Chương 8 - Bí Mật Của Xương Trắng
Tô Uyển Ninh hét lên chói tai: “Con yêu phụ ngươi! Đã dùng tà thuật gì với bệ hạ? Còn không mau giải ngay!”
“Nếu không, ta sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt! Có nghe thấy không! Ta sẽ chém ngươi thành tương thịt, đem đi cho chó ăn!”
Ta cười khẽ một tiếng, “Sắp chết đến nơi rồi mà còn dám gào lên trước mặt ta ư?!”
Lời còn chưa dứt, câu hồn châm trong tay ta đã rời tay bay ra, lao thẳng về phía mặt Tô Uyển Ninh.
Nàng giơ lá chắn lên đỡ, nhưng lần này, câu hồn châm xuyên thẳng vào trong, định trụ hồn phách của nàng, khiến nàng lập tức không thể động đậy.
Dạ Kiêu mang theo cơn giận vừa bị lưới quấn lúc nãy, bổ nhào xuống, một vuốt chộp lấy mặt Tô Uyển Ninh.
Ngay sau đó, nó mổ thẳng vào mắt nàng.
“A——!”
Một tiếng thét thê lương vang vọng khắp cả đại điện.
Ta khẽ cười, tiếng cười âm ngoan: “Kêu chậm một chút, mới chỉ vừa bắt đầu thôi, để dành chút sức, phía sau còn có lúc cho ngươi kêu đấy.”
Lúc này Tiêu Cẩn mới thật sự hoảng loạn, hắn luống cuống tay chân túm lấy tay áo Tạ Minh Châu:
“Ra tay! Mau ra tay! Giết ả đi!”
Tạ Minh Châu vừa định động.
Ngón tay ta khẽ móc.
Hai chân hắn bỗng mềm nhũn, phịch một tiếng, quỳ thẳng xuống đất.
“Vừa rồi ta nghĩ mãi không thông, với bản lĩnh của muội muội ta, sao có thể bị hạng phàm nhân như Tiêu Cẩn chế ngự trong tay?”
“Ta biết chắc chắn có kẻ giúp Tiêu Cẩn. Cho nên mới cố ý giả yếu, dẫn kẻ tiếp tay ra. Nhưng ta vạn vạn không ngờ, người đó lại là ngươi!”
“Tạ Minh Châu, đã nhận ta làm chủ, vậy thì đời đời kiếp kiếp đều là nô.”
Ta khẽ nâng tay, đầu ngón tay như có những sợi tơ vô hình đang kéo giật Tạ Minh Châu.
Hắn như con rối gỗ, mặc ta thao túng.
Trên mặt hắn đầy kinh hoảng, gân xanh nổi lên, liều mạng giãy giụa, nhưng vẫn không thể động đậy.
“Không thể nào, ta rõ ràng đã loại bỏ sạch rồi, sao vẫn thành ra thế này?”
Ta nhìn hắn, nụ cười dần dần nhạt đi.
Thay vào đó, là nỗi bi thương ngập trời.
“Không ngờ ta lại sơ ý đến vậy. Muội muội ngoan của ta, lại chết trong tay bọn cặn bã các ngươi.”
Ta nhắm mắt lại, rồi mở ra.
“Muội muội vốn mềm lòng, ta sớm nên nghĩ đến. Là lỗi của ta.”
Trên mặt Tiêu Cẩn đầy vẻ không cam lòng, hắn bỗng gào lên the thé:
“Vì sao? Độc của ta rõ ràng đã giải rồi! Ta đã tìm khắp thiên hạ danh y, ai nấy đều nói ta đã khỏi hẳn, sao còn có độc được nữa?!”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
Rồi một cước đạp vào ngực hắn, chân ta nặng nề giẫm lên mặt hắn.
“Đó là vì ngươi hiểu tỷ muội chúng ta quá ít!”
“Có thể sống sót chạy ra từ loạn cục trong Quỷ Cốc, chỉ có ác quỷ!”
“Thanh Hoán là một tấm lòng Bồ Tát, nhưng trong tay nàng, không chỉ có linh dược cứu người. Còn có cả độc dược lấy mạng người.”
Đồng tử Tiêu Cẩn co rụt mạnh.
“Chỉ là lòng nàng quá mềm, chưa bao giờ nhẫn tâm ra tay với người khác.”
“Nhưng lần này ta quay trở lại, vừa nhìn thấy các ngươi, liền biết ngay, muội muội có lòng Bồ Tát của ta đã ra tay rồi.”
“Các ngươi ép nàng đến mức này, còn muốn nhân cơ hội giết ta, nàng sao có thể nhịn nổi?”
Ta bật cười, trong tiếng cười toàn là thê lương:
“Nàng tự nhiên đã hạ loại thuốc độc hơn nữa xuống trên người các ngươi.”
Sắc mặt xanh tím trên mặt Tiêu Cẩn càng thêm đậm, hắn há miệng, lại chỉ phun ra một ngụm máu đen.
“Dù cho ta không tới tìm các ngươi báo thù, các ngươi cũng chẳng sống được mấy ngày nữa đâu.”
Ta cúi xuống nhìn hắn từ trên cao, “Thế mà các ngươi lại dùng tin mừng để lừa ta đến, còn lấy giả muội muội ra dỗ ta……”
Giọng ta đột ngột cao vút, sắc như tiếng quỷ gào:
“Đáng ghê tởm hơn là, còn cố ý ném hài cốt của muội muội ta trên con đường ta tất phải đi qua!”
Ta đá mạnh một cước vào mặt hắn, đầu hắn va ầm xuống đất, sưng tím bầm, miệng há to, tựa con cá chết giãy giụa.
Ta thuận tay ném vào đó một viên đan dược.