VĂN ÁN:
Ta, vị tiểu công chúa được sủng ái nhất Đại Yến triều, có một bí mật khó cất
lời. Đàn ông trong nhà ta, cứ đến tối là sẽ biến thành hắc báo (báo đen).
Còn ta, giữa muôn trùng sắc đen lại lọt ra một đốm trắng, là một con báo nhỏ trắng
muốt, bồng bềnh.
Để giành được trái tim của “bạch nguyệt quang” ôn nhu như ngọc
– Tạ Vân Lan, ta đã cẩn trọng cật lực giả vờ làm một nụ hoa kiều nữ, yếu đuối
không thể tự lo liệu suốt ba năm trời.
Nói chuyện thì nhỏ nhẹ rụt rè, bước đi thì như liễu rủ trong gió, đến cả một con bướm bay ngang qua cũng phải tỏ vẻ giật mình run rẩy sao cho thật hoàn hảo. Cho đến đêm mưa bão sấm chớp ấy, chàng ngoài ý muốn bị thương. Ta ngậm hòm thuốc trong miệng, húc tung cửa điện, dùng hình thái báo dũng mãnh nhất bốn mắt nhìn nhau với chàng.
Xong rồi, tiêu tùng cả rồi.
Ta nhắm mắt lại, chờ đợi tiếng la hét và sự bỏ chạy của chàng.
Nào ngờ lại nghe thấy giọng nói mang theo ý cười:
“Cho nên, Công chúa điện hạ ngày thường phải giả vờ cực khổ lắm sao?”
Về sau, chàng xoa xoa cái đầu đầy lông mềm của ta, nhẹ giọng nói: “Đừng giả vờ nữa, nàng có dáng vẻ thế nào, ta đều thích.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận