Chương 7 - Bí Mật Của Người Mẹ
CHƯƠNG 6
Chu Khải Minh bế con đi theo phía sau.
“Mẹ, lúc ở bệnh viện Tô Lam đã nhớ món canh mẹ nấu rồi.”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn anh.
“Nó vừa sinh xong, con đừng chỉ biết ôm con. Ban đêm pha sữa, giặt tã, con đều phải học làm.”
“Con học. Tối qua con đã thay tã hai lần.”
“Thay thế nào?”
“Lần đầu thay xong tiện thể phải thay luôn cả ga giường.”
Mẹ tôi bị anh chọc cười, bế lấy đứa trẻ rồi hướng dẫn anh cách đỡ lưng và thay tã.
Tôi ngồi bên bàn uống canh, nghe hai người quây quanh đứa trẻ nói chuyện, trong lòng dần bình yên trở lại.
Chiều tối ngày thứ năm, có hai người già xách trứng tới chặn trước cửa nhà tôi.
Bà lão đưa chiếc giỏ tre về phía tôi.
“Cô Tô, đây là trứng nhà chúng tôi dành dụm, còn có hai con gà mái để cô bồi bổ cơ thể.”
Tôi không nhận.
“Hai người là ai?”
“Chúng tôi là cha mẹ của Tú Mai và Tú Bình.”
Ông lão đứng cạnh cười lấy lòng.
“Hai đứa con gái chúng tôi nhất thời hồ đồ. Chúng tôi vừa từ đồn công an về, đã mắng chúng nó rồi. Chúng biết sai, nhờ chúng tôi đến xin lỗi cô.”
Mẹ tôi từ trong nhà bước ra, chắn trước mặt tôi.
“Muốn xin lỗi thì đi nói với cảnh sát. Mang đồ về.”
Bà lão lập tức rơi nước mắt.
“Cô Tô, con cô đã được trả lại rồi, trên người đến một miếng da cũng không bị thương. Hai đứa con gái chúng tôi còn trẻ, nếu thật sự phải ngồi tù thì cả đời coi như hỏng.”
Tôi nhìn bà ta.
“Con tôi trở về được là vì tôi ngăn được họ.”
“Đứa trẻ không bị thương không có nghĩa là việc họ đã làm có thể được xóa bỏ.”
“Hai đứa con gái đều ngồi tù thì hai ông bà già chúng tôi sống thế nào đây…”
“Trước khi ra tay, họ có từng nghĩ hai đứa trẻ sẽ sống thế nào không?”
Bà lão nắm lấy tay áo tôi.
“Tú Mai trước đây đã mất một đứa con trai. Nó quá sợ nên mới nhất thời nghĩ quẩn. Cô cũng là người làm mẹ, hãy thông cảm cho nó một lần.”
Tôi rút tay áo ra.
“Tôi thông cảm cho đứa trẻ bị bệnh mà cô ta vứt sang cho tôi.”
“Nó vừa sinh ra đã bị chính mẹ ruột ghét bỏ, còn phải chịu khổ chỉ vì lòng ích kỷ của cô ta.”
Ông lão đặt giỏ trứng xuống bậc cửa.
“Chúng tôi bồi thường tiền. Cô nói một con số đi, chỉ cần có thể rút đơn, dù phải bán hết tài sản chúng tôi cũng trả.”
Mẹ tôi cầm chiếc giỏ lên, nhét thẳng trở lại vào tay ông ta.
“Bình an của nhà tôi là tự giành lại được, không phải hai đứa con gái ông bà thương tình mà trả lại.”
“Mấy con gà, mấy quả trứng mà muốn đổi lấy việc chúng nó không phải ngồi tù, ông bà coi con cái nhà người khác là thứ gì?”
Ông lão ôm chặt chiếc giỏ, sắc mặt khó coi.
“Chúng tôi tử tế tới xin lỗi, sao các người phải tuyệt tình như vậy? Tú Mai từng mất một đứa con nên đầu óc mới nghĩ quẩn. Nó đâu có định hại ai.”
Mẹ tôi cười lạnh.
“Đem đứa trẻ mắc bệnh nhét cho con gái tôi rồi bế đứa khỏe mạnh về nhà, như thế còn gọi là không định hại ai?”
“Nó cố tình chọn một gia đình khác để gánh khổ thay nhà mình.”
Bà lão vội nói:
“Bệnh vẫn có thể chữa. Nó nghĩ gia đình bị đổi con có điều kiện tốt, có khi đứa trẻ còn sống được.”
Tôi nhìn chằm chằm bà ta.
“Nếu thật sự nghĩ cho đứa trẻ mắc bệnh, tại sao sau này cô ta còn có thể đứng trước mộ nói rằng chúng tôi đã tiêu sạch tiền tiết kiệm chữa bệnh cho nó nên cuộc đời nó không còn gì tiếc nuối?”
“Cô ta biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra. Chẳng qua chỉ cảm thấy miễn cái khổ rơi xuống nhà người khác là được.”
Hai ông bà lập tức sững người.
Ông lão hỏi:
“Mộ gì? Cô đang nói chuyện gì?”
“Ý tôi là từ đầu đến cuối cô ta đều biết hậu quả.”
“Hôm nay hai người đến xin tôi tha thứ, nhưng từ đầu đến giờ chưa từng hỏi đứa trẻ mắc bệnh sau này ai chữa bệnh cho nó, tiền lấy ở đâu.”
Bà lão vội vàng nói:
“Chúng tôi sẽ nuôi. Nó là cháu ruột của chúng tôi.”
“Nhớ kỹ câu này.”
“Cảnh sát và người trong làng đều sẽ để ý. Nếu hai người dám trút giận lên đứa trẻ, tôi vẫn sẽ truy cứu.”
Giọng ông lão dịu hẳn.
“Chúng tôi sẽ nuôi. Chỉ xin cô tới tòa nói giúp một câu rằng Tú Mai vì quá thương con nên mới nóng lòng.”
“Cô ta là mẹ nên nóng lòng. Tôi cũng là mẹ.”
“Cô ta không thể vì nỗi lo của mình mà cướp con trai của tôi.”
Hai ông bà bỗng quỳ xuống.
Bà lão vừa khóc vừa nói:
“Xin cô chừa cho chúng nó một con đường sống.”
“Con cô vẫn đang khỏe mạnh, coi như tích đức cho con đi.”
Mẹ tôi tức đến mức chỉ thẳng ra đầu ngõ.
“Lôi đứa trẻ ra ép mẹ nó, cả nhà các người đúng là cùng một kiểu. Cút!”
Tôi nhìn hai người đang quỳ dưới đất, nhớ lại ngày con trai ở kiếp trước được chẩn đoán mắc bệnh.
Tôi khóc đến mức không đứng nổi ngoài hành lang bệnh viện.
Chu Khải Minh cõng con đi đóng viện phí.
Mẹ tôi về nhà lấy sổ tiết kiệm.
Khi ấy chẳng có ai đến xin cho chúng tôi một con đường dễ dàng hơn.
“Vụ án cứ giao cho tòa.”
“Tôi sẽ không viết đơn xin giảm nhẹ, cũng không nói giúp họ.”
Bà lão còn định bò vào nhà.
Tôi lùi lại một bước.
“Nếu hai người còn tiếp tục chặn cửa, tôi sẽ báo cảnh sát ngay, để họ tới đưa hai người đi.”
Cuối cùng ông lão kéo được vợ mình đứng lên.
Hai người xách gà và trứng, đi mấy bước lại quay đầu nhìn một lần rồi rời khỏi ngõ.
Mẹ tôi đóng cửa sân, quay lại giục tôi vào nhà.
“Gió lớn. Con còn đang ở cữ, đừng vì loại người này mà hại sức khỏe.”
“Mẹ, vừa rồi con có quá tuyệt tình không?”
“Đấy gọi là nói có lý.”
“Tha thứ hay không là quyền của con. Không phải cứ ai quỳ xuống là có thể thay con quyết định.”
Một tháng sau, vụ án được đưa ra xét xử.
Tại tòa, Hà Tú Bình vẫn nói rằng đứa trẻ đã được tìm lại, việc tráo con cuối cùng không gây ra hậu quả lâu dài.
Phía công tố đưa ra những chiếc vòng tay bị cắt, hồ sơ xét nghiệm bị sửa, lời khai của y tá và lời nhận tội của ba người, chứng minh cô ta đã lợi dụng thân phận nữ hộ sinh để thực hiện việc đánh tráo trẻ sơ sinh.
Tòa tuyên Hà Tú Bình bảy năm tù.