Chương 12 - Bí Mật Đằng Sau Cuộc Hôn Nhân
“Tôi… tôi không muốn liên lụy đến bản thân.”
“Trong nhà tôi còn có vợ con.”
“Thôi vậy, Chu tổng, sau này… đừng liên lạc nữa.”
Điện thoại bị cúp.
Điện thoại rơi khỏi tay tôi, rớt xuống sàn.
Màn hình vỡ nát.
Giống như cuộc đời tôi, vỡ tan tành.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình nứt vỡ, đột nhiên cười.
Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Tôi, Chu Khởi Minh, tung hoành thương trường hai mươi năm, tự cho là bạn bè khắp thiên hạ, tâm phúc đầy triều.
Đến cuối cùng, người người rời bỏ.
Đến cả một người willing to nói giúp tôi một câu, kéo tôi một tay, cũng không có.
Thì ra, tôi mới là kẻ cô độc thật sự.
________________________________________
Sáng sớm hôm sau, tôi rửa mặt.
Nhìn người đàn ông trong gương – đôi mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm, mặt mũi hốc hác – tôi cảm thấy xa lạ.
Tôi thay bộ quần áo tươm tất cuối cùng còn lại trong vali.
Đó là bộ vest xám đậm Từ Tĩnh chuẩn bị cho tôi, được ủi phẳng không một nếp gấp.
Mặc vào, tôi dường như vẫn ngửi được mùi nước giặt nhè nhẹ, sạch sẽ quen thuộc của nhà.
Tôi bắt taxi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố.
Tòa nhà xám xịt ấy, trang nghiêm và lạnh lẽo.
Trước cửa có lính vũ trang cầm súng đứng gác.
Mỗi người bước vào đều đi vội vàng, thần sắc nghiêm trọng.
Tôi báo danh tính và lý do đến.
Một nhân viên trẻ dẫn tôi lên tầng ba, vào một căn phòng.
Phòng không lớn, bày trí đơn giản.
Một cái bàn, vài cái ghế.
Trên tường treo tám chữ lớn:
“Thành khẩn thì khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị.”
Tôi ngồi trên ghế lạnh băng, lòng bàn tay không ngừng toát mồ hôi.
Khoảng mười phút sau.
Cửa mở.
Hai người bước vào.
Một người là Trưởng phòng Triệu – chính là người đã gọi điện cho tôi hôm qua.
Người còn lại trẻ hơn, đeo kính.
Họ ngồi xuống đối diện tôi.
Người trẻ tuổi mở máy tính và thiết bị ghi âm.
Trưởng phòng Triệu nhìn tôi, ánh mắt sắc như chim ưng.
“Chu Khởi Minh.”
“Hôm nay chúng tôi mời anh đến, là để làm rõ một số vấn đề liên quan đến việc anh bị tình nghi chiếm dụng chức vụ, biển thủ công quỹ và chuyển giao lợi ích bất hợp pháp.”
“Hy vọng anh phối hợp điều tra một cách trung thực.”
Nói xong, ông ta lấy một xấp tài liệu dày đặt lên bàn trước mặt tôi.
“Đây là một số tài liệu tố cáo chúng tôi đã nhận được, anh xem qua đi.”
Tôi đưa tay run rẩy lật trang đầu tiên.
Đồng tử tôi lập tức co rút.
Đó là bản sao kê chuyển khoản ngân hàng.
Chuyển từ một tài khoản ngầm của công ty tôi sang cho Phương Nhã.
Số tiền: năm trăm ngàn.
Ngày tháng: mười năm trước.
Dưới đó còn đính kèm một bản sao hóa đơn.
Là Phương Nhã dùng số tiền đó để mua một chiếc túi Hermès Birkin.
Tên đơn vị xuất hóa đơn: công ty tôi.
Danh mục thanh toán: “vật dụng văn phòng”.
Tôi tiếp tục lật xem.
Trang hai.
Trang ba.
Trang bốn…
Mỗi trang đều là một khoản tiền khiến người ta rợn tóc gáy.
Từng món đồ xa xỉ tôi mua cho Phương Nhã.
Từng lần chúng tôi đi du lịch nước ngoài, vé máy bay, hóa đơn khách sạn.
Học phí mỗi năm hàng trăm ngàn cho Chu Hạo học trường quý tộc tư nhân.
Tiền tôi dùng để bù vào khoản nợ cờ bạc của em trai Phương Nhã.
Tiền công ty bị rút ra dưới danh nghĩa “dự án phát triển” để mua căn hộ ven sông cho Phương Nhã…
Từng khoản, từng vụ.
Thời gian, địa điểm, nhân vật, số tiền, chuỗi chứng cứ.
Hoàn chỉnh, rõ ràng, không thể chối cãi.
Cách những tài liệu này được trình bày, không giống một lá đơn tố cáo thông thường.
Nó giống như một bản báo cáo kiểm toán chuyên nghiệp, do kế toán viên và luật sư hàng đầu phối hợp thực hiện.
Tất cả tội chứng của tôi, bị vạch trần không thương tiếc, đóng đinh vào cột nhục nhã.
Tôi lật đến trang cuối cùng.