Chương 1 - Bí Mật Của Thôn Xa
1
– Cái đường quái quỷ này khó đi thật đấy!
Trần Nhất lau vầng trán vốn chẳng hề có lấy một giọt mồ hôi, ngẩng đầu nhìn cổng làng trước mặt.
– Cậu nói xem, nơi này thật sự có xác đi không?
Tôi liếc cậu ta một cái.
– Tôi không biết. Nhưng nói trước nhé, bất kể có hay không, cậu vẫn phải trả đủ tiền cho tôi.
Trần Nhất bĩu môi, miễn cưỡng đáp:
– Biết rồi, biết rồi.
2
Tôi tên Yêu Nhược, sinh viên năm ba, đồng thời cũng là một nữ đạo sĩ.
Trần Nhất là lớp trưởng của tôi, một kẻ cực kỳ đam mê tiểu thuyết thám hiểm linh dị.
Trước kỳ nghỉ hè, cậu ta thần thần bí bí tìm đến tôi, hỏi tôi có muốn đến thôn Xa, nơi được mệnh danh là thánh địa thám hiểm hay không. Nghe đồn nơi đó thường xuyên có xác đi xuất hiện.
Tôi lập tức từ chối.
Ai ăn no rửng mỡ mới đi thám hiểm chứ?
Chê mạng mình quá dài à?
Nhưng ngay sau đó, tiếng báo chuyển khoản khiến tôi lập tức thay đổi quyết định.
– Một trăm nghìn tiền đặt cọc. Đi cùng tôi hết chuyến, tôi trả thêm hai trăm nghìn.
Suýt nữa thì quên.
Tên này là phú tam đại.
Thế là tôi lập tức nở nụ cười.
– Tiểu đạo Yêu Nhược, xin thành tâm phục vụ quý khách.
3
Tôi làm việc khá cẩn thận, ký hợp đồng xong mới cùng Trần Nhất tiến vào thôn Xa.
Thôn Xa là một ngôi làng tách ra từ một nhánh của người Xa, gần như bị ngăn cách nghiêm trọng với nền văn minh hiện đại. Sau này, nhờ một số người mê câu cá và các blogger chuyên thám hiểm ngoài trời tìm đến, một bộ phận trong làng mới dần tiếp xúc với cuộc sống hiện đại.
Nhưng cũng chỉ là một bộ phận nhỏ.
Phần lớn dân làng vẫn giữ những tập tục lạc hậu từ trước.
Tôi đi theo sau Trần Nhất vào làng.
Những căn nhà ở đây được dựng men theo sườn núi, hơi giống nhà sàn ở Tương Nam. Nhưng điểm khác biệt là tầng dưới của mỗi căn đều được ván gỗ bịt kín mít, bên trên còn khắc những hình đồ đằng rất giống bùa chú của Đạo giáo.
Trưởng thôn Xa đã đứng chờ chúng tôi ở một nơi cách cổng làng không xa.
Người trong thôn Xa dường như không mấy hiếu khách.
Thấy chúng tôi tới, trưởng thôn cũng chỉ đứng đợi ở gần cổng, không hề chủ động ra nghênh đón.
Khi hai chúng tôi đến gần, ông ta chỉ liếc qua một cái rồi lạnh nhạt chào hỏi:
– Đến rồi à? Đi thôi.
Nói xong, ông ta quay người dẫn chúng tôi vào sâu trong làng.
Trần Nhất ghé sát tôi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
– Người ở đây lạnh lùng thật đấy.
Tôi gật đầu đồng tình.
Dọc đường, dân làng nhìn thấy chúng tôi cũng coi như không tồn tại Thỉnh thoảng có vài đứa trẻ tò mò ngó sang, nhưng rất nhanh đã bị người lớn trong nhà kéo đi, cứ như chúng tôi là thú dữ hay tai họa gì đó.
– Hai người đừng để ý. Người ở đây đời đời sinh sống trong làng, rất hiếm khi gặp người ngoài nên khó tránh khỏi sợ hãi.
Trưởng thôn vừa nói vừa dẫn chúng tôi đến một căn nhà sàn.
– Đây là căn nhà đang để trống trong làng. Hai người tạm ở đây đi.
Nói xong, ông ta định quay người rời đi, nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì nên dừng lại dặn dò:
– Ban đêm, nếu nghe thấy động tĩnh dưới lầu thì cũng đừng ra ngoài. Gần đây có xác đi xuất hiện.
Tôi và Trần Nhất nhìn nhau, cùng nở nụ cười.
Chúng tôi đến đây chính là vì xác đi.
4
Nửa đêm, tôi và Trần Nhất đã chuẩn bị đầy đủ đồ nghề từ sớm.
Cậu ta gắn một chiếc camera siêu nhỏ lên đầu, sau đó lấy ra hai chiếc kính nhìn ban đêm, đưa cho tôi một cái.
Còn tôi mở túi, lấy ra kiếm gỗ đào, bùa giấy và một nắm gạo nếp.
Thấy vậy, cậu ta bật cười chế giễu:
– Đạo sĩ các cậu đi đâu cũng không thể thiếu bộ ba này à?
Tôi liếc chiếc camera trên đầu cậu ta, châm chọc:
– Hóa ra camera của blogger thám hiểm thật sự mọc ngay trên mặt.
Cậu ta tức đến bất lực.
Tôi mặc kệ, chỉ trải bùa vàng ra, lấy chu sa cùng mực đỏ đã nghiền sẵn, bắt đầu vẽ bùa.
Ba mươi lá bùa định thi, năm lá bùa tĩnh tâm và năm lá bùa diệt quỷ.
Chắc là đủ dùng.
Thôn Xa thường xuyên có xác đi xuất hiện. Không ít blogger thám hiểm và dân câu cá từng nhìn thấy, thậm chí có người còn câu trúng một cái.
Vì vậy, lần này nhất định phải cẩn thận, không thể để Trần Nhất mất mạng ở đây.
Cậu ta chết là chuyện nhỏ.
Ảnh hưởng đến việc tôi nhận ủy thác sau này mới là chuyện lớn.
Sau khi chuẩn bị xong, chúng tôi im lặng chờ động tĩnh từ dưới lầu.
Theo những hướng dẫn trên mạng, xác đi thường xuất hiện vào khoảng hai, ba giờ sáng, hơn nữa đều đi thành đàn.
Lúc xuất hiện thường kèm theo tiếng chuông.
Tôi đoán xác đi ở thôn Xa và nghề đuổi xác ở Tương Nam có lẽ khá giống nhau. Đều là cách người dân nghĩ ra để đưa người chết trở về quê cũ, lá rụng về cội.
Chỉ có điều Tương Nam hiện đã hiện đại hóa, nghề đuổi xác cũng dần biến mất. Còn phần lớn thôn Xa vẫn chưa tiếp nhận nền văn minh hiện đại, nên tập tục xác đi vẫn còn tồn tại.
Dĩ nhiên, đó chỉ là suy đoán của tôi.
Sự thật có phải vậy hay không thì vẫn chưa rõ.
Không biết đã qua bao lâu, dưới lầu đột nhiên vang lên tiếng ván gỗ bị đẩy ra.
Tôi và Trần Nhất nhìn nhau, lặng lẽ mở cửa phòng, rón rén đi xuống, núp ở khúc ngoặt giữa tầng một và tầng hai.
Keng…
Tiếng chuông quỷ dị vang lên.
Những tấm ván gỗ dưới tầng trệt của từng căn nhà sàn lần lượt được mở ra.
Từng thi thể từ bên trong chậm rãi “đi” ra ngoài.
Tầng một của những căn nhà ở thôn Xa vậy mà lại là nơi cất giữ xác đi!
Ánh trăng xám nhợt phủ xuống đàn thi thể.
Cả ngôi làng tĩnh mịch, không nghe thấy một tiếng gà gáy hay chim kêu. Gió lạnh từng cơn thổi qua khiến lá cây xào xạc, hòa cùng tiếng chuông trong tay pháp sư, tạo nên cảm giác rợn tóc gáy.
Những xác đi bước chân cứng đờ, lúc di chuyển cả người lắc lư. Chúng vòng chân sang bên rồi mới nhấc lên bước về phía trước, trông vừa buồn cười vừa quỷ dị.
Trần Nhất đứng bên cạnh không kiềm chế nổi, định lao ra quay cận cảnh nhưng bị tôi giữ chặt lại.
– Cậu không muốn sống nữa à?
Tôi thấp giọng mắng, kéo cậu ta ra phía sau rồi từ từ dẫn xuống dưới.
– Xác đi dựa vào dương khí của con người để đứng thẳng và di chuyển. Một khi người sống đến gần khiến dương khí rối loạn, rất dễ gây ra thi loạn.
Tôi hạ giọng giải thích:
– Nếu trong lúc thi loạn, dương khí trong xác đi bị rò rỉ hoặc tiêu hao hết, chúng sẽ lập tức biến thành cương thi.
– Đám vừa ra ngoài ít nhất cũng phải mười mấy, hai mươi xác. Nếu tất cả đều biến thành cương thi, máu của mười người như cậu cũng không đủ cho chúng hút.
Trần Nhất hỏi:
– Tại sao không tính cả cậu?
Tôi trợn mắt nhìn cậu ta.
– Nói thừa. Tôi là đạo sĩ, đương nhiên chạy thoát được.
Trần Nhất: “…”
5
Đợi đám xác đi dần khuất bóng, Trần Nhất lập tức muốn chạy xuống dưới. Tôi lại túm cổ áo kéo cậu ta về.
– Cậu làm gì thế?
Cậu ta bực bội hỏi.
Tôi hất cằm xuống dưới.
Chỉ thấy một người mặc trang phục pháp sư đang bước ra từ căn phòng nhỏ dưới tầng một.
– Anh bạn, làm ơn dùng cái đầu mà nghĩ một chút được không? Lúc nãy tiếng chuông đầu tiên mình nghe thấy phát ra từ dưới lầu đấy.
– Xác đi cứng đờ cả người, lấy đâu ra mà lắc chuông? Cậu đoán xem ai là người rung chuông?
Tôi thật sự cạn lời.
Ra khỏi nhà một chuyến mà Trần Nhất cứ như quên mang theo não.
– Chúng ta cứ bám theo pháp sư, giữ khoảng cách. Đó mới là cách an toàn nhất.
Nói xong, tôi mới cẩn thận đi xuống lầu.
Trần Nhất theo sát phía sau.
Hai đứa lén lút bám theo vị pháp sư, luôn giữ khoảng cách chừng hai mươi mét.
May mà tuy nhà nào trong thôn Xa cũng cất xác đi dưới tầng trệt, nhưng không phải nhà nào cũng có pháp sư đi theo.
Người trong làng lại có thói quen khóa chặt cửa nẻo mỗi khi đêm xuống, vì vậy chẳng ai phát hiện ra chúng tôi.
Dưới ánh trăng, hai đứa thận trọng bám theo đoàn xác đi.
Chúng tôi đi mãi đến cuối làng.
Vị pháp sư dừng lại trước một khu rừng, đảo mắt quan sát bốn phía.
Tôi vội kéo Trần Nhất chui vào sau một đống rơm.
Sau khi xác nhận không có ai, ông ta từ từ cởi bộ trang phục pháp sư trên người.
Dưới ánh trăng, khi nhìn rõ cơ thể ông ta, tôi không khỏi nghẹn thở.
6
Toàn thân vị pháp sư phủ kín những mảng thịt thối rữa.
Từng mảng từng mảng dính liền nhau, trên đó còn lúc nhúc những con dòi trắng béo mập.
Mỗi khi ông ta cử động, từng con dòi lại rơi lộp bộp xuống đất.
Tôi còn thấy nước vàng từ những mảng thịt mục không ngừng rỉ ra, khiến quần áo ướt sũng.