Chương 4 - Bí Mật Của Khương Nghiên Hy
Tiết Nhiễm kiêu ngạo nhìn hai người.
Nàng đang định tiếp tục làm khó thì nha hoàn bên cạnh ghé tai nhắc nhở:
“Tiểu thư, Nhiếp Chính Vương đã đến Lâm Thành.”
“Mấy ngày này lão gia dặn chúng ta phải kín đáo một chút, để lại ấn tượng tốt với Nhiếp Chính Vương.”
“Biết đâu sau này người có thể gả cho ngài ấy, trở thành Nhiếp Chính Vương phi.”
Tam Bảo đứng ngay trước mặt nên nghe chẳng sót một chữ.
Nhiếp Chính Vương chính là người quyền thế ngập trời trong triều.
Hoàng đế còn nhỏ, chưa thể tự mình nắm đại quyền.
Những chuyện này Tam Bảo đều đã biết.
Đại ca Đại Bảo có một mạng lưới thu thập tin tức riêng.
Những tin tức về triều đình đều là Đại Bảo nói cho nó nghe.
“Hôm nay bổn tiểu thư tâm tình tốt, không muốn làm khó các ngươi nữa.”
“Đi đi.”
Tiết Nhiễm ngẩng cao đầu nói.
Tiểu Hạ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nàng vội vàng cảm tạ, sau đó dẫn Tam Bảo rời đi.
Vô Ngân dẫn người tìm kiếm suốt ba ngày nhưng vẫn không thấy đứa trẻ giống chủ tử.
Đến mức hắn cũng bắt đầu hoài nghi liệu hôm ấy có phải mình nhìn nhầm hay không.
“Chủ tử, tối nay quận thủ tổ chức tiệc tẩy trần trong phủ, mời ngài đến dự.”
“Ừm.”
“Đi thôi.”
“Cũng nên đến nhìn xem rồi.”
Hôm ấy Tiểu Hạ dẫn Tam Bảo ra ngoài rồi gặp chuyện, bản thân nàng cũng bị dọa không nhẹ.
Hai ngày nay Khương Nghiên Hy lại bận rộn, nàng không dám đưa Tam Bảo đi quá xa.
Chỉ dắt nó quanh quẩn gần chỗ ở.
Phủ quận thủ
“Tối nay con phải lanh lợi một chút.”
“Nhiếp Chính Vương đã đồng ý đến dự tiệc.”
“Có thể khiến ngài ấy để mắt tới con hay không thì phải xem bản lĩnh của con.”
Quận thủ Tiết Trang nhìn Tiết Nhiễm nói.
“Phụ thân cứ yên tâm.”
“Nữ nhi có lòng tin nhất định khiến Nhiếp Chính Vương để mắt tới con.”
Vẻ quyết tâm nhất định phải đạt được mục đích của Tiết Nhiễm khiến Tiết Trang vô cùng hài lòng.
Muốn thành đại sự thì phải có dã tâm.
Trong yến tiệc, những người có máu mặt tại Lâm Thành đều đã có mặt.
Ai nấy đều muốn nhân cơ hội lấy lòng Mộ Dung Phong.
“Nhiếp Chính Vương giá đáo!”
Vô Ngân cao giọng thông báo.
Mọi người lập tức đứng dậy hành lễ.
“Thần đẳng tham kiến Nhiếp Chính Vương!”
Cả đại sảnh đồng loạt quỳ xuống.
“Đều đứng lên đi.”
Tiết Trang vội vàng đứng dậy, cung kính mời Mộ Dung Phong ngồi vào vị trí cao nhất.
Tiết Nhiễm vừa đứng dậy liền nhanh chóng tiến lên rót rượu cho hắn.
“Nhiếp Chính Vương, đây là tiểu nữ.”
“Tối nay cứ để con bé hầu hạ ngài dùng bữa.”
Tiết Trang cười lấy lòng, vừa giới thiệu con gái vừa âm thầm nháy mắt ra hiệu.
“Thần nữ Tiết Nhiễm tham kiến Nhiếp Chính Vương.”
Tiết Nhiễm lúc này mới ngẩng lên, ánh mắt chứa đầy tình ý nhìn Mộ Dung Phong.
Vừa nhìn rõ người, nàng lập tức cảm thấy Nhiếp Chính Vương thật sự vô cùng tuấn mỹ.
Thân hình lại cao lớn.
Càng nhìn nàng càng muốn gả cho hắn.
Nhưng khoan đã…
Khuôn mặt này hình như nàng từng thấy ở đâu rồi?
Tiết Nhiễm đột nhiên nhớ tới đứa trẻ gặp mấy ngày trước.
Đứa nhỏ kia chẳng phải chính là phiên bản thu nhỏ của Nhiếp Chính Vương sao?
Mộ Dung Phong đối với những chuyện thế này đã sớm quen.
Mấy năm nay, số nữ nhân chủ động đến trước mặt lấy lòng hắn nhiều không đếm xuể.
“Ừm.”
Giọng nói lạnh nhạt trước sau như một.
Chỉ một tiếng, chẳng nói thêm lấy một chữ.
Tiết Nhiễm lập tức bị kéo khỏi dòng suy nghĩ.
Nàng vui vẻ đứng dậy, ở bên cạnh Mộ Dung Phong.
Từ lúc hắn xuất hiện, tất cả mọi người trong yến tiệc đều trở nên câu nệ.
Dù danh nghĩa chỉ là Nhiếp Chính Vương, ai cũng biết toàn bộ triều đình hiện giờ đều do hắn định đoạt.
Mộ Dung Phong nhìn chiếc ly lưu ly trên bàn, đáy mắt hơi tối lại.
Loại ly này có tiền cũng khó mua.
Không ngờ một quận thủ lại có thể dùng được.
Thứ gọi là ly lưu ly ở đây thực ra chính là ly thủy tinh.
5
“Ta cung cấp băng, ngươi phụ trách bán.”
“Lợi nhuận ta sáu ngươi bốn, thế nào?”
Khương Nghiên Hy thấy thời tiết ngày càng nóng bức, liền nảy ra ý định chế băng bán.
“Đương nhiên được.”
“Khương cô nương, chúng ta cũng chẳng phải hợp tác ngày một ngày hai.”
“Ý tưởng của cô nương, ta đương nhiên tin tưởng.”
Dương Phàm là đối tác làm ăn của Khương Nghiên Hy.
Rất nhiều việc kinh doanh của nàng đều hợp tác cùng hắn.
Ba năm nay, hai người đã khá thân quen.
Dương Phàm vô cùng thưởng thức tài năng của Khương Nghiên Hy.
Chỉ tiếc hắn vẫn luôn cho rằng nàng đã thành thân sinh con.
Chỉ hận hai người gặp nhau quá muộn.
“Được.”
“Ngày mai ta cho người đưa băng tới.”
Vào mùa hè nóng nực, tại những thành trì khác, có lẽ chỉ người quyền quý mới đủ khả năng mua băng về giải nhiệt.
Nhưng Lâm Thành thì khác.
Chỉ cần có tiền, bất luận ở phố lớn ngõ nhỏ đều có thể mua được.
Giá cả cũng chẳng quá đắt.
“Nghiên tỷ, con đã ba ngày không gặp tỷ rồi.”
“Có phải tỷ quên mất con rồi không?”
Tam Bảo vô cùng bất mãn.
Nó đến đây mấy ngày nhưng mới chỉ được ra phố chơi một lần.
Ở nhà mãi cũng buồn chán.
“Hay là ngày mai để Tiểu Hạ dẫn con đến Tân Hương Lâu ăn một bữa thật ngon nhé?”
“Chờ ta giải quyết xong việc sẽ đến tìm con, được không?”
Khương Nghiên Hy cũng cảm thấy hơi áy náy.
Mấy ngày nay nàng thật sự quá bận, chẳng có thời gian ở bên Tam Bảo.
Trưa hôm sau, Tiểu Hạ dẫn Tam Bảo đến đệ nhất tửu lâu Lâm Thành.
Tân Hương Lâu
“Tiểu Hạ tỷ tỷ, tỷ từng đến đây chưa?”
“Tòa nhà này xây đẹp thật đấy.”
Tam Bảo lập tức bị cách bài trí trước mắt hấp dẫn.
“Tiểu chủ tử, ta cũng chưa từng tới.”
“Đây là lần đầu tiên.”
Khương Nghiên Hy có cổ phần trong Tân Hương Lâu.
Nàng từng cung cấp đồ thủy tinh cho chủ nhân nơi đây, còn cho đối phương không ít thực đơn.
Có thể nói Tân Hương Lâu nổi tiếng được như hôm nay, công lao của Khương Nghiên Hy không hề nhỏ.
“Khách quan, mấy vị ạ?”
Tiểu nhị ở đây đều đã được huấn luyện bài bản.
Đây cũng là phương thức kinh doanh do Khương Nghiên Hy truyền lại.
“Đến nhã gian của Khương cô nương.”
Tiểu Hạ lên tiếng.