Ngày Cố Trinh được trao huân chương, một người phụ nữ dắt theo bé trai xông vào hội trường.
Thằng bé rất lanh lợi, phấn khích vẫy tay gọi to về phía sân khấu:
“Bố ơi!”
Cả hội trường mấy trăm người đồng loạt ngoái nhìn.
Tôi ngồi hàng đầu khu vực dành cho người nhà, nụ cười cứng đờ trên gương mặt.
Người phụ nữ kia ăn mặc sang trọng, lúc đi ngang qua tôi còn cười ngượng:
“Xin lỗi chị dâu, con nít nó còn nhỏ, không biết gì, mong chị đừng để bụng.”
Sắc mặt Cố Trinh trắng bệch, lập tức rời bục đưa hai mẹ con kia ra ngoài, sau đó lại quay về tiếp tục nhận huân chương.
Những người vợ chiến sĩ bên cạnh bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn tôi đầy giễu cợt và dò xét.
“Đứa nhỏ đó trông cứ như được đúc ra từ một khuôn với Cố Trinh. Chẳng lẽ thật sự là con riêng của anh ta?”
Bình luận