Chương 11 - Bí Mật Đằng Sau Cái Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tổ chức đang điều tra, công an cũng đã vào cuộc.”

“Việc duy nhất cô nên làm bây giờ là phối hợp điều tra, chủ động hoàn trả tiền, tranh thủ khoan hồng.”

Lâm Vãn Thu thu máy ghi âm lại, nhìn cô lần cuối:

“Chứ không phải ở đây, dùng mấy thủ đoạn rẻ tiền, định lật ngược trắng đen, đe dọa người bị hại.”

“Cô chỉ đang tự đẩy mình… vào vũng lầy sâu hơn mà thôi.”

Dứt lời, cô không thèm nhìn ba người thêm một ánh mắt, quay sang cô Tôn và cô Triệu, khẽ cúi đầu:

“Cảm ơn chỉ đạo viên, cảm ơn cô Triệu. Tiểu Vũ hơi sợ, em xin phép đưa bé vào phòng.”

Cô dắt tay con gái, bình tĩnh quay vào, đóng cửa lại.

Cứng rắn vô hiệu, mềm mỏng không xong.

Cú phản đòn cuối cùng của Hà Tiểu Vân, không chỉ không làm tổn thương được ai, mà còn đẩy chính mình lún sâu hơn.

Còn sự điềm tĩnh và sắc sảo của Lâm Vãn Thu, đã được những người có mặt hôm đó truyền miệng khắp đoàn.

Ngọn gió, đã bắt đầu xoay chiều.

12

Chuyện Hà Tiểu Vân đến ký túc xá gây náo loạn chưa đến nửa ngày đã lan khắp đơn vị và khu nhà gia đình quân nhân.

Lần này, dư luận hoàn toàn đảo chiều.

“Dẫn cả đám anh em côn đồ đến dọa dẫm mẹ góa con côi, thật là đê tiện quá mức!”

“Nghe nói Lâm Vãn Thu có ghi âm, tên anh họ của cô ta còn gào lên ‘cho cô sống không yên’, chuyện này đã là đe dọa hình sự rồi!”

“Chó cùng rứt giậu đây mà, không có lý mới dùng đến trò hèn hạ như vậy.”

“Lâm Vãn Thu thật cứng rắn, đối đáp thẳng thắn, từng câu đều có lý.”

Một vài chị trong Hội gia đình quân nhân cũng không thể ngồi yên được nữa.

Trước đây họ cũng từng nghe loáng thoáng vài lời bịa đặt rằng Lâm Vãn Thu độc đoán, không dung người, trong lòng có chút nghi hoặc.

Nhưng giờ tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Hà Tiểu Vân có gì giống cô gái đáng thương?

Rõ ràng là kẻ ngang ngược, gây chuyện thị phi!

Chị Trịnh, Chủ nhiệm Hội – vợ của một cán bộ đoàn nổi tiếng cứng rắn – đích thân đến gặp Đoàn trưởng Dương và Cô Tôn.

“Chuyện này ảnh hưởng quá xấu, không thể để tin đồn lan truyền mãi như thế!”

“Như vậy quá bất công với đồng chí Vãn Thu, cũng khiến khu nhà chúng ta bất ổn.”

Chị nói dứt khoát:

“Tôi đề nghị mở một buổi họp nhỏ với các đại diện gia đình, mời những người hiểu chuyện và cả những ai trước giờ tin lời đồn đến nghe.”

“Để đồng chí Vãn Thu tự mình kể rõ đầu đuôi sự việc.”

“Chúng ta không bênh ai, chỉ nói bằng sự thật, đưa ra bằng chứng!”

Đoàn trưởng Dương và Cô Tôn nhìn nhau, thấy đề nghị này rất hay.

Vừa có thể đập tan tin đồn, vừa giúp Lâm Vãn Thu có cơ hội chính thức lên tiếng.

Họ hỏi ý kiến cô.

Lâm Vãn Thu im lặng vài giây, rồi gật đầu:

“Được, tôi sẽ nói.”

Buổi họp thông tin được sắp xếp vào chiều mồng 10 Tết, tổ chức ở phòng sinh hoạt của Hội Gia đình.

Có hơn hai mươi người đến, đa phần là các chị em phụ nữ, cũng có mấy đồng chí lớn tuổi quan tâm sự việc.

Lâm Vãn Thu bước vào, trên tay chỉ cầm một túi giấy màu nâu nhạt.

Sau lời dẫn nhập ngắn gọn của cô Tôn, cô đứng dậy, bắt đầu kể.

Không có nước mắt, không lên giọng bi kịch, chỉ bình tĩnh, rõ ràng, cô bắt đầu từ chuyện cha mình hy sinh và sự thật về chuyện cứu người dưới hố băng năm xưa.

Kể về việc gia đình Hà Tiểu Vân mạo nhận ân nghĩa, về nhiều năm qua Lục Chiến Bắc thiên vị vô điều kiện, về việc 30.000 tệ bị rút đi ra sao, việc phẫu thuật của Tiểu Vũ bị lỡ, và cả đứa con chưa kịp chào đời…

Cuối cùng, cô nhẹ nhàng đặt túi giấy lên bàn, lấy ra vài bản sao bằng chứng quan trọng, và cuộn băng ghi âm.

“Chuyện giữa tôi và Lục Chiến Bắc, tổ chức đang xử lý.”

“Tôi đứng đây hôm nay không phải để kể khổ, cũng không mong ai thương hại.”

Giọng cô không cao, nhưng mỗi chữ như một nhát gõ vào tim người nghe.

“Tôi chỉ muốn nói rõ: Tôi – Lâm Vãn Thu – chưa từng chèn ép ai, càng không hại ai.”

“Tôi chỉ muốn bảo vệ con gái, giữ lại cuộc sống tối thiểu và hy vọng tối thiểu mà hai mẹ con tôi xứng đáng có được.”

Cô cúi nhẹ đầu:

“Cảm ơn mọi người.”

Toàn bộ bài phát biểu không một lời chỉ trích cảm tính, chỉ là sự thật, con số, thời gian, bằng chứng.

Cô nói xong, cả phòng im phăng phắc.

Rồi vang lên tiếng sụt sịt khe khẽ và tiếng xì xào đầy phẫn nộ.

“Ba vạn tệ mà một mình cô ta rút sạch! Tiểu Vũ còn chưa kịp làm phẫu thuật…”

“Cô ấy mang thai mà không có tiền dưỡng thai… Lục Chiến Bắc đúng là mù quáng!”

“Hà Tiểu Vân bệnh giả?! Còn đi du lịch Bắc Hà?! Lừa đảo trắng trợn!”

“Ai trước đây bảo Lâm Vãn Thu độc đoán? Rõ ràng là cô ấy bị ép đến tuyệt lộ!”

Chị Trịnh đứng dậy, mắt đỏ hoe:

“Chắc mọi người đều nghe rõ rồi! Đây là sự thật!”

“Đồng chí Vãn Thu chịu bao nhiêu ấm ức, trong lòng ai nấy đều có cán cân công lý!”

“Khu nhà chúng ta tuyệt đối không dung thứ cho chuyện ức hiếp mẹ góa con côi, bóp méo trắng đen!”

“Sau này ai còn dám tung tin đồn, tôi là người đầu tiên không tha!”

Hiệu quả của buổi họp rất rõ rệt.

Những lời đồn mù mờ tan biến chỉ sau một đêm, thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc với mẹ con Lâm Vãn Thu, cùng sự phẫn nộ dâng trào dành cho Hà Tiểu Vân.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)