Chương 2 - Bí Mật Của Thiên Kim Giả
“Bố, những thứ bố để trong phòng làm việc, con đã nhìn thấy rồi.”
Một cuốn album, một bản hợp đồng.
Trong ảnh là những khoảnh khắc bố mẹ và Bùi Phi Phi ở bên nhau.
Một gia đình bốn người vui vẻ hòa thuận.
Bùi Phi Phi đeo chiếc khóa vàng bố mẹ chuẩn bị cho tôi khi tôi vừa chào đời.
Bùi Phi Phi cầm những tấm giấy khen có được nhờ giẫm lên tôi.
Để bảo vệ cô con gái ưu tú hơn này.
Trong hợp đồng thậm chí còn có vài điều khoản.
Cấm tôi vào làm việc tại công ty nhà họ Bùi.
Cấm tôi vì ghen tị mà tranh giành tài sản được chia cho Bùi Phi Phi.
Tiền bạc, thành tích, gia đình, tất cả đều thuộc về Bùi Phi Phi.
Còn tôi không có nhà để về.
Bùi Phi Phi vô tội chớp mắt.
Nũng nịu khoác tay bố.
“Nếu Vũ An muốn thì con cũng có thể phối hợp tra điểm cùng.”
“Bố mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ không làm mất mặt nhà họ Bùi!”
Mẹ nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của Bùi Phi Phi, mắt đỏ lên.
Quay đầu hung hăng véo tôi.
“Con nhóc chết tiệt, chẳng phải con chỉ ghen tị vì chúng ta tổ chức tiệc mừng cho Phi Phi mà không tổ chức cho con sao?”
“Làm ầm chuyện tới mức này, để mẹ xem con lấy thành tích gì ra kết thúc!”
Bố suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng.
“Tra đi.”
Ông nhìn tôi.
“Nếu mày luôn ghen tị với Phi Phi, cảm thấy chúng tao đối xử với mày không bằng nó.”
“Vậy hôm nay chúng tao sẽ để mày tận mắt nhìn thấy Phi Phi ưu tú thế nào, cho mày hoàn toàn hết hy vọng!”
Bùi Phi Phi cầm điện thoại đi về phía đám phóng viên.
“Không sao đâu, mọi người đừng trách Vũ An.”
“Đều tại tôi. Bình thường tôi tạo áp lực cho chị ấy quá lớn nên chị ấy mới muốn chứng minh bản thân như vậy.”
Khi đi ngang qua tôi, cô ta hạ giọng nói.
“Thật chẳng biết chị đang giở trò gì.”
“Đáng tiếc, số mệnh đã định em cao hơn chị 50 điểm đấy.”
“Lần này chị thật sự phải bị em giẫm dưới chân cả đời rồi.”
Bùi Phi Phi đắc ý đưa điện thoại cho phóng viên.
“Vậy phiền chị phóng viên này giúp chúng tôi tra điểm nhé.”
“Tránh cho một số người nghi ngờ có gian lận.”
4
“Công bố điểm của Vũ An trước đi.”
Bùi Phi Phi chu đáo bổ sung.
“Nếu công bố điểm của tôi trước, e rằng chẳng còn ai chúc mừng Vũ An nữa.”
“Mặc dù Vũ An nói nhất định phải vào Thanh Bắc, nhưng chị ấy cũng đã cố gắng rồi, thành tích chỉ được như vậy thôi.”
“Mong lát nữa mọi người cố gắng thân thiện một chút, đừng đem Vũ An ra so với tôi, nếu không chị ấy sẽ xấu hổ.”
Phía dưới lại vang lên tiếng ồn ào.
“Không biết Bùi Vũ An ăn gan hùm mật gấu gì, bị thiếu nữ thiên tài Phi Phi vả mặt mà vẫn chưa thấy đau!”
“Công bố từng môn một đi.”
Tôi nói.
“Tiếng Anh……”
Phóng viên do dự.
“Tiếng Anh…… 60 điểm.”
Bầu không khí yên tĩnh.
Sau đó bùng nổ tiếng cười dữ dội.
“Cái quái gì vậy? Tiếng Anh 60?”
“Chẳng phải cô ta nói muốn thi Thanh Bắc sao?”
“Tổng điểm 150 mà thi được 60. Còn xa mới đạt điểm trung bình! Thi Thanh Bắc cái gì, đi căng tin nướng khoai lang đi!”
Bùi Phi Phi đắc ý cong khóe môi.
“Mọi người đừng cười Vũ An nữa.”
“Hồi nhỏ chị ấy học ở nông thôn, đến tiết tiếng Anh cũng không có.”
“Thi được từng này đã rất không dễ dàng rồi.”
Bùi Phi Phi biết thành tích của tôi.
Ngoài tiếng Anh hơi yếu, các môn tự nhiên đều là sở trường của tôi.
Vốn tưởng lần này nhiều nhất chỉ có thể cao hơn tôi 50 điểm ở tổng điểm.
Không ngờ còn có thể tiện thể chế giễu tôi thêm một trận.
Dù số điểm cô ta trộm được cũng sẽ giảm xuống.
Nhưng vẻ hưng phấn trên mặt cô ta gần như không giấu nổi.
Bố cau chặt mày.
“Khốn kiếp!”
“Hôm nay mày nhất định phải làm nhà họ Bùi mất sạch mặt mũi đúng không?”
“Thi được chút điểm này mà cũng dám lên sân khấu làm mất mặt?”
Tôi cười.
“Điểm này còn thấp sao?”
Nhưng tiếng Anh đã là môn tôi thi tốt nhất rồi mà.
Tiếng Anh có nhiều câu trắc nghiệm, xác suất đoán đúng cao hơn.
Dù sao ngay cả câu điền vào chỗ trống và câu tự luận tôi cũng viết toàn C.
Em trai cười tới đỏ bừng mặt.
“Bùi Vũ An, tôi sắp phải khâm phục chị rồi.”
“Chuyện tự leo lên sân khấu để người ta công khai xử mình mà cũng làm được, chị đúng là không biết xấu hổ!”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng nếu Bùi Phi Phi cũng thi được số điểm này thì sao?”
Bố tức tới đỏ ngầu hai mắt.
Xông tới tát tôi hai cái thật mạnh.
“Câm miệng!”
“Phi Phi sao có thể thi ra số điểm mất mặt như thế?”
“Tao chỉ hận mình sinh ra một đứa con gái không biết xấu hổ như mày!”
“Nhưng bố, thật xin lỗi.”
Tôi nói.
“Con thật sự là con gái của bố mẹ.”
Khi nước mắt rơi xuống sàn.
Tôi chậm rãi nhắc lại từng chữ.
“Nếu Bùi Phi Phi không vào được Thanh Bắc, còn con vào được Thanh Bắc thì phải làm sao?”
Đèn flash điên cuồng chớp sáng.
Bùi Phi Phi hiểu chuyện bước ra.
“Vũ An, chị đừng làm khó bố nữa. Chị có ý kiến với em thì cứ trực tiếp tìm em.”
“Nếu em không vào được Thanh Bắc, chẳng cần bố ra tay.”
“Em tự cút khỏi nhà họ Bùi.”
Bố siết chặt hai nắm tay.
“Phi Phi nói đúng!”
“Nhưng nếu mày thua thì mày cũng cút khỏi nhà họ Bùi.”
“Tao không có đứa con gái mất mặt như mày!”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Vậy đọc tiếp đi.”
“Toán, 9……”
“Chín mươi mấy?”
Em trai hưng phấn bước lên một bước.