Chương 4 - Bí Mật Của Những Con Đào Mỏ
11
Đi đến bên cạnh xe, Cố Nhiên dừng lại, đứng quay lưng về phía tôi.
Tôi không nhìn thấy mặt anh, chỉ thấy vai anh đang run.
“Cố Nhiên?”
Anh không quay đầu.
Tôi vòng ra trước mặt anh, sững người.
Anh đang khóc.
Nước mắt chảy dọc theo mặt, anh đưa tay lau một cái nhưng vẫn không lau sạch.
“Anh…” tôi không biết nên nói gì.
Anh nhìn tôi, nước mắt càng chảy dữ hơn.
Tôi cũng rơi nước mắt.
Hai chúng tôi đứng bên cạnh xe, nhìn nhau mà khóc.
Anh nghẹn ngào nói: “Xin lỗi, tôi…”
Tôi nói: “Anh đừng nói, anh vừa nói tôi lại càng muốn khóc.”
Anh gật đầu, nước mắt lách tách rơi xuống.
Không biết đã khóc bao lâu, tôi nức nở mở miệng: “Cảm ơn.”
“Hử?”
“Cảm ơn anh đã nói giúp tôi, cảm ơn anh đã bảo vệ tôi.”
Anh lắc đầu, nước mắt văng lên mặt tôi.
Tôi tiếp tục nức nở: “Còn xin lỗi.”
“Cố Sâm nói với tôi hôm nay ba mẹ anh chính là muốn ép chúng ta chia tay.”
“Tôi không nói cho anh biết, làm anh kích động như vậy, còn cãi nhau với mẹ anh.”
Anh sững lại một chút, rồi lắc đầu.
“Tôi không trách em.”
Anh hít hít mũi, giọng khàn đến không ra tiếng.
“Tôi nên cảm ơn em mới đúng.”
“Cảm ơn tôi cái gì?”
“Tôi cuối cùng cũng nói ra rồi.”
Nước mắt anh lại trào ra.
“Những lời đó tôi nhịn hơn mười năm, hôm nay cuối cùng cũng nói ra.”
Tôi nhìn anh.
“Dù có chết tôi cũng không muốn chia tay với em.”
Anh vừa khóc vừa nói.
Tôi bật cười trong nước mắt.
Anh cũng cười, trên mặt vẫn còn nước mắt.
Cười một lúc, tôi đột nhiên phản ứng lại.
“Nhưng chúng ta vốn dĩ là giả mà.”
Cố Nhiên cũng sững người.
“Đúng ha.”
Chúng tôi nhìn nhau, biểu cảm trên mặt đều rất phức tạp.
Tôi hỏi: “À đúng rồi, sao anh biết mẹ tôi qua đời vì ung thư?”
Anh cứng người.
“Tôi nhớ tôi chưa từng nói nguyên nhân chính mẹ tôi qua đời.”
Anh há miệng nhưng không nói.
“Cố Nhiên?”
Anh cúi đầu, nước mắt lại rơi xuống.
“Thật ra tôi đã quen em từ lâu rồi.”
Tôi sững lại.
“Ở phòng bệnh an dưỡng.”
“Lúc đó bà ngoại tôi đã đến những ngày cuối cùng, tôi ở bệnh viện chăm bà.”
“Tôi thường xuyên thấy em ở cầu thang, em ngồi ở tầng ba khóc, tôi đứng ở tầng bốn khóc.”
Tôi nhớ ra rồi.
Có mấy lần tôi khóc rất dữ, còn có người đưa khăn giấy cho tôi.
“Là anh đưa khăn giấy cho tôi?”
Anh gật đầu.
“Lúc đó mắt em đầy nước, chắc không nhìn rõ mặt tôi.”
Tôi há miệng nhưng không nói nên lời.
“Vậy… khoản chi phí đó?”
Những ngày cuối ở phòng bệnh an dưỡng, tôi không còn một xu, nợ nần chồng chất.
Sau đó có một người tốt bụng giúp tôi trả tiền.
Tôi không biết là ai, y tá chỉ nói có người đã giúp thanh toán.
“Cũng là anh?”
Anh gật đầu.
“Tôi nghe em gọi điện vay tiền.”
Giọng anh rất nhẹ.
“Lúc đó em trông rất tệ, tôi sợ em áp lực quá lớn nên…”
Tôi không nói được nữa.
Nước mắt lại trào ra.
Tôi nức nở: “Lúc đó ngay cả tiền giường ở phòng bệnh an dưỡng tôi cũng sắp không trả nổi, nếu không có anh…”
Tôi nói không tiếp được.
“Vậy lần này thì sao? Anh cố ý tìm tôi sao?”
Anh vừa khóc vừa gật đầu.
“Tôi thấy bài đăng của em, tôi biết em đang thiếu tiền.”
“Dù sao nhà tôi rất có tiền, em chỉ cần mặc ngoan ngoãn một chút, họ thích em thì sẽ cho em rất nhiều tiền.”
Tôi vừa khóc vừa cười.
“Anh làm gì mà đối xử tốt với tôi như vậy?”
Anh lắc đầu.
“Tôi không biết.”
“Chỉ là muốn đối xử tốt với em.”
12
Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại.
Tôi không biết nên nói gì.
Cố Nhiên cũng vậy.
Anh nhìn tôi một cái, rồi vội vàng quay mặt đi.
Vài giây sau lại lén nhìn tôi một cái, rồi lại quay đi.
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất, mũi giày đá nhẹ viên sỏi nhỏ.
“Ờm…” anh mở miệng.
Tôi ngẩng đầu.
Anh há miệng rồi lại khép lại.
“Em…”
“Tôi…”
Chúng tôi đồng thời mở miệng, rồi lại đồng thời dừng lại.
“Em nói trước đi.” anh gãi đầu.
“Anh nói trước đi.” tôi nói.
Anh im lặng vài giây.
“Tôi đưa em về nhà nhé?”
Tôi gật đầu.
Xe khởi động, đèn đường lần lượt lùi về phía sau.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ ra điều gì.
“À đúng rồi, sao anh biết mấy ngày nay Cố Sâm luôn tìm tôi?”
Tay anh nắm vô lăng siết chặt hơn.
“Tôi luôn theo sau anh ta.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh nhìn chằm chằm con đường phía trước, vành tai hơi đỏ.
“Sợ anh ta làm em buồn.”
“…Cố Nhiên, anh có phải thích tôi không?” tôi thử hỏi.
Khóe miệng Cố Nhiên cong lên, nhẹ nhàng gật đầu.
13
Cho đến khi xe dừng dưới lầu, tim tôi vẫn đập thình thịch.
“Đến rồi.” Cố Nhiên nói.
Tôi ừ một tiếng, tháo dây an toàn.
“Trình Âm.”
Tôi quay đầu.
Anh nhìn tôi, môi động đậy, cuối cùng chỉ nói: “Lên đi, ngủ sớm.”
Tôi gật đầu, mở cửa xe.
Lúc lên lầu, bước chân hơi lâng lâng.
Mở cửa, thay giày.
Sau đó tôi đứng trước tủ quần áo, nhìn chiếc hộp trên cùng.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn hộp tro cốt của mẹ mà không cảm thấy đau lòng.
“Mẹ.”
Tôi khẽ nói: “Hôm nay có một người nói rằng, chỉ đơn giản là muốn đối xử tốt với con.”
Không ai trả lời tôi.
“Trình Âm.”
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng nói.
Tôi giật mình quay phắt lại.
Cố Sâm đứng ở cửa ban công, tóc rối bù.
Đuôi mắt rũ xuống, cả người trông vừa sa sút vừa mệt mỏi.
“Anh vào bằng cách nào!”
Anh chỉ ra cửa sổ: “Leo vào.”
“Đây là tầng năm!”
“Ừ.” anh gật đầu: “Song cửa chống trộm dưới nhà em rất dễ leo.”
Tôi hít sâu một hơi: “Đây là xâm nhập nhà trái phép.”
Anh chỉ nhìn tôi: “Xin lỗi.”
Tôi sững lại.
“Tôi không biết lúc đó mẹ em bị bệnh.”
Phòng khách yên lặng vài giây.
Tôi nhìn anh ta, dần dần bình tĩnh lại.
“Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.”
“Cố Sâm, mời anh rời đi.”
Anh ta đột nhiên bước tới một bước, nắm lấy tay tôi.
“Âm Âm.”
Tôi giãy một chút nhưng không thoát.
“Tôi đã hiểu lầm em.”
Giọng anh căng chặt.
“Mười vạn đó của em không phải để đào tiền, em là để cứu mẹ, tôi biết quá muộn, tôi…”
“Buông tay.”
Anh ta vẫn nắm chặt tay tôi.
“Mười vạn đó bây giờ tôi có thể đưa cho em, năm mươi vạn, năm trăm vạn, em muốn bao nhiêu cũng được. Chúng ta bắt đầu lại, được không?”
Tôi nhìn tay anh ta, rồi nhìn mặt anh ta.
“Thứ anh nợ tôi không phải tiền.”
Anh ta sững người.
Tôi giơ tay lên, tát anh ta một cái.
Tiếng rất vang.
Anh ta ôm mặt, ngơ ngác nhìn tôi.
“Tôi không trách anh.”
“Chuyện mười vạn đó, tôi không trách anh, lúc đó anh không cho tôi mượn, tôi không trách, anh đề phòng tôi, tôi cũng không trách.”
Anh ta há miệng.
“Tôi chia tay với anh không phải vì anh không cho mười vạn.”
“Vậy là vì cái gì?”
“Là vì anh chưa từng tin tôi.”
Anh ta đứng sững tại chỗ.
“Tôi ở bên anh lâu như vậy, anh chưa từng tin tôi.”
Tôi lùi lại một bước.
“Bây giờ nói những điều này đã muộn rồi.”
Cố Sâm nhìn tôi, mắt đỏ lên.
Im lặng rất lâu.
Anh ta đột nhiên lên tiếng.
“Nhưng nếu là anh tôi, anh ấy sẽ làm điều ngược lại với tôi sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, khẳng định: “Anh ấy sẽ.”
Cuối cùng Cố Sâm rời đi.
Trước khi đi, anh ta thất hồn lạc phách nói: “Xin lỗi, tôi sẽ không làm phiền em nữa.”
14
Sáng sớm hôm sau, Cố Nhiên đến đón tôi.
Anh mặc áo khoác đen, tay cầm một túi, bên trong là tiền giấy và nhang.
“Đi đốt ít giấy cho bà ngoại.” anh nói: “Đi cùng tôi nhé?”
Tôi gật đầu.
Xe chạy hơn một tiếng, dừng trước cổng một nghĩa trang.
Rất yên tĩnh, trong không khí có mùi tro cỏ nhàn nhạt.
Cố Nhiên đi phía trước, tôi đi bên cạnh.
Đến trước một bia mộ, anh dừng lại.
Trên bia có dán một bức ảnh, một bà lão tóc bạc, cười hiền hậu.
“Bà ngoại.”
Cố Nhiên ngồi xổm xuống, bắt đầu đốt giấy.
Tôi đứng bên cạnh, không biết nên làm gì.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái, rồi nắm lấy tay tôi.
Tôi sững lại, mặt hơi nóng nhưng không rút tay ra.
Khóe miệng anh cong lên: “Trình Âm.”
“Ừ?”
“Em thấy môi trường xung quanh thế nào?”
Tôi nhìn xung quanh.
Nghĩa trang rất sạch sẽ, xa xa có núi, gần có tiếng chim.
“Rất tốt.” tôi nói: “Yên tĩnh, cây cối xanh tươi, bà ngoại ở đây chắc sẽ rất thoải mái.”
Anh cười rất vui.
Sau đó anh chỉ vào khoảng đất trống bên phải.
“Chôn mẹ em ở đây, được không?”
Tôi sững người.
“Anh đã mua rồi.” anh nói.
“Không được.” tôi theo phản xạ lắc đầu: “Chỗ này rất đắt.”
“Không sao.”
“Cố Nhiên, tôi không thể…”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt ướt long lanh.
“Để mẹ em ở cùng bà ngoại tôi, được không?”
Giọng anh mềm mại, mang theo chút cầu xin.
“Họ ở phòng bệnh an dưỡng vốn đã là hàng xóm.”
“Ở đây tiếp tục làm hàng xóm, không được sao?”
Tôi nhìn vào mắt anh, không nói được lời từ chối.
“Họ có thể cùng nhau phơi nắng, cùng nhau trò chuyện.”
Anh tiếp tục nói: “Khi chúng ta không đến thăm họ, họ cũng có bạn.”
Hốc mắt tôi nóng lên.
“Được.”
Anh cười, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm.
Tôi ngồi xổm xuống, cùng anh đốt giấy.
“Cố Nhiên.”
“Hử?”
“Cảm ơn anh.”
Anh lắc đầu: “Là tôi phải cảm ơn em.”
“Cảm ơn tôi cái gì?”
“Cảm ơn em đã đồng ý.” anh nói: “Cảm ơn em cho tôi cơ hội đối xử tốt với em.”
(Hết)