Chương 5 - Bí Mật Của Tiểu Thư Hào Môn
Triệu Dịch từ đó đưa tôi đi khắp các yến tiệc lớn,
không chút giấu diếm,
đẩy tôi và hắn buộc chặt tên với nhau trong mắt cả giới thượng lưu.
Thậm chí, hắn còn cao giọng tuyên bố chuẩn bị hôn lễ thế kỷ.
Tôi không bình luận gì,
chỉ lặng lẽ mặc kệ mọi sắp đặt,
để mặc hắn vẽ kịch bản của riêng mình.
Nhưng càng gần đến ngày cưới,
Triệu Dịch càng trở nên khác thường.
Bên cạnh tôi lúc nào cũng có hơn mười vệ sĩ,
mọi đường thoát đều bị phong tỏa chặt chẽ.
Tôi thậm chí từng hỏi hắn:
“Anh không sợ… nếu xảy ra hỏa hoạn,
tôi sẽ bị thiêu sống sao?”
Hắn nhìn tôi,
ánh mắt sâu thẳm,
chỉ buông ra một câu:
“Anh sẽ không cho phép có bất kỳ biến cố nào.”
Tôi nghẹn lời.
Đáng giận hơn,
ngoài vệ sĩ,
trên người tôi còn bị gắn nhiều thiết bị định vị.
Tôi ghét nhất kiểu kiểm soát bệnh hoạn này.
Tôi im lặng,
ngoan ngoãn để hắn kiểm soát hoàn toàn.
Nhưng lạ thay —
tôi càng ngoan ngoãn,
hắn lại càng bất an.
Thế là,
đêm trước hôn lễ,
tôi biến mất.
Dù có bao nhiêu người giám sát,
dù có bao nhiêu thiết bị định vị,
tôi vẫn biến mất khỏi vòng vây.
Hôn lễ thế kỷ.
Trực tiếp toàn quốc.
Từ 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa,
toàn bộ sóng mạng tràn ngập tin tức.
Trên sân khấu rộng lớn,
Triệu Dịch đứng một mình,
cả người lạnh lẽo như băng,
không nhúc nhích,
không chớp mắt.
Người dẫn chương trình sốt ruột đến đổ mồ hôi như mưa,
nhiều lần cố tìm cách chuyển chủ đề,
nhưng không thể che giấu sự bối rối và khó xử.
Bên dưới, tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên:
“Cô dâu… bỏ trốn?”
“Không thể nào! Với thân phận Triệu thiếu gia, ai dám làm vậy?”
“Nhưng mà… trễ thế này rồi, vẫn chưa thấy người…”
Cả hội trường dậy sóng,
không khí đầy xôn xao và nghi ngờ.
Bố mẹ tôi lo lắng đến mặt trắng bệch,
liên tục giải thích với Triệu lão gia,
nói rằng chắc chắn tôi sẽ tới.
Nhưng…
nói bao nhiêu lời,
khi tôi không xuất hiện,
tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Khi mọi người gần như xác định đây sẽ là trò cười lớn nhất năm,
đột nhiên, ngoài hội trường vang lên tiếng động cơ gầm rú.
“Ông——!!!”
Cửa lớn bị đẩy tung ra.
Ánh sáng ngoài trời ùa vào.
Tôi bước vào…
không, chính xác là phóng vào.
Một chiếc mô-tô màu đen gào rú,
váy cưới trắng dài tung bay trong gió,
tấm khăn voan lấp lánh ánh sáng,
cả hội trường ngây người chết lặng.
Tôi ngồi trên mô-tô,
nón bảo hiểm treo bên cổ tay,
khóe môi cong lên nụ cười nghịch ngợm.
Bố mẹ tôi nhìn thấy tôi,
mặt cắt không còn giọt máu,
lao tới muốn kéo tôi vào trong.
Nhưng lúc đó,
Triệu Dịch ngẩng đầu,
ánh mắt hắn chạm vào tôi.
Giây phút ấy…
hắn cười.
Nụ cười…
nguy hiểm, cuồng dã, và đầy chiếm hữu.
Tôi thổi một tiếng huýt sáo vang vọng.
Cả hội trường đột ngột nổ tung.
Hắn chỉ khẽ đáp lại một câu.
Người khác nghe không hiểu, nhưng trong ánh mắt hắn, tôi đọc thấy mọi cảm xúc đang cuộn trào.
Triệu Dịch bước từng bước về phía tôi.
Mọi người dưới sân khấu đều nín thở, nghĩ rằng hắn định dắt tôi lên lễ đài,
cùng nhau hoàn thành hôn lễ.
Nhưng…
Chỉ thấy hắn bình thản bước lên chiếc mô-tô tôi đang ngồi,
vào thẳng ghế sau, ôm lấy eo tôi, một giây sau —
“Rầm——”
Tiếng động cơ gào rú, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên.
Cả hội trường im phăng phắc.
Mọi người trố mắt nhìn, biểu cảm đồng loạt ngơ ngác như tượng:
“Cái… cái gì vậy?”
“Cô dâu… bỏ trốn?”
“Khoan, sao còn dắt luôn cả chú rể đi cùng?!”
Nhưng chẳng ai dám nói ra thành tiếng, bởi nhân vật chính của hôn lễ này là Triệu Dịch người không ai dám đắc tội.
Triệu lão gia trải qua sóng gió cả đời, gương mặt không đổi sắc, vẫy tay ra hiệu với đám khách quý:
“Tiệc vẫn tiếp tục.”
Nhưng không có cô dâu, cũng chẳng có chú rể, người dẫn chương trình trên sân khấu lúng túng cực độ, nói được vài câu, rồi ngượng ngùng chui xuống.
Mấy chục năm làm MC, đây là lần đầu tiên ông gặp phải cảnh:
hôn lễ không có cô dâu chú rể.
Trong khi đó,
tôi phóng xe như bay trên đường lớn,
Triệu Dịch ngồi phía sau,
ôm chặt lấy eo tôi,
như thể chỉ sợ tôi biến mất thêm lần nữa.
Đêm qua hắn biết tôi bỏ trốn,
trong lòng đã chuẩn bị tình huống tệ nhất.
Thế nhưng…
giây phút thấy tôi xuất hiện trong váy cưới,
đối với hắn mà nói —
tựa như nhìn thấy một tia sáng duy nhất trong cuộc đời.
Tôi đạp thắng xe trước cửa cục dân chính.
Triệu Dịch sững người,
ánh mắt đầy bối rối và ngơ ngác:
“…Em… em đưa anh tới đây làm gì?”
Tôi tắt máy, chống chân xuống,
quay đầu nhìn hắn,
chậm rãi buông một câu:
“Kết hôn.”
Khoảnh khắc ấy,
hắn như hóa thành một tên ngốc,
đứng chết trân một lúc lâu.
Tôi thật sự cảm giác mình đang dắt theo một thằng khờ đi đăng ký kết hôn.
Nhân viên cục dân chính nhìn hai chúng tôi,
ánh mắt đầy nghi ngờ và phức tạp.
Người phụ trách nghiêm túc hỏi:
“Hai người… tự nguyện chứ?”
Tôi nhướng mày nhìn sang Triệu Dịch.
Hắn chỉ biết cười ngây ngô,
một chữ cũng không thốt nổi.
Tôi giơ tay tát nhẹ vào sau đầu hắn:
“Nói đi!”
“K-kết…”
Hắn nuốt nước bọt,
giọng khàn khàn:
“Nhanh lên đi, tôi… tôi gấp lắm rồi.”
Cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn,
hai chúng tôi bước ra khỏi cục dân chính.
Triệu Dịch đuổi theo sát bên,
không rời nửa bước:
Lâm Tinh Vãn… em sẽ không hối hận chứ?”
Tôi nhún vai, lạnh nhạt đáp:
“Nếu hối hận,
ngày mai ra lấy giấy ly hôn cũng được.”
“Không! Không cần!”
Hắn gần như thốt ra ngay lập tức,
giọng trầm trầm,
nhưng chứa đầy sự quyết tuyệt.
Tôi ngồi lên mô-tô,
khởi động máy,
hắn lập tức ôm lấy tôi từ phía sau.
Giọng hắn khẽ vang bên tai:
“Vợ… anh còn tưởng em bỏ anh rồi.”
Tôi liếc nhìn gương chiếu hậu,
lạnh nhạt đáp:
“Tôi chỉ ghét cái tính kiểm soát bệnh hoạn của anh.
Chứ… chưa bao giờ nói mình ghét anh.”
Đúng vậy.
Tôi đã bỏ trốn.
Nhưng nửa đường,
tôi gặp Lý Uyển Uyển,
cô ấy nói với tôi rất nhiều điều…
đủ để khiến tôi quyết định —
cho Triệu Dịch một cơ hội.
Khi hai chúng tôi quay lại hội trường hôn lễ,
khán phòng đang nhốn nháo,
khách khứa bàn tán ầm ĩ.
Vừa thấy tôi và hắn bước vào,
bầu không khí bỗng chốc thay đổi.
Người dẫn chương trình
mừng rỡ như vừa vớ được mạng sống,
vội vàng chạy lên sân khấu,
giọng run run:
“Xin mời… cô dâu chú rể lên đài!”
Hôn lễ…
cuối cùng vẫn trọn vẹn viên mãn.
Nửa năm sau.
Hôn lễ thế kỷ của tôi và Triệu Dịch từng làm chấn động cả giới thượng lưu,
nhưng sau đó…
cuộc sống hôn nhân lại không hề lãng mạn như người ngoài tưởng tượng.
Những tháng đầu tiên,
hắn nhiệt tình quá mức,
cứ như uống nhầm thuốc kích thích,
mỗi lần về nhà…
tôi cảm giác mình bị hút kiệt sức.
Sau đó, cuộc sống rơi vào một vòng lặp tẻ nhạt và nặng nề.
Hắn kiểm soát chặt chẽ hơn,
còn tôi thì giả vờ ngoan ngoãn.
Một ngày nọ, Lý Uyển Uyển nhắn tin,
nói muốn gặp riêng tôi.
Tôi đến địa điểm hẹn,
nhưng vừa bước vào,
liền phát hiện mình bị lừa.
Không phải Lý Uyển Uyển —
mà là Lâm Tinh Hòa.
Cô ta đứng đó,
mắt lạnh như băng,
giọng chua chát:
Lâm Tinh Vãn, quỳ xuống xin lỗi tao,
nếu không…
bố mẹ mày sẽ chết!”
Tôi bật cười,
một tiếng cười lạnh lẽo và khinh miệt,
quay lưng rời đi,
không thèm phí lời.
Lâm Tinh Hòa thấy không dọa được tôi,
liền kéo Lâm Mặc từ trong tối bước ra,
muốn lợi dụng hắn để gây áp lực.
Tôi nhìn cô ta,
nghe giọng the thé của cô ta bắn liên hồi vào tai,
bực bội đến cực điểm.
Tôi cúi đầu,
thản nhiên gỡ một vật nhỏ xíu dính ở đế giày,
búng thẳng vào miệng Lâm Tinh Hòa.
Cô ta sững lại nửa giây,
sau đó hoảng loạn khạc nhổ liên tục,
nhưng chẳng thấy thứ gì rơi ra.
Lâm Tinh Vãn!”
Mặt tái mét,
cô ta hét lên,
giọng khàn vì sợ:
“Mày cho tao ăn cái gì?!”
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Phân chuột.”
Sắc mặt Lâm Tinh Hòa chuyển từ trắng sang xanh,
lại từ xanh sang đỏ,
tức đến run cả người.
Cô ta chuẩn bị lao tới,
thì một kẻ bên cạnh ghé sát,
nói gì đó vào tai cô ta.
Vài giây sau,
Triệu Dịch mang người xông vào,
khí thế nặng như bão tố.
Khoảnh khắc ấy,
tôi mới hiểu —
trên người tôi lại có định vị.
Nhưng đây…
là lần duy nhất tôi không thấy phiền.
Bố mẹ tôi và Lâm Mặc được giải cứu,
một đám người đứng sau Lâm Tinh Hòa bị bắt sạch.
Còn cô ta…
thừa lúc hỗn loạn, chạy thoát.
Tôi nhìn Triệu Dịch,
ra hiệu mở hệ thống định vị.
Chấm đỏ trên bản đồ nhấp nháy.
Chỉ mất mười phút,
chúng tôi tìm thấy Lâm Tinh Hòa đang trốn trong một kho hàng bỏ hoang.
Khoảnh khắc ấy,
cô ta mới sụp đổ hoàn toàn,
mới biết thứ tôi búng vào miệng cô ta không phải phân chuột…
mà là một con chip định vị siêu nhỏ.
Nửa năm sau.
Nhà họ Lâm thay đổi hoàn toàn.
Bố mẹ tôi tận lực bù đắp, nhưng tôi vẫn giữ khoảng cách lạnh nhạt.
Triệu Dịch… không hề thay đổi. Nếu có thì chỉ càng chiếm hữu hơn trước.
Mỗi bước tôi đi, hắn đều dõi theo. Tôi từng nghĩ… mình sẽ nghẹt thở trong vòng kiểm soát ấy.
Nhưng dần dần, tôi phát hiện có những chuyện
không thể chỉ dùng “ghét” để giải thích…
Vì khi Triệu Dịch biến mất ba ngày không liên lạc, tôi lại mất ngủ cả ba đêm.
Bố mẹ tôi quyết định lùi về tuyến sau, toàn bộ công ty giao cho Lâm Mặc quản lý.
Tôi đưa cho hắn hai bản thiết kế của mình, khiến hắn một bước thành danh trong giới,
trở thành nhân vật trẻ tuổi nổi bật nhất ngành
Lâm Tinh Hòa sau khi bị bắt, từ cô ta kéo ra hàng loạt vụ án lớn.
Triệu Dịch tình cờ phát hiện cô ta từng thuê người giết tôi,
mặc dù chưa thành công, hắn vẫn ra lệnh trong tù “chăm sóc đặc biệt” cho cô ta.
Kết quả —
Lâm Tinh Hòa không đợi được ngày ra tù, chết trong trại giam.
Đối với cái chết của cô ta, tôi không hề để tâm.
Bởi khi ấy, tôi đang mang thai,
mỗi ngày đều nôn đến trời đất quay cuồng
Triệu Dịch hoàn toàn lột xác.
Từ một kẻ bá đạo lạnh lùng, hắn trở thành ông chồng 24 hiếu.
Vì tôi, hắn đặc biệt nghiên cứu công nghệ định vị an toàn,
sau đó tung ra thị trường, ngay lập tức gây tiếng vang lớn,
được cả giới công nghệ đánh giá cao.
Một năm sau.
Tôi sinh con gái, và hồi dáng cực nhanh, không hề thay đổi quá nhiều so với trước khi sinh.
Tôi và Lý Uyển Uyển từ hiểu lầm ban đầu
trở thành bạn thân như chị em.
Triệu Dịch thì… mỗi lần thấy hai chúng tôi ở cạnh nhau,
ánh mắt tối sầm, cảnh giác còn hơn cả bảo vệ quốc gia.
Sau này tôi mới biết, Lý Uyển Uyển thật ra thích phụ nữ.
Cuộc hôn nhân sắp đặt năm xưa chỉ là cô ấy và Triệu Dịch cố tình bày một ván cờ.
Điều duy nhất Triệu Dịch hối hận chính là đã để tôi và Lý Uyển Uyển từ “kẻ đối đầu”
biến thành tri kỷ khó tách rời.
Hắn đối với Lý Uyển Uyển vừa ghen tuông, vừa cảnh giác,
lại còn mang ơn.
Nghĩ tới việc nếu không có Lý Uyển Uyển, hôm đó tôi có lẽ đã thực sự bỏ đi,
hắn lại mâu thuẫn đến phát điên.
Ngày nào cũng phòng cô này, sợ cô kia, giữ tôi như giữ báu vật, đến mức bản thân hắn…
mệt chết đi được!
【 Toàn văn hoàn 】