Chương 10 - Bí Mật Của Khương Nghiên Hy
Mộ Dung Phong nhanh chóng viết xong giấy cam kết theo yêu cầu của nàng.
Khương Nghiên Hy vui vẻ cất đi.
Thực tế vừa giấu vào trong y phục, nàng đã trực tiếp đưa nó vào không gian.
“Bây giờ có thể tiếp tục chưa?”
Lần này Mộ Dung Phong chẳng chờ nàng trả lời.
Hắn trực tiếp bế nàng lên, bước về phía giường.
“Còn bọn trẻ thì sao?”
“Không cần lo.”
“Quản gia sẽ sắp xếp.”
“Vương phi cứ chuyên tâm làm chính sự.”
Không bao lâu sau, y phục hai người đã rơi đầy dưới đất.
Đúng lúc hai người đang quấn quýt không rời…
“Chủ tử…”
“Cút!”
Vô Ngân còn chưa kịp nói hết câu đã nghe thấy một tiếng quát giận dữ.
Hắn lập tức im bặt.
Vô Ngân ngẩng đầu nhìn trời.
Trời còn sáng mà.
Chủ tử sao đã…
Không còn cách nào khác, hắn chỉ đành cho người canh bên ngoài, không cho bất kỳ ai quấy rầy chuyện tốt của chủ tử.
Sau đó tự mình đi sắp xếp cho mấy vị tiểu công tử.
“Ngươi không ra xem sao?”
“Hình như hắn có việc.”
Khương Nghiên Hy đẩy Mộ Dung Phong đang không chịu yên phận.
“Không phải chuyện quan trọng.”
“Chuyện quan trọng nhất của bổn vương hôm nay chính là ngủ với nàng!”
Mộ Dung Phong trực tiếp cúi xuống chặn cái miệng nhỏ đang lải nhải của nàng, khiến nàng chẳng còn cơ hội nói tiếp.
Đến trưa hôm sau Khương Nghiên Hy mới tỉnh dậy.
Nàng ngồi trên giường nghiến răng mắng:
“Đồ nam nhân chó má!”
“Cả đời chưa từng thấy nữ nhân sao?”
“Nàng đang mắng bổn vương?”
Khương Nghiên Hy còn tưởng trong phòng chỉ có mình nàng.
Không ngờ Mộ Dung Phong vẫn ở đây.
“Không mắng ngươi thì mắng ai?”
“Tối qua ngươi rõ ràng nói lần cuối.”
“Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu cái ‘lần cuối’ vậy?”
Hiện giờ cả người Khương Nghiên Hy đều đau nhức.
Nơi khó chịu nhất thì khỏi cần nhắc tới.
Có điều thân thể vẫn khá sạch sẽ, chứng tỏ tên nam nhân chó má này ít nhất còn biết giúp nàng tắm rửa.
“Còn chẳng phải tại Vương phi quá quyến rũ sao?”
“Bổn vương không kiềm chế nổi.”
Lúc này Khương Nghiên Hy chỉ mặc một lớp trung y mỏng.
Nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt Mộ Dung Phong lại tối đi.
Khương Nghiên Hy vừa nhìn ánh mắt của hắn đã âm thầm mắng trong lòng.
Tên này tám đời chưa từng nhìn thấy nữ nhân hay sao?
“Ta đói.”
Nàng lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương nhìn hắn.
Mộ Dung Phong bất lực.
Ai bảo tối qua hắn thật sự làm nàng mệt quá mức.
“Được.”
“Bổn vương cho người vào hầu nàng thay y phục, rửa mặt.”
Một lát sau, Khương Nghiên Hy cuối cùng cũng ngồi trước bàn ăn, dùng bữa đầu tiên trong ngày.
“Nghiên tỷ, tỷ bây giờ mới dậy sao?”
Bốn đứa nhỏ cùng chạy tới.
Hiển nhiên trước đó chúng đã đến tìm nàng một lần.
Khương Nghiên Hy lập tức trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ.
“Mẫu phi các con tối qua mệt, nên hôm nay ngủ nhiều hơn một chút.”
Mộ Dung Phong mặt không đổi sắc nói.
“Các con ăn chưa?”
“Có muốn ăn cùng ta không?”
Khương Nghiên Hy vội hỏi.
“Chúng con ăn rồi.”
Cả nhà sáu người quây quần bên nhau, vui vẻ hòa thuận.
Trong lòng Mộ Dung Phong bỗng có một cảm giác tràn đầy mà suốt hai mươi tám năm hắn chưa từng cảm nhận được.
Buổi sáng, khi Khương Nghiên Hy vẫn chưa tỉnh, Mộ Dung Phong đã vào cung.
“Sao không dẫn bọn trẻ cùng mẫu thân chúng vào đây?”
Thái hoàng thái hậu hỏi.
Hôm qua bà đã nghe nói Mộ Dung Phong đưa về không chỉ bọn trẻ mà còn có cả một nữ nhân.
“Nàng mệt.”
“Vẫn chưa tỉnh.”
“Sau này có thời gian ta sẽ dẫn bọn họ vào thăm mẫu hậu.”
Thái hoàng thái hậu vừa nghe liền nói:
“Con đó.”
“Cũng không biết tiết chế một chút.”
“Sức lực của mình lớn thế nào mà còn không biết sao?”
“Mau trở về bảo người nấu chút đồ bổ cho con bé.”
Mộ Dung Phong cũng có chút xấu hổ.
Tối qua hắn quả thật có hơi quá đáng.
Nhưng mỗi lần nàng khóc, hắn lại càng khó kiềm chế…
8
Khương Nghiên Hy gửi thư về cho người nhà, báo rằng mình đã tìm được phụ thân của bốn đứa trẻ.
Người nhà biết tin cũng mừng thay cho nàng.
Đại Bảo được Mộ Dung Phong xin thánh chỉ phong làm Nhiếp Chính Vương thế tử.
Nhị Bảo quyết chí sau này trở thành đại tướng quân.
Tam Bảo thì bắt đầu quản lý các cửa hàng cùng điền trang dưới danh nghĩa Nhiếp Chính Vương phủ.
Còn Tứ Bảo mỗi ngày chỉ cần vui vui vẻ vẻ ăn ngon uống ngon.
Một năm sau
Khương Nghiên Hy sống những ngày tháng vô ưu vô lo, đến mức cảm thấy mình sắp lười đến hỏng người.
“Vương gia.”
“Ta chán quá.”
“Ta muốn về Lâm Thành thăm người nhà.”
Khương Nghiên Hy nằm trên ghế dài, vừa ăn nho vừa than thở.
“Ngoan.”
“Đợi nàng sinh đứa nhỏ trong bụng ra.”
“Sau này nàng muốn đi đâu, bổn vương đều đi cùng nàng.”
Mộ Dung Phong dịu dàng vuốt chiếc bụng đã nhô cao của Khương Nghiên Hy.
“Nhưng còn chẳng biết khi nào mới sinh.”
“Sắp rồi.”
“Thái y chẳng phải nói chỉ trong mấy ngày này sao?”
Mộ Dung Phong vừa dứt lời liền nhìn thấy sắc mặt Khương Nghiên Hy thay đổi.
Hắn lập tức căng thẳng.
“Sao vậy?”
“Vương gia…”
“Hình như nước ối của ta vỡ rồi.”
“Có lẽ sắp sinh.”
Khương Nghiên Hy lúc này vẫn khá bình tĩnh.
Nhưng Mộ Dung Phong thì hoàn toàn khác.
Hắn đứng đờ người tại chỗ như mất hồn.
“Ngươi ngây ra đó làm gì?”
“Mau gọi thái y cùng bà đỡ đi!”
Khương Nghiên Hy bất lực.
Bình thường thông minh như thế.
Sao lúc này lại ngốc rồi?
“À!”
“Người đâu!”
“Vương phi sắp sinh rồi!”
Trong phòng sinh, Khương Nghiên Hy lấy dụng cụ giảm đau đã chuẩn bị từ trước trong không gian ra dùng.
Hai canh giờ sau, nàng thuận lợi sinh hạ một đôi song sinh.
“Chúc mừng Vương gia!”
“Chúc mừng Vương gia!”
“Vương phi sinh hạ hai vị tiểu công tử!”
Hai ma ma mỗi người bế một đứa trẻ bước ra.
“Vương phi thế nào rồi?”
“Vừa rồi bổn vương nghe nàng ấy kêu rất đau.”
Mộ Dung Phong chẳng thèm nhìn hai đứa trẻ.
Lòng hắn vẫn đang treo lơ lửng.
Vừa rồi tiếng Khương Nghiên Hy đau đớn trong phòng sinh khiến trái tim hắn đau thắt.
Trước kia hắn không hề biết sinh con lại khổ sở như vậy.
Sau này không sinh nữa.
“Bẩm Vương gia, Vương phi không sao.”
“Bên trong đang thu dọn.”
“Một lát nữa ngài có thể vào thăm.”
Bốn đứa nhỏ lúc Khương Nghiên Hy sinh cũng đứng chờ bên ngoài.
Đứa nào cũng cau chặt mày.
Chẳng ai thèm để ý đến Mộ Dung Phong.
Trong suy nghĩ của chúng, đều tại phụ thân nên Nghiên tỷ mới phải chịu đau.
Lúc này bốn đứa mới vây quanh hai đệ đệ vừa chào đời.
Mộ Dung Phong bước vào phòng.
Hắn nhìn Khương Nghiên Hy đang nằm trên giường, ánh mắt đầy đau lòng cùng yêu thương.
“Nghiên Hy.”
“Sau này chúng ta không sinh nữa.”
Khương Nghiên Hy nhìn hắn, khẽ mỉm cười.
“Được.”
Trong lòng nàng lúc này cũng vô cùng mãn nguyện.
Ở thời đại xa lạ này, nàng cũng đã có người mình yêu, được ở bên người mình yêu.
HẾT.