Chương 2 - Bí Mật Của Những Đứa Trẻ Bị Lãng Quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Vãn Chu ôm con vào lòng, nhìn dáng vẻ hơi thở thoi thóp của con mà đau đớn đến mức gần như ngất đi.

“Mẹ ơi, An An đau quá, tại sao ba không ôm An An một cái…”

Lâm Vãn Chu há miệng, nhưng không thể nói nên lời. Cô không biết phải giải thích thế nào với đứa trẻ ngây thơ này. Giải thích rằng cha con giờ đây trong mắt không còn con, cũng không còn cả mẹ nữa.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi từng giọt trên khuôn mặt dần lạnh ngắt của đứa trẻ, Lâm Vãn Chu run rẩy lẩm bẩm:

“An An đừng sợ, mẹ đưa con đi bệnh viện khác, không sao đâu, chắc chắn sẽ không sao đâu…”

Nhưng quanh đây làm gì còn bệnh viện thứ hai?

Bầu trời sầm tối, mưa bắt đầu rơi xối xả. Lâm Vãn Chu đội mưa, bất lực đứng bên đường vẫy xe nhưng không một ai dừng lại. Mưa càng lúc càng lớn, Lâm Vãn Chu bị bao phủ bởi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Nhìn đứa trẻ trong lòng hơi thở dần tắt, cô ngã quỵ xuống đất.

Đột nhiên, một tiếng sấm nổ vang trên đầu. Lâm Vãn Chu giật mình run rẩy, nhưng lại bị một bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo nắm lấy ngón tay.

“Mẹ đừng sợ, có An An ở đây, An An là nam tử hán, sẽ bảo vệ mẹ…”

Nhưng vừa dứt lời, đôi mắt sưng húp của đứa trẻ từ từ khép lại.

“Đừng ngủ! An An, mẹ xin con…”

Nhưng giây sau, bàn tay nhỏ của An An buông lỏng, rũ xuống, không còn một tiếng động.

“An An? An An!”

Lâm Vãn Chu điên cuồng lay cơ thể nhỏ bé trong lòng nhưng không nhận được bất kỳ lời đáp nào. Tiếng khóc xé lòng của người phụ nữ vang vọng trong khoảng sân trước bệnh viện. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Giọng nói lạnh lùng của Phó Nghiên Trầm truyền đến:

“Phía trường giáo dưỡng nói cô đã đưa đứa trẻ đi. Tôi cảnh cáo cô, lập tức đưa thằng bé trở lại, nếu không đừng trách tôi không cho cô gặp lại An An nữa!”

**Chương 4**

Cơn mưa xối xả tát vào mặt Lâm Vãn Chu, giọng nói ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục, nhưng cô trực tiếp nhấn nút ngắt cuộc gọi.

“An An đừng sợ.” Cô cúi xuống, trán chạm vào vầng trán không còn hơi ấm của con, khẽ thì thầm: “Mẹ đưa con về nhà.”

Khi bước ra khỏi nhà tang lễ đã là ba ngày sau. Lâm Vãn Chu nhìn vô số cuộc gọi nhỡ trong điện thoại, cười mỉa mai, rồi trực tiếp gọi cho một số máy.

“Alo? Phóng viên Vương phải không, tôi có một tin sốt dẻo muốn cung cấp.”

Nửa tiếng sau, Phó Nghiên Trầm đạp tung cửa phòng Lâm Vãn Chu. Người đàn ông giận dữ nắm lấy cánh tay cô, ánh mắt bừng lên cơn thịnh nộ.

“Lâm Vãn Chu! Có phải cô làm không!”

Lâm Vãn Chu nhìn theo tay hắn, thấy tiêu đề bản tin in đậm trên màn hình điện thoại:

“Sốc! Bí mật hào môn, hai anh em nhà họ Phó dùng chung một vợ? Chính thất giờ ra sao!”

Khu vực bình luận bên dưới nổ tung:

“Trời ơi, giới thượng lưu loạn thật, truyện 18+ biến thành hiện thực rồi sao?”

“Nghe nói cổ phiếu nhà họ Phó giảm sàn rồi, đáng đời!”

“Người vợ chính thất này thảm quá, làm quý phu nhân hào môn không dễ chút nào…”

Lâm Vãn Chu ngẩng đầu, thấy ánh mắt Phó Nghiên Trầm u ám.

“Niệm Sênh một mình thủ tiết vốn đã không dễ dàng, cô định để cô ấy sau này làm sao nhìn mặt mọi người!”

Lâm Vãn Chu chợt bật cười.

“Phó Nghiên Trầm, cô ta không dễ dàng, vậy còn tôi thì sao?”

Ngày nhỏ, cha mẹ cô vì làm việc cho nhà họ Phó mà bị kẻ thù giết hại, vì thế cô mồ côi, được gửi nuôi trong nhà họ Phó. Cô bị bạn học bắt nạt, bị bạn bè chế giễu là kẻ ăn bám. Và tia sáng duy nhất trong những đêm dài tăm tối là khi Phó Nghiên Trầm thời thiếu niên đứng chắn trước mặt cô, dõng dạc tuyên bố cô là người của hắn.

Nhưng bây giờ, chính hắn lại trở thành cơn ác mộng của cô.

Phó Nghiên Trầm bị câu hỏi ngược lại làm cho cứng người, vô thức buông tay ra. Hắn quay mặt đi, không nhìn cô nữa, lạnh lùng bỏ lại một câu: “Đi xin lỗi công khai và đính chính cho Niệm Sênh” rồi vội vã rời đi.

Lâm Vãn Chu bị tay sai của Phó Nghiên Trầm áp giải đến hiện trường buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới. Phía dưới phóng viên tập trung đông đúc, còn Phó Nghiên Trầm đứng sau ánh đèn flash, gương mặt ẩn trong bóng tối, không rõ cảm xúc.

Lâm Vãn Chu nhìn một vòng rồi chợt mỉm cười. Có lẽ Phó Nghiên Trầm đã quên, vào những ngày không có hắn, dù bị mọi người bắt nạt, cô – Lâm Vãn Chu – vẫn nghiến răng chịu đựng và trả lại tất cả những sỉ nhục đó! Và giờ đây, cô không có lý do gì để bị kẻ khác khống chế!

“Thưa mọi người! Về những lời đồn đại trên mạng, hôm nay tôi với tư cách là vợ của Phó Nghiên Trầm chính thức tuyên bố.” Lâm Vãn Chu thở ra một hơi, nhếch môi cười, “Tất cả đều là thật!”

Lời vừa dứt, phía dưới ồ lên kinh ngạc!

Ánh mắt Phó Nghiên Trầm đột nhiên trở nên sắc lạnh, hắn ngăn những phóng viên đang định xông lên, sải bước dài lên sân khấu. Hắn nắm chặt cổ tay Lâm Vãn Chu, nghiến răng nói:

“Lâm Vãn Chu, cô điên rồi sao?”

Lâm Vãn Chu nhìn thẳng vào mắt hắn với vẻ mỉa mai, khiến mặt Phó Nghiên Trầm tối sầm lại.

“Được, đã vậy, cô cũng đừng trách tôi không nể tình vợ chồng!”

Nói xong, người đàn ông đứng thẳng dậy, đối diện với những ống kính đang dí sát mặt, uể oải lên tiếng:

“Rất xin lỗi, vợ tôi gần đây do bị tổn thương tâm lý nên tinh thần không ổn định. Sau đây tôi sẽ đưa cô ấy đến cơ sở chuyên môn để điều trị thêm.”

Dứt lời, hắn phẩy tay, mấy tên vệ sĩ xông lên sân khấu, áp giải Lâm Vãn Chu đi, đưa thẳng lên xe cứu thương hướng về bệnh viện tâm thần!

**Chương 5**

Một câu nói nhẹ tênh của Phó Nghiên Trầm, cộng với số lượng lớn “thủy quân” () mà nhà họ Phó bỏ tiền mua, đã lập tức xoay chuyển dư luận. Các bài báo trước đó bị gỡ bỏ hoàn toàn, thay vào đó là những lời chỉ trích thậm tệ dành cho Lâm Vãn Chu.

“Tổng giám đốc Phó thật sự là hết lòng rồi, như vậy mà vẫn nhẫn nhịn được Lâm Vãn Chu làm loạn trong nhà, đúng là người đàn ông thâm tình.”

“Những ai lúc trước mắng chửi mau ra xin lỗi đi, chưa biết rõ mà đã bạo lực mạng người vô tội!”

Thậm chí trong bình luận còn xuất hiện những “fan couple” quái đản:

“Nói nhỏ một câu, chị dâu góa bụa và chú út trong cuộc hôn nhân hờ, sức hút giới tính đúng là đỉnh cao.”

“Đẩy thuyền thôi, có đại thần nào viết truyện về cặp này không…”

Trong lúc đó, Lâm Vãn Chu bị trói trên giường bệnh ở bệnh viện tâm thần. Bất kể cô giải thích, gào khóc hay phản kháng thế nào cũng vô ích. Những miếng điện cực dán lên thái dương, cho đến khi cô bị chích điện đến mức sùi bọt mép mới dừng lại.

Trong thời gian đó cô cũng cố vùng vẫy nhưng bị mấy gã đàn ông đè chặt, tát mạnh hai cái vào mặt.

“Nhổ vào, còn dám cãi, cô Mục dặn rồi, phải trị cho hết bệnh của cô!”

Không biết bao lâu sau, khi cô bị hành hạ đến mức gần như không ra hình người, Mục Niệm Sênh tìm đến. Người phụ nữ thướt tha bước tới, che miệng nói:

“Nghe nói em dâu điều trị ở đây vất vả quá, chị thật không nỡ, nên đến thăm em.”

Lâm Vãn Chu quay mặt đi, không muốn nhìn vẻ giả tạo của cô ta. Mục Niệm Sênh cũng chẳng quan tâm, tự nhiên nói:

“Nghe nói con trai em chết rồi, chị sợ Nghiên Trầm đau lòng nên không báo cho anh ấy. Nhưng chị đã nhờ thầy bói xem rồi, mệnh con em không tốt, không hợp chôn ở mộ tổ.”

“Vì vậy, chị định để thằng bé trở về với thiên nhiên.”

Mục Niệm Sênh nói đoạn, híp mắt lại, cúi người ghé sát tai cô, nói nhỏ đủ cho hai người nghe:

“Nghĩa là, tìm đại chỗ nào đó rải tro cốt đi…”

“Aaa! Câm miệng! Cô câm miệng cho tôi!”

Lâm Vãn Chu gào lên trong tuyệt vọng, lao lên định siết cổ Mục Niệm Sênh nhưng bị các hộ lý đứng sẵn bên cạnh đè nghiến xuống. Giây tiếp theo, những miếng điện cực quen thuộc lại áp lên đỉnh đầu cô. Dòng điện mạnh chạy khắp cơ thể, cô lập tức đổ gục xuống đất, co giật không kiểm soát.

Trong lúc ý thức mờ mịt, cô thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào từ cửa. Phó Nghiên Trầm nhìn dáng vẻ của cô, không đành lòng quay mặt đi.

“Vãn Chu, đừng trách anh. Dư luận ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Phó thị, anh phải cho hội đồng quản trị một lời giải thích.”

Nói xong, người đàn ông im lặng một lúc rồi khản giọng lên tiếng:

“Còn một việc muốn nói với em, Niệm Sênh mang thai rồi.”

Phó Nghiên Trầm rũ mắt, giọng nói khô khốc:

“Việc này không nên để người ngoài biết, nên chúng anh bàn bạc rồi, muốn em chăm sóc cô ấy cho đến khi sinh…”

Hắn cúi người, nhẹ nhàng vén lọn tóc ướt bên tai Lâm Vãn Chu, khẽ nói:

“Ngoan đi, như vậy anh mới có lý do để thả em ra, được không?”

Một lúc lâu sau, Phó Nghiên Trầm mới nghe thấy một tiếng đáp khẽ từ miệng người phụ nữ:

“… Được.”

Khi Lâm Vãn Chu trở về nhà họ Phó, cô như biến thành một con người khác. Những cơn gào thét, khóc lóc trong dự đoán hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngoan ngoãn, cam chịu.

**Chương 6**

Mục Niệm Sênh nói mình bị nghén nặng, cần người chăm sóc ngày đêm không ngủ, Lâm Vãn Chu liền túc trực bên cạnh, không rời nửa bước. Mục Niệm Sênh mượn cớ đau bụng co thắt để đẩy Lâm Vãn Chu xuống cầu thang, cô với cái đầu đầy máu lặng lẽ bò dậy, không một lời oán than. Thậm chí ngay cả khi Mục Niệm Sênh nói muốn dùng mật rắn để bồi bổ cơ thể, Lâm Vãn Chu cũng cam tâm tình nguyện đi bắt rắn độc, dù sợ đến run rẩy cũng không buông tay.

Phó Nghiên Trầm nhìn thấy tất cả, nhưng trong lòng bỗng thấy không thoải mái. Cô gái bướng bỉnh, không bao giờ chịu khuất phục năm nào dường như thực sự bị những đòn vùi dập liên tiếp làm cho gãy xương sống.

Một ngày nọ, sau khi Mục Niệm Sênh vô tình làm đổ bát canh nóng, Phó Nghiên Trầm cuối cùng không nhịn được, bí mật kéo Lâm Vãn Chu ra một góc, ánh mắt phức tạp nói:

“Vãn Chu, em không cần phải như vậy. Nếu em thực sự không chịu nổi, anh có thể đổi người khác.”

Nhưng Lâm Vãn Chu rũ mắt, lắc đầu, rồi lặng lẽ rời đi không nói một lời.

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong bình lặng giả tạo. Vào một ngày sấm sét vang trời, Mục Niệm Sênh chuyển dạ.

Ngoài phòng sinh, Phó Nghiên Trầm nhìn Lâm Vãn Chu đang đeo găng tay, vẻ mặt bình thản đỡ đẻ cho Mục Niệm Sênh, lòng bỗng thấy hoang mang. Những ngày qua hắn nhìn rõ sự bất thường của Lâm Vãn Chu. Chị dâu sinh ra huyết mạch của chồng, vậy mà Lâm Vãn Chu không khóc không náo, như thể chẳng liên quan gì đến mình. Hắn cố tìm kiếm một chút phẫn nộ hay đau khổ trên mặt cô, nhưng không có.

Đúng lúc đó, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên, tiếng chúc mừng của người làm đồng thanh truyền đến:

“Chúc mừng Đại thiếu phu nhân đã sinh được quý tử cho nhà họ Phó!”

Phó Nghiên Trầm bật dậy, bước thẳng vào phòng sinh. Hắn liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc đòi sữa của đứa trẻ, rồi nhìn sang Lâm Vãn Chu đang đứng buông tay bên cạnh.

Phó Nghiên Trầm hắng giọng, đi đến trước mặt Lâm Vãn Chu, thấp giọng an ủi:

“Vãn Chu, vất vả cho em rồi. Lát nữa anh sẽ đón An An về, đợi em kiểm tra cho con xong, gia đình ba người chúng ta có thể đoàn tụ rồi.”

Lâm Vãn Chu đón lấy tã lót, nhìn những người trong phòng đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ nhưng không dám nói ra, cô nhếch môi cười:

“Chúc mừng.”

Nói xong, cô quay người bước ra ngoài. Chỉ là ở góc khuất không ai nhìn thấy, ánh mắt Lâm Vãn Chu đột ngột thay đổi, nhìn đứa trẻ trong lòng với vẻ sắc lạnh.

Cô đi đến trước cửa phòng kiểm tra, nhưng giây tiếp theo đã bị một con dao nhọn kề vào cằm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)