Chương 19 - Bí Mật Đằng Sau Con Búp Bê
“Từ tiểu thư, mời ngồi.” Ông ta mỉm cười, rót cho tôi một tách trà.
“Tôi rất tò mò, cô có thể có thứ gì mà tôi muốn chứ?”
Tôi không uống trà.
Tôi lấy từ trong túi ra một món đồ đặt lên bàn.
Đó là một bức ảnh.
Chính là bức ảnh rơi ra từ cuốn nhật ký màu đen.
Trong ảnh, Chu lão gia lúc trẻ và ông nội của Lý Tuệ lúc trẻ đang cười rất tươi.
Đỗ Viễn Sơn nhìn thấy bức ảnh, bàn tay đang cầm tách trà khẽ run lên một cách khó nhận ra.
Nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Chỉ là một bức ảnh cũ thôi, chẳng nói lên điều gì cả.”
“Vậy sao?”
Tôi mỉm cười, lấy ra món đồ thứ hai. Đó là một cây bút ghi âm. Tôi nhấn nút phát.
Trong bút ghi âm vang lên giọng nói của Lý Tuệ.
“… Đúng vậy. Tất cả những chuyện này đều bắt nguồn từ một lời hứa và một sự phản bội.”
“… Kho báu nhà họ Chu, vốn dĩ phải có một nửa thuộc về nhà họ Lý chúng tôi!”
“… Chính là lão già họ Chu, cái tên ngụy quân tử bội tín nghĩa đó! Ông ta đã lừa ông nội tôi, nuốt trọn toàn bộ kho báu, còn hại nhà tôi tan cửa nát nhà!”
Đoạn ghi âm này là do luật sư Vương đã cài thiết bị siêu nhỏ trên người tôi, ghi lại lúc chúng tôi bị nhốt dưới hầm ngầm.
Sắc mặt Đỗ Viễn Sơn cuối cùng cũng thay đổi.
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, trong ánh mắt lộ rõ sát khí.
“Cô muốn gì?” Ông ta trầm giọng hỏi.
“Rất đơn giản.” Tôi nhìn ông ta, nhấn mạnh từng chữ.
“Tôi muốn ông phải thân bại danh liệt.”
..
Ánh mắt Đỗ Viễn Sơn như những mũi băng độc găm chặt lấy tôi.
Mùi trầm hương thanh nhã trong phòng trà dường như cũng không che giấu nổi sát khí đang lan tỏa trong không khí.
“Thân bại danh liệt?”
Ông ta lặp lại bốn chữ này rồi đột nhiên cười thấp một hồi, tiếng cười đầy vẻ khinh miệt và giễu cợt.
“Từ Tĩnh, cô có phải quá ngây thơ rồi không? Cô tưởng chỉ bằng một bức ảnh, một đoạn ghi âm không biết cắt ghép từ đâu tới mà có thể lật đổ được tôi sao?”
Ông ta thong thả đặt tách trà xuống, ngả người ra ghế thái sư, khôi phục lại dáng vẻ nắm giữ mọi quyền lực.
“Tôi thừa nhận là tôi đã xem nhẹ cô. Tôi không ngờ cô có thể sống sót rời khỏi cái hầm đó. Tôi cũng không ngờ cô lại có gan một mình đến tìm tôi.”
Ánh mắt ông ta như đang nhìn một con thú nhỏ tự sa vào bẫy mà không biết.
“Thế nhưng, cô đã phạm phải một sai lầm chết người.”
“Cô không nên đến đây.”
Ông ta vỗ tay hai cái. Cửa phòng trà bị đẩy ra không tiếng động.
Bốn vệ sĩ mặc vest đen, thần sắc lạnh lùng bước vào, chặn đứng mọi lối thoát của tôi.
“Bây giờ cô có hai lựa chọn.” Đỗ Viễn Sơn nhìn tôi từ trên cao, “Thứ nhất, giao phim âm bản và đoạn ghi âm gốc ra đây, sau đó đưa con gái biến mất mãi mãi. Tôi có thể cho cô một khoản tiền đủ để hai mẹ con sống sung túc nửa đời còn lại.”
“Thứ hai,” giọng ông ta lạnh đi, “tôi sẽ để người xử lý cô, sau đó đi ‘xử lý’ con gái cô và tất cả người thân bạn bè của cô.”
Sự đe dọa trắng trợn.
Ông ta đinh ninh rằng tôi không dám đánh cược.
Tuy nhiên, ông ta đã sai một điều.
Kể từ khoảnh khắc tôi quyết định bước vào phòng trà này, tôi đã không còn là Từ Tĩnh yếu đuối dễ bị bắt nạt như trước nữa.
Tôi nhìn ông ta, gương mặt không chút sợ hãi, trái lại còn nở một nụ cười bình thản, thậm chí mang chút thương hại.
“Ông Đỗ, hình như ông cũng phạm phải một sai lầm.”
“Ồ?”
“Ông nghĩ hôm nay tôi đến đây là để đàm phán với ông sao?”
Tôi cầm tách trà trên bàn lên, chậm rãi đổ nước trà xuống đất.
“Không.”
“Tôi đến để… xét xử ông.”
Lời tôi vừa dứt.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phòng trà làm từ gỗ sưa quý giá bị ai đó bên ngoài tung một cú đá văng ra!
Giữa đám dăm gỗ bay tứ tung, luật sư Vương dẫn theo hơn mười nhân viên an ninh mặc áo chống đạn, tay cầm vũ khí ùa vào như nước lũ!
Bốn tên vệ sĩ còn chưa kịp phản ứng đã bị khống chế ngay lập tức, đè chặt xuống sàn.
Sắc mặt Đỗ Viễn Sơn cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Ông ta bật dậy khỏi ghế, lần đầu tiên trên mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn và giận dữ.
“Các người… các người làm sao vào được đây?!”
Câu lạc bộ này là địa bàn riêng tư nhất của ông ta, hệ thống an ninh do đội ngũ hàng đầu nước ngoài thiết kế, kiên cố như thành đồng vách sắt.
“Rất đơn giản.”
Luật sư Vương lấy từ trong ngực áo ra một món đồ. Đó là một chiếc huy hiệu nhỏ nhưng vô cùng tinh xảo.
Đỗ Viễn Sơn nhìn thấy chiếc huy hiệu, đồng tử co rụt lại, sắc mặt tái mét không còn giọt máu.
“Cục tình báo… quân khu?” Ông ta thất thanh hét lên.
“Xem ra ông vẫn còn nhận ra.” Luật sư Vương lạnh lùng nhìn ông ta, “Quên nói cho ông biết, trước khi nghỉ hưu, tôi chính là làm nghề này đấy. Cái hệ thống gọi là an ninh đỉnh cao của ông, trong mắt tôi chẳng khác gì cái rây cả.”
Cơ thể Đỗ Viễn Sơn lảo đảo, gần như đứng không vững.
Ông ta biết mình đã xong đời.
Chỗ dựa lớn nhất của ông ta chính là sự bí ẩn và hệ thống phòng thủ không một kẽ hở. Bây giờ, lá bài tẩy này đã bị người ta lật ngửa một cách dễ dàng.
“Tôi vẫn không hiểu.” Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, “Sao cô dám… sao cô dám cược rằng tôi sẽ không giết cô trước khi người của các người kịp xông vào?”
“Bởi vì, thứ tôi cược không phải là ông.”
Tôi nhìn ông ta, nhấn mạnh từng chữ.