Chương 2 - Bí Mật Cuộc Chơi Định Mệnh

Hôm nào đó, nhất định tôi phải lấy lại cái cà vạt đó!

Xoá đến bức ảnh cuối cùng, ngón tay tôi dừng lại.

Là góc nghiêng gương mặt đang ngủ của Cố Trình nằm cạnh tôi.

Lúc đó anh còn chưa tỉnh, còn tôi thì phấn khích đến mức cả đêm không ngủ, mở mic tám chuyện với hội bạn thân:

“Vãi thật, cuối cùng cũng ngủ được với anh ta rồi!”

“Hoá ra thân thể nam thần lạnh lùng chẳng hề lạnh tí nào, như cái lò sưởi ấy!”

“Tui có thể ôm nguyên một mùa đông luôn ấy chứ!”

Vừa chụp xong tấm ảnh, Cố Trình liền tỉnh lại.

Đêm hôm đó, anh như phát điên, từng lần một ép tôi đến kiệt sức. Nhưng dù vậy, vẫn không quên dán sát vào tai tôi, thở gấp đầy quyến rũ:

“Ừm? Nóng không?”

Tôi rưng rưng, lắc đầu cầu xin:

“Em sai rồi, không chịu được nữa đâu… Anh… Anh ơi…”

Thế mà cánh tay đang siết chặt eo tôi lại càng mạnh hơn.

“Không phải là cái lò sưởi sao? Đông chưa qua mà đã không thích nữa à? Hửm?”

Tôi bị anh dày vò đến đỏ bừng cả mặt mày.

Nhưng… hình như chỉ duy nhất lần đó, tôi mới thấy ánh mắt Cố Trình mất khống chế như vậy.

Tôi mệt đến mức ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, vành tai bị anh cắn phạt một cái.

“Lần sau, không được gửi cho người khác.”

Vậy nên… đúng là có một câu, tôi đã nói trái với lòng mình.

Cố Trình đúng là chỉ biết mỗi một tư thế thật… nhưng anh là thiên tài, sinh ra đã làm cái gì cũng đến mức hoàn hảo.

Lúc này, cửa ký túc xá vang lên tiếng gõ.

“La Duệ, có đồ Cố Trình đàn anh gửi cho cậu này.”

5

Cố Trình đặt đồ xong liền rời đi.

Trước kia, anh luôn đợi tôi nhận được tận tay, rồi mới đứng ngoài ban công nói với tôi một câu:

“Chúc ngủ ngon.”

Một chiếc thùng giấy được đặt trên bàn.

Bên trong toàn là những món đồ tôi để lại nhà anh.

Nước súc miệng hay dùng, gối ôm đầu giường, còn có cả tinh dầu xông giúp ngủ ngon…

Bình luận bay đầy màn hình:

【Nam chính đáng khen quá! Sợ nữ chính thấy đồ của nữ phụ mà buồn, nên đã sớm gom lại gửi đi!】

【Nhưng mà, còn thiếu một món — đèn xông mùi gợi tình mà nữ phụ mua để quyến rũ nam chính.】

Tôi lật tung cả hộp lên — quả nhiên, không có.

Một dự cảm xấu nhen nhóm trong lòng tôi.

【Cuối cùng! Cảnh tượng huyền thoại “tình cũ nối lại” sắp đến rồi đây!】

【Tối nay nữ chính đến nhà nam chính, thấy cái đèn thì ghen phát điên!】

【Nam chính không kìm được, đè cô ấy xuống giường, vừa bắt nạt vừa dỗ dành!】

【Không hổ là nữ chính của tôi, dùng đèn xông của nữ phụ mà vẫn khiến nam chính bảy lần trong một đêm!】

Đèn xông dưỡng dạ dày?

Tôi tức đến bật cười.

Cái đèn đó là tôi bỏ tiền ra mua, bị chê cũng đành chịu.

Nhưng vì cớ gì lại phải thành đạo cụ cho bọn họ “play”?

Đến khi nhận ra mình bị cơn bốc đồng chi phối, tôi đã mặc nguyên đồ ngủ, đứng trước cửa nhà Cố Trình rồi.

Mồ hôi rịn cả lòng bàn tay.

Tôi không ngừng tự thôi miên bản thân —

Tôi chỉ đến lấy lại cái đèn.

Không phải cố tình đến để bắt gian, càng không phải vì còn lưu luyến Cố Trình.

Tôi hít sâu một hơi, nhập ngày sinh nhật của mình.

“Mở khóa thất bại.”

Cố Trình… đã đổi mật khẩu?

【Buồn cười thật, nữ chính về rồi, tất nhiên phải đổi mật khẩu chứ!】

Cả màn hình tràn ngập bình luận cười nhạo tôi.

Tôi cố chấp không cam lòng, tiếp tục nhập ngày sinh của Cố Trình.

“Mở khóa thất bại.”

【Nữ phụ à, hay thử sinh nhật nữ chính xem? 230926 đó.】

Thử thì thử.

“23092…”

Đúng lúc đó, cửa đột ngột bật mở.

“Cô mẹ nó còn chưa chịu thôi à?”

6

Trên đầu vang lên tiếng quát giận dữ của Cố Trình.

Anh — người từng không nỡ nói với tôi nửa câu nặng lời — vậy mà giờ lại hét thẳng vào mặt tôi.

Trong khoảnh khắc đó, bao uất ức dồn nén ồ ạt trào ra.

“Anh bị điên à! Quát cái gì mà quát?!”

Nhìn thấy tôi, vẻ mặt Cố Trình thoáng sửng sốt, đôi mày đang nhíu chặt cũng dịu xuống ngay lập tức.

“Duệ Duệ, không phải, anh… anh không có ý đó…”

Đúng lúc này, từ trong phòng vọng ra giọng rên rỉ mềm mại của một cô gái:

“Anh ơi~ sao vậy… vẫn chưa xong à…”

“Ưm… nhanh lên đi mà… vào đi…”

Khung cảnh mà đám bình luận miêu tả — dù tôi đã diễn tập trong đầu cả ngàn lần — nhưng đến khi thực sự vang lên bên tai…

Tôi vẫn đau đến mức không thể thở nổi.

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống nền nhà.

Ngay cả lời nói cũng mang theo tiếng nức nở:

“Cố Trình, sao anh có thể… Chúng ta vừa mới chia tay mà, anh không nhịn nổi sao?”

Ngay trong căn phòng của tôi, ngay trên chiếc giường tôi từng ngủ…

“Cô ta… không thấy ghê tởm à?”

Nói rồi, tôi vừa khóc vừa lao thẳng vào trong phòng.

Tôi nghĩ… phải tự mình nhìn một lần, chỉ một lần thôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn toàn dứt lòng.

Nhưng Cố Trình mặt mày trắng bệch, vội đưa tay ngăn tôi lại.

Tôi lập tức đẩy mạnh anh ra.

“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi, anh có thấy ghê tởm không hả?!”

Lực tôi dùng rất mạnh, khiến lưng anh đập vào góc bàn, phát ra tiếng “rầm” trầm nặng, anh khẽ rên lên một tiếng, chỉ còn có thể khẩn thiết cầu xin:

“Đừng nhìn… Làm ơn.”

Chắc là đau lắm, nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào để xót cho anh nữa.

Ngay lúc này, anh còn sợ tôi sẽ dọa đến nữ chính — anh thật sự giỏi lắm đấy.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng quen thuộc… vậy mà lại hoàn toàn trống không.

Tiếng rên rỉ kia vẫn vang lên rõ ràng bên tai.

Tôi quay đầu lại — ánh mắt va vào màn hình tivi — mặt lập tức nóng bừng lên.

Cố Trình… nửa đêm rồi mà lại đang xem cái thể loại này?

Còn chiếc gối tôi thường nằm ngủ.

Lúc này đang được dựng đứng lên, đặt đúng vào vị trí tôi thường ngủ.

Trên đó… còn phủ một chiếc váy ngủ ren của tôi.

Trông chẳng khác gì một hình nhân giả.

Cái đèn xông mà trước kia anh ấy kiên quyết không chịu bật, giờ lại đang phát ra ánh sáng tím đỏ mờ ảo.

Mắt tôi nóng lên, cổ họng như nghẹn lại, giọng nói cũng run rẩy:

“Anh… anh bị điên rồi à? Giữa đêm làm cái trò gì vậy?”

“Phải đấy, anh điên rồi.”

Bị tôi bắt gặp, Cố Trình cũng không chống chế nữa.

“Không có em, anh không ngủ được.”

Anh cụp mắt xuống, trong giọng nói toàn là sự ghét bỏ chính mình.

“Anh nhàm chán, cơ thể cũng vô dụng. Mới có một tháng… đã khiến em chán ghét, rồi vứt bỏ.”

“Nhưng Duệ Duệ, anh có thể học mà.”

Anh mắt đỏ hoe, bước lại gần tôi, gục đầu vào cổ tôi.

“Tối nay anh đã học rất nhiều rồi… Em đừng chưa thử mà đã tuyên án tử cho anh, được không?”

“Anh thông minh lắm, học gì cũng nhanh, em biết mà.”

7

Hơi thở nóng ấm phả vào sau tai tôi.

Tâm trí tôi rối loạn hết cả lên.

Tôi từng nói anh nhàm chán, rằng đã chán anh — vậy mà anh không giận, lại âm thầm ở nhà, lén học đủ kiểu mới.

Rõ ràng trước kia, những thứ phim này, anh luôn khinh thường đến cực độ.

Thấy tôi không nói gì, Cố Trình bắt đầu hôn tôi một cách vồ vập.

Mùi rượu nhè nhẹ lan ra trong khoang miệng, kỹ thuật hôn của anh hoàn toàn không theo quy luật nào cả —

chủ động đến mức gần như gấp gáp.

Suýt nữa thì tôi đã đắm chìm trong đó… thì lại thấy đám bình luận hiện lên trước mắt:

【Là như vậy đó, Cố Cẩu lúc này vẫn còn giận nữ chính, chưa nhìn rõ lòng mình cũng là bình thường.】

【Huống chi, hai người họ vừa gặp lại nhau tối nay, có dục vọng là chuyện bình thường.】

【Cậu đoán xem, tại sao trước đây nam chính không bao giờ chiều nữ phụ? Tại sao lại là đêm nay?】

Ánh mắt tràn đầy dục vọng của Cố Trình… khiến tim tôi rơi thẳng xuống đáy vực.

Trước đây, anh trong lúc thân mật như một cái máy chỉ biết làm theo chỉ dẫn, cho đến tận phút cuối, trong mắt vẫn giữ sự tỉnh táo lạnh lùng.

Không giống bây giờ — cả người anh như bị ham muốn chưa được giải tỏa thiêu đốt.

Thế nên tôi cắn răng, hung hăng cắn vào đầu lưỡi đang làm loạn của anh.

Dốc hết sức đẩy anh ra xa.

“Em không thích thế này sao?”

Cố Trình nhanh chóng tỉnh táo lại, đưa lưỡi liếm máu trên môi, giễu cợt chính mình:

“Anh biết mà… Em không thích anh chủ động.”

Tôi không đáp lời, chỉ lạnh lùng ném chiếc váy ngủ ren trên giường xuống đất, rồi tắt ngọn đèn xông ám muội kia đi.

Ánh mắt Cố Trình dán chặt vào từng động tác của tôi.

“Em thích mọi thứ đều nằm trong tay em.”

“Vậy nên, anh chỉ cần ngoan ngoãn… trao dây xích cho em là được rồi.”

“Em nói ‘quỳ xuống’, anh liền quỳ; em bảo ‘ngẩng đầu’, anh lập tức ngẩng. Bây giờ, em lại nói ‘không cần anh nữa’.”

“Chẳng lẽ… ngay cả quyền được đi theo em, anh cũng không có sao?”

Tôi cầm lấy chiếc đèn xông mùi:

“Vậy thì anh đi đến bên người cần anh đi.”

Khi tôi đóng cửa lại, phía sau vang lên tiếng nghiến răng đầy tức giận:

“Trong mắt em, anh là con chó ai gọi cũng theo sao?”

8

Bình luận trên màn hình đều đang cười nhạo tôi đang chơi trò “dục cầm cố tung” (muốn bắt lại giả vờ buông), nguyền rủa rằng tôi sớm muộn gì cũng tự hại chết chính mình.

Nhưng chỉ có tôi biết — tôi chỉ muốn đánh đổi một cái kết yên ổn cho gia đình mình.

Nhà họ Cố quyền thế ngút trời, tôi không có gan đánh cược vào trái tim của Cố Trình.

Anh ta muốn bóp chết tôi, dễ như giết một con kiến.

Điều duy nhất tôi có thể làm… chính là buông tay.

Không ngờ Tuyên Dao Nhi lại chủ động đến tìm tôi.

Lúc đó tôi đang ngồi trong quán cà phê chờ người, cô ta không nói một lời, trực tiếp ngồi xuống đối diện tôi.

“Có ai từng nói với cô chưa, cô thật sự rất giống tôi.”

Nữ phụ… vốn dĩ luôn là bản sao của Bạch Nguyệt Quang.

Tôi lạnh nhạt nhìn cô ta:

“Tôi biết. Dù sao cũng là tôi ‘sinh ra’ cô mà.”

Tuyên Dao Nhi không tức giận, chỉ đánh giá tôi từ đầu đến chân:

“Mấy hôm trước tôi đến nhà A Trình, phải nói thật… cái đèn đó…”

Cô ta dừng lại một lát, khẽ cười:

“Sau đó, anh ấy vô cùng hưng phấn.”

“Làm tôi đau đến mức không chịu nổi.”

Nói xong, cô ta vén tay áo, lộ ra vết hằn đỏ quanh cổ tay — cực kỳ chói mắt.

Nhưng cô ta không biết — tôi có thể nhìn thấy bình luận trên màn hình:

【Ái chà, nữ chính làm vậy… có hơi kém sang rồi đó? Tôi nhớ đâu có chuyện nam chính làm gì cô hôm đó mà?】

【Nhưng trách nữ chính sao được? Cũng tại nữ phụ đầu bị cửa kẹp, tự nhiên lại không chịu làm loạn nữa!】

【Khiến nam chính không nhận rõ được lòng mình, cuối cùng vẫn phải để nữ chính tự mình ra trận.】

Cạn lời thật! Cái gì cũng đổ lên đầu tôi là sao chứ.

Tôi chẳng buồn để ý đến Tuyên Dao Nhi nữa, quay người định rời đi.