Chương 10 - Bí Mật Đằng Sau Cuộc Ly Hôn
“Con suy nghĩ một hồi, phản ứng đầu tiên là hỏi chiếc xe thể thao.” Tôi mỉm cười.
“Con đi đi.”
—
9
“Mẹ, mẹ mở cửa đi.”
Đã hai tuần kể từ ngày diễn ra phiên tòa.
Đây là lần thứ tám Phương Tuân đến gõ cửa nhà tôi.
Bảy lần trước tôi không mở.
Lần này cũng không có ý định mở.
Nhưng nó đã đứng ngoài cửa suốt bốn tiếng đồng hồ.
Từ xế chiều đến tận lúc trời tối đen.
Không gọi điện, không nhắn tin, chỉ đứng như trời trồng ở đó.
Đến tiếng thứ năm, tôi nghe thấy bên ngoài vọng vào một âm thanh cực kỳ khẽ khàng.
Nó đang khóc.
Không phải khóc rống lên, mà là cố nén lại, từng tiếng sụt sùi nấc nghẹn, giống hệt bộ dạng hồi bé sau khi bị tiêm phòng.
Tôi mở cửa.
Nó ngồi xổm ngoài hành lang, vành mắt đỏ hoe, tay nắm chặt một túi nilon, bên trong là hai hộp thuốc dạ dày và một chai nước suối.
“Mẹ, dạo này mẹ có bị trào ngược dạ dày nữa không? Thuốc nhãn hiệu này uống tốt lắm, con đã hỏi bác sĩ rồi.”
Tôi tựa vào khung cửa, không nói gì.
Nó đứng dậy, chìa túi nilon ra.
“Con biết mẹ không muốn gặp con.”
“Nhưng thuốc này mẹ phải uống.”
Tôi nhận lấy.
Nó theo gót bước vào, ngồi xuống chiếc ghế cũ rích.
Trong phòng chỉ có tiếng vòi nước rỉ tong tỏng – đã sửa một lần rồi mà vẫn rỉ.
“Mẹ, con muốn nói rõ ràng với mẹ.”
“Vậy con nói đi.”
“Lúc đó – trước khi ly hôn, bố có tìm con.”
“Bố bảo mẹ đến tuổi tiền mãn kinh, tính tình cáu gắt, bố không thể sống nổi nữa. Bố bảo mẹ chủ động đòi ly hôn, nhưng mẹ không biết điều, muốn đòi chia phần lớn tài sản.”
“Bố bảo nếu để mẹ toại nguyện, công ty sẽ tiêu tùng, bố coi như làm không công cả đời.”
Tôi nhìn nó.
“Rồi sao?”
“Rồi bố bảo – chỉ cần con phối hợp, giúp bố chuyển tài sản sang tên con trước, đợi sang tên xong xuôi sẽ mua cho con một chiếc xe. Bố bảo đó là cách vẹn cả đôi đường, mẹ không lấy được tiền sẽ tỉnh ngộ, lúc đó hai người vẫn có thể quay lại với nhau.”
“Và con tin?”
“Con…” Nó cúi gầm mặt, “Con không biết phải tin ai.”
“Con không biết phải tin ai.” Tôi lặp lại một lần.
“Mẹ sinh ra con, nuôi con hai mươi tư năm trời. Năm con lên ba bị viêm phổi, mẹ đã ngồi canh chừng ở hành lang khoa nhi suốt hai đêm không chợp mắt. Năm con thi đại học, mẹ xin nghỉ việc để làm người đồng hành cùng con mọi lúc mọi nơi. Rạng sáng ngày sinh nhật hai mươi tuổi của con, một mình mẹ lái xe bốn trăm cây số để mang bánh kem đến, chỉ vì con than thở ở trường con nhớ nhà.”
“Hai mươi tư năm.”
“Bố con chỉ mất thời gian của một bữa cơm, hứa hẹn với con một chiếc xe, là con đã sẵn sàng bán đứng mẹ.”
Cả người nó run bần bật.
Môi mấp máy mấy bận nhưng không phát ra tiếng.
“Hôm ở phòng công chứng, con nói với mẹ – ‘Mẹ, mẹ cứ coi như là vì con đi’. Hôm ở trên xe chở mẹ đến khu nhà trọ mốc meo này, con còn bảo sẽ mua cho mẹ cái chăn mới. Hôm con đứng ở cửa đe dọa mẹ, nói bố con sẽ làm giám định tâm thần cho mẹ—”
“Phương Tuân, rốt cuộc con đã diễn kịch bao nhiêu ngày?”
Nước mắt nó tuôn rơi lã chã, từng giọt từng giọt rớt xuống đầu gối.
“Mỗi ngày con không thẹn với lòng mà gọi Ngụy Đường là ‘mẹ Đường’, con có từng mảy may nghĩ đến việc, mẹ ruột của con đang sống vạ vật ở đây một mình, thẻ ngân hàng bị bố con vét nhẵn, đến tiền ăn cơm cũng không có?”
“Mẹ, con sai rồi—”
“Con không sai.” Tôi ngắt lời nó.
“Con chỉ đang đưa ra một sự lựa chọn. Giữa mẹ con và một chiếc xe thể thao, con đã chọn chiếc xe.”
“Đây không phải là chuyện đúng sai, mà là vấn đề ở tư cách làm người của con.”
Nó thu mình lại trên chiếc ghế cũ, hai vai vẫn rung bần bật.
Tôi đứng dậy, đi ra cửa sổ.
Đèn đường bên ngoài đã bật sáng.
“Con đi đi.”
“Mẹ—”
“Con đi đi, Phương Tuân.”
“Mẹ không hận con. Nhưng mẹ cũng không tha thứ cho con.”
“Đường đời sau này tự con bước đi, mẹ không quản nữa.”