Chương 3 - Bí Mật Đằng Sau Án Tử Hình
“Thanh Yến, sau này anh sẽ bảo vệ em, không để ai được phép bắt nạt em.”
Tống Thanh Yến nhếch khóe môi, bước vào phòng làm việc.
Chương 4
Hôm sau, Tống Thanh Yến đến thẳng văn phòng luật của Cố Tu Viễn.
Khi cô đẩy cửa bước vào, Ôn Tri Hạ đang ngồi trên đùi Cố Tu Viễn, môi kề môi âu yếm.
Bất ngờ chạm phải ánh mắt cô, Cố Tu Viễn liền đỡ Ôn Tri Hạ ngồi ngay ngắn lại.
“Cô ấy bị kích động, khó thở quá mức, anh chỉ đang sơ cứu thôi.” Giọng anh hiếm khi lộ ra vẻ hoảng hốt.
Nhưng Tống Thanh Yến dường như chẳng hề bận tâm, chỉ đặt một xấp tài liệu lên bàn anh.
Trong lòng Cố Tu Viễn bỗng dâng lên một luồng bực bội khó tả. Trước đây chỉ cần anh gần gũi Ôn Tri Hạ một chút, cô đã làm mình làm mẩy, la lối om sòm rồi.
Bây giờ cô thế mà chẳng có chút phản ứng nào?
Tống Thanh Yến mở lời: “Ký đi, giấy hủy quyền ủy thác luật sư.”
Anh rũ mắt nhìn tài liệu, day day trán.
“Em muốn giám đốc thẩm? Không có bằng chứng quan trọng, giám đốc thẩm không qua được đâu.”
Tống Thanh Yến nhìn anh, đột nhiên nhếch khóe miệng.
“Tôi có bằng chứng. Nhưng bị anh làm mất rồi.”
Ôn Tri Hạ lập tức òa khóc:
“Chị ơi, tại sao chị lại làm như vậy! Đừng làm giả chứng cứ nữa, đừng làm khó sư phụ nữa…”
“Hơn nữa, chẳng lẽ Tống Hạo làm hại em, hắn không cần phải trả giá sao?”
Cô ta càng khóc càng lớn, ôm ngực, thở dốc.
Cố Tu Viễn nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta, rồi lại bắt gặp ánh mắt kiên định của Tống Thanh Yến, anh khựng lại một chút, nhanh chóng ký vào tập tài liệu.
“Anh ký rồi, em ra ngoài trước đi, cô ấy bị kích động rồi.”
Thậm chí anh còn không chú ý đến việc trong số đó có một tờ đơn ly hôn.
Một vị luật sư hàng đầu luôn cẩn trọng, hóa ra cứ hễ đụng đến chuyện của Ôn Tri Hạ là sẽ mất đi lý trí.
Thật nực cười làm sao, cô nhếch khóe môi, bước ra khỏi văn phòng luật. Dù cái rét Nàng Bân đã qua bên ngoài tuyết lại rơi.
Cô ngẩng đầu nhìn trời, chẳng lẽ ông trời cũng đang kêu oan thay cô.
Những bông tuyết rơi trên mặt cô, hòa cùng giọt chất lỏng ấm nóng lăn dài.
Cô đưa tay quệt ngang.
Cùng với luật sư do Kiêu Minh Uyên sắp xếp, cô đến tòa án, nộp bản sao camera giám sát, cùng bằng chứng y tế cho thấy Tống Hạo không có đặc điểm sinh lý nam.
Nhân viên cẩn thận thu thập từng thứ, nói: “Xin giám đốc thẩm và thăm gặp tử tù hả? Đợi thông báo nhé.”
Sau đó, cô lại nộp luôn đơn thỏa thuận ly hôn.
Trở về căn hộ, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc, nhưng cuối cùng lại không mang theo bất cứ thứ gì.
Ngay cả chiếc nhẫn cưới cô cũng tháo ra, đặt trên bàn trà, rồi mới đẩy cửa bước ra.
Vừa mở cửa đã đụng phải một người.
Cố Tu Viễn mắt đỏ ngầu, mất hết lý trí, lôi tuột Tống Thanh Yến đến bệnh viện.
“Tống Thanh Yến! Em nhất định phải giày vò cô ấy sao? Tại sao em lại độc ác như vậy! Tại sao lại gửi những bức ảnh đó?”
Tống Thanh Yến sững sờ: “Ảnh gì cơ?”
Cố Tu Viễn nhíu mày: “Tri Hạ nhận được những bức ảnh cô ấy bị làm nhục lúc đó. Ngoài em ra, ai lại đi làm cái trò này?”
Tống Thanh Yến nói “Tôi không có”, nhưng trong phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng hét chói tai, Cố Tu Viễn lập tức buông cô ra lao vào trong.
Ôn Tri Hạ cuộn tròn trên giường bệnh, khoảnh khắc nhìn thấy Tống Thanh Yến, cả người cô ta như phát điên lùi lại phía sau.
“Đừng! Đừng qua đây!”
Ngay giây tiếp theo, cô ta chộp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, kề vào cổ mình:
“Xin chị đừng giày vò tôi nữa, tôi sai rồi!”
Cố Tu Viễn không dám động đậy, giọng không còn bình tĩnh: “Tri Hạ, bỏ dao xuống trước đã!”
Ôn Tri Hạ gườm gườm nhìn chằm chằm vào mặt Tống Thanh Yến:
“Khuôn mặt này giống hệt tên hiếp dâm đó! Tôi đau khổ quá! Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này, tôi không sống nổi nữa!”
Tay Ôn Tri Hạ hơi động, cổ rướm máu, Cố Tu Viễn nhắm nghiền mắt lại.
Giây tiếp theo, anh ra lệnh cho trợ lý ở cửa: “Giữ chặt cô ấy lại.”
Chương 5
Hai người trợ lý lao vào, nhưng lại là đè Tống Thanh Yến vào tường.
Cố Tu Viễn cầm lấy một con dao gọt hoa quả khác, đi về phía cô.
Tống Thanh Yến ý thức được điều anh định làm, ánh mắt không thể tin nổi nhìn anh: “Anh điên rồi sao? Anh đi điều tra thử đi là biết không phải tôi—”
Lời chưa dứt, mũi dao đã kề lên mặt cô, tay Cố Tu Viễn rất vững, chỉ khẽ rạch một đường.
Một vệt máu nông, máu tươi chảy dọc theo một bên má cô.
“Như vậy em có thể bỏ dao xuống được chưa?” Anh quay đầu nhìn Ôn Tri Hạ, giọng mệt mỏi, “Không nhìn thấy khuôn mặt này nữa rồi.”
Nhưng Ôn Tri Hạ lại đột nhiên lao tới, nắm chặt lấy tay Cố Tu Viễn, hung hăng ấn mạnh xuống!
“Á—!” Tiếng hét của Tống Thanh Yến vang vọng khắp phòng bệnh.
Lưỡi dao rạch một đường từ má cô kéo dài xuống tận hàm dưới, da thịt bong tróc, máu tươi trào ra như suối.
Cố Tu Viễn sững sờ, Ôn Tri Hạ cũng sững sờ, sau đó bụm miệng khóc lóc:
“Em, em không cố ý! Em sợ quá! Sư phụ, em không cố ý đâu…”
Tống Thanh Yến che mặt quỳ gục xuống đất, trước mắt tối sầm, ngã lăn ra ngất xỉu.
Lúc tỉnh lại, bên tai cô là tiếng khóc của Tiểu Trương.
“Chị Thanh Yến, không sao đâu, sau này chúng ta có thể chuyển sang phái thực lực mà.”
Tống Thanh Yến nhìn chằm chằm lên trần nhà, nâng tay lên, sờ vào mặt mình.