Chương 4 - Bí Mật Của Tiểu Công Chúa
“Tống Dĩ An! Cô tưởng như vậy là cô thắng chắc rồi sao?!”
“Tôi nói cho cô biết! Dù mất hết mấy doanh kia, tôi vẫn còn con bài mạnh hơn nữa!”
Ông giật phắt chiếc còi xương đeo bên cổ, siết chặt trong tay.
“Tôi đã sớm âm thầm kết minh với thế lực ngầm lớn nhất Thượng Hải — Bạch Hạc Môn!”
“Ngay lúc các người ra tay với tôi, tôi đã dùng còi phát tín hiệu cầu cứu rồi!”
Ông càng nói càng kích động, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể đã nhìn thấy cảnh xoay chuyển cục diện trong tay mình.
“Bạch Hạc Môn! Cô từng nghe đến chưa?! Thế lực của bọn họ trải rộng khắp Thượng Hải, thủ đoạn thông thiên!”
“Người của họ sắp tới rồi! Để xem lúc đó cô còn kiêu ngạo được bao lâu!”
“Tôi sẽ bắt cô phải trả giá vì con trai tôi!”
Tim tôi thắt lại.
Bạch Hạc Môn… tôi từng nghe mấy người làm trong nhà lén bàn tán.
Nói đó là hội ngầm thần bí và đáng sợ nhất Thượng Hải, đến cả người Tây trong khu tô giới cũng phải nể mặt vài phần.
Cha… lại lén lút bắt tay với bọn họ?
Từ bao giờ ông đã âm thầm dựng lên thế lực riêng của mình?
Chẳng lẽ ông từ lâu đã muốn thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ tôi và ngoại gia?
Tôi vô thức nắm chặt vạt áo mẹ, ngẩng đầu nhìn bà.
Mẹ lập tức cảm nhận được sự bất an trong tôi.
Bà cúi xuống, trên mặt không có lấy một tia hoảng hốt, ngược lại còn mỉm cười dịu dàng với tôi.
Thậm chí, bà còn đủ thảnh thơi để tháo một tấm thẻ nhỏ bên hông xuống, tiện tay nhét vào tay tôi.
“Cầm lấy chơi đi, Giao Giao.”
Thẻ đó mịn màng ấm áp khi chạm vào, như được làm từ ngọc thượng hạng, nhưng lại mang những vân gỗ rất kỳ lạ.
Trên mặt khắc hình một con hạc tiên dang cánh, mắt hạc được khảm bằng viên hồng ngọc nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng.
Cha tôi cũng thấy được hành động đó của mẹ.
Ông bật cười khinh bỉ, vẻ đắc ý càng hiện rõ trên mặt.
“Tống Dĩ An, đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trạng dỗ con?”
“Còn cố làm ra vẻ bình tĩnh à? Được, để xem lát nữa cô còn cười nổi không!”
Đúng lúc ấy, hai cánh cửa gỗ khắc hoa nặng nề bị ai đó từ bên ngoài đẩy bật mở, “rầm” một tiếng vang dội.
Một nhóm người mặc đồng phục trắng, tay áo thêu hình hạc bay, lặng lẽ tiến vào.
Số lượng của họ còn đông hơn cả binh lính của cha tôi và đám người áo xám của mẹ cộng lại.
Mỗi người đều ánh mắt sắc bén, khí thế trầm ổn — rõ ràng không phải loại đánh thuê vặt vãnh.
Dẫn đầu là một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi, gương mặt gầy gò sắc lẹm, ánh mắt như lưỡi dao.
Thắt lưng đeo một thanh đoản đao hình dáng kỳ lạ, bước đi đầy uy thế như rồng như hổ.
Vừa thấy người đó, mắt cha tôi lập tức sáng rực như gặp được cứu tinh.
Ông vội vã đổi sang vẻ mặt nịnh bợ, mặc kệ cổ tay vẫn đang rỉ máu, nhanh chóng tiến lên.
“Triệu Hộ Pháp! Ngài đến thật đúng lúc!”
Ông chỉ tay về phía chúng tôi, ánh mắt hiện lên sự độc ác rõ rệt.
“Triệu Hộ Pháp, chính là mẹ con nhà này! Tâm địa ác độc, tàn nhẫn ra tay với người của tôi, còn định hại luôn cả tôi!”
“Xin ngài và huynh đệ Bạch Hạc Môn ra tay, trừ khử bọn họ! Đặc biệt là con đàn bà kia!”
“Chỉ cần diệt được họ, tất cả bến tàu, sòng bạc, cả mấy tuyến đường thuỷ mới thu vào tay tôi — tôi đều dâng hết cho Bạch Hạc Môn để cảm tạ!”
Cha tôi gần như dốc sạch tất cả những gì mình còn, chỉ để đổi lấy một cái kết tử cho mẹ con tôi.
Người đàn ông được gọi là Triệu Hộ Pháp, gương mặt vẫn lạnh lùng và ngạo nghễ.
Ánh mắt hắn lần theo ngón tay cha, quét về phía mẹ tôi.
Thế nhưng, khi ánh mắt của người đàn ông kia lướt qua cha tôi và rơi lên dáng người điềm nhiên đứng đó của mẹ —
vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn lập tức đông cứng lại.
Mẹ tôi vừa hay hơi nghiêng người, chậm rãi ngước mắt nhìn về phía hắn, ánh nhìn bình tĩnh đến lạnh nhạt.
Khóe môi còn mang theo một nụ cười nhẹ như có như không.