc mặt Lý Khải xanh lại.

“Mẹ nói ai vô dụng?”

Mẹ buông tay bố, quay đầu nhìn anh.

“Nói con.”

“Một người ba mươi tuổi, nhà dựa vào mẹ, sính lễ dựa vào mẹ, vợ mang thai vẫn dựa vào mẹ.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)