Chương 1 - Bí Mật Của Hầu Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

đích mẫu   vừa tìm cho ta một mối hôn sự cực tốt.

Thì có một đôi nông phu tìm tới, tự xưng là cha mẹ ruột của ta.

Đối chất xong, di nương đành khóc lóc nhận tội.

Năm đó bà giả mang thai để tranh sủng, mua một bé gái từ bên ngoài về.

Lúc này, lão gia đã qua đời từ lâu, đích mẫu   lại trước nay luôn yêu thương chúng ta.

Vì thế mọi người âm thầm bàn bạc, chỉ cần cho đôi nông phu kia thêm chút bạc, đuổi họ rời đi là được.

Mọi người đều gật đầu tán thành.

Nào ngờ đích huynh đã kế thừa tước vị bỗng cười lạnh, ném vỡ chén.

“Ta đã sớm nghi ngờ nàng không phải muội muội ruột của ta.”

“Tỷ muội trong nhà ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng nàng sinh ra đã yêu mị lả lơi.”

“Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể để nàng tiếp tục làm lẫn lộn huyết mạch Hầu phủ.”

Đích huynh kiên quyết mở từ đường, bẩm báo tổ tiên, gạch tên ta khỏi gia phả.

Mối hôn sự trước đó đã bàn xong đương nhiên cũng hủy bỏ.

Ta ở nhờ trong phủ, ngày ngày nơm nớp lo sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài.

Sau này, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án.

đích mẫu   vội vàng chuẩn bị cho ta một khoản của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ gả ta đi trong vội vã.

01

Lần này Bùi Nghiễn Từ xuống Giang Nam điều tra án muối đại thắng trở về.

Hoàng thượng khen ngợi ngay trên triều, ban cho thắt lưng ngọc hoa văn mãng xà, lại gia phong hắn làm Thiếu khanh Đại Lý tự.

Quyền quý khắp kinh thành đều biết, vị Hầu gia trẻ tuổi của phủ Tĩnh An hầu này đã thật sự thành tài.

Quan trọng hơn là.

Bùi Nghiễn Từ thả tin ra ngoài, nói lần này hồi kinh, hắn sẽ định hôn sự.

Vì vậy hôm nay Hầu phủ mở tiệc, gần như tất cả quý nữ đến tuổi thành hôn trong kinh đều tới.

Trong hoa sảnh, hương thơm thoang thoảng.

Các cô nương nhà người ta mặc đỏ khoác xanh châu ngọc bên tóc khẽ lay động, tiếng cười nối tiếp từng hồi.

Chỉ riêng ta ngồi ở góc vắng nhất, cúi đầu im lặng.

Vốn dĩ ta không muốn tới góp vui.

Nhưng đích mẫu   sai người truyền lời, nói dù sao ta và Bùi Nghiễn Từ cũng có tình huynh muội nhiều năm.

Nay hắn lập được công lớn, tâm trạng đang tốt.

Nếu có thể nhân cơ hội này hòa hoãn quan hệ, cũng là chuyện tốt.

đích mẫu   trước nay đối xử với ta rất tốt, việc gì cũng tính toán thay ta.

Lúc đầu, sau khi ta bị xóa tên khỏi gia phả.

Vị hôn phu liền đến cửa từ hôn ngay trong đêm, tất cả bà mối đều sợ tránh ta không kịp.

Là bà nhận ta làm nghĩa nữ, lại chuẩn bị một khoản của hồi môn lớn, mới có thể gả ta đi.

Thiệp của bà, ta không tiện từ chối.

Chỉ là bữa tiệc này khiến cả người ta không được tự nhiên.

Trước kia khi ta còn ở Hầu phủ, dù chỉ là con của di nương, rốt cuộc cũng được xem là tam cô nương.

Nay thì khác rồi.

Khi người khác nhìn ta, trong ánh mắt cũng nhiều thêm mấy phần tò mò và dò xét.

Có cô nương hạ giọng nói:

“Kia chính là vị tiểu thư giả của phủ Tĩnh An hầu sao?”

Một người khác khẽ cười khẩy.

“Chứ còn ai nữa, nghe nói cha mẹ ruột của nàng ta chỉ là nhà nông trong thôn, thấp hèn lắm!”

“Vậy mà lại được nuôi trong Hầu phủ, ăn sung mặc sướng nhiều năm như thế.”

“May mà phủ Ninh vương đã từ hôn, nếu không chẳng phải để một cô gái nhà nông trèo cao vào Vương phủ rồi sao?”

Ta cúi đầu, chỉ coi như không nghe thấy.

Những lời nhàn thoại như vậy, từ ngày ta bị đuổi khỏi gia phả, ta đã nghe quá nhiều.

Ban đầu, ta còn tủi nhục đến mức mất ngủ cả đêm.

Nay ta đã nghe đến tê dại.

Nhị tỷ từ xa trông thấy ta, mắt sáng lên.

“Tam muội…”

Nói được một nửa, tỷ ấy lại khựng lại.

Một lát sau, tỷ ấy mới hơi vụng về đổi lời:

“Chiêu Vi, muội tới rồi.”

Ta cười cười.

“Nhị tỷ.”

Trên mặt tỷ ấy hiện lên vài phần đau lòng, như muốn nói gì đó.

Nhưng xung quanh nhiều người, cuối cùng tỷ ấy chỉ nắm tay ta.

Ta cúi đầu uống trà.

Trà là trà ngon.

Chỉ là hơi đắng.

02

Bên ngoài bỗng truyền tới một trận ồn ào.

Có người cười nói:

“Hầu gia về rồi!”

Mọi người trong sảnh đều đứng dậy.

Ta cũng đứng lên theo.

Cách tầng tầng bóng người, ta nhìn thấy Bùi Nghiễn Từ từ dưới hành lang bước tới.

Một năm không gặp, dường như hắn không thay đổi gì mấy.

Chỉ là đôi mày đôi mắt càng lạnh hơn một chút.

Quan phục màu đỏ tía càng tôn lên dáng người gầy cao thẳng tắp của hắn, thắt lưng ngọc hoa văn mãng xà bên hông cực kỳ bắt mắt.

Mọi người trong tiệc lần lượt tiến lên chúc mừng.

Bùi Nghiễn Từ đều đáp lại từng người.

Cử chỉ thong dong, không để lộ chút sơ hở.

Ta ngồi rất xa, vốn tưởng hắn sẽ không chú ý tới ta.

Nhưng khi hắn đang nói chuyện với người khác, ánh mắt bỗng lướt qua đám đông, dừng hẳn trên người ta.

Ta tránh không được, đành bước lên hành lễ.

“Hầu gia an.”

Xung quanh chợt yên lặng trong nháy mắt.

Bùi Nghiễn Từ cụp mắt nhìn ta.

“Một năm không gặp, ngay cả đại ca cũng không biết gọi nữa sao?”

Đầu ngón tay ta khẽ co lại.

Hai chữ “đại ca” này, ta thật sự không thể gọi ra miệng.

Từ ngày hắn mở từ đường, gạch tên ta khỏi gia phả, ta đã không còn là người nhà họ Bùi nữa.

Vì thế ta thấp giọng nói:

“Ta đã không còn là nữ nhi nhà họ Bùi, không dám trèo cao nhận Hầu gia.”

Mày mắt Bùi Nghiễn Từ trầm xuống.

Rất lâu sau, hắn mới khẽ cười một tiếng.

“Nàng oán ta?”

Ta không trả lời.

Hắn nói:

“Chuyện năm xưa, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”

Ta không biết hắn muốn cho ta lời giải thích gì.

Ta cũng không muốn cần.

Năm đó, tất cả tỷ muội trong nhà đều quỳ xuống cầu xin hắn, đích mẫu   cũng khổ sở khuyên can.

Hắn vẫn không chịu buông tha cho ta.

Cố ý để tin tức truyền ra ngoài.

Khiến ta mất hôn ước, từ đó chuyện cưới gả gian nan đủ đường.

Nay quãng thời gian khó khăn nhất đã qua ta cũng đã gả làm vợ người.

Cái gọi là bồi thường, cùng lắm cũng chỉ là tặng vài bộ trang sức, vài bộ y phục mà thôi.

03

đích mẫu   lên tiếng giải vây cho ta.

“Được rồi, hôm nay khách quý đầy nhà, không nên để người ta chờ lâu, chúng ta vào tiệc trước đi.”

Bùi Nghiễn Từ lúc này mới thu hồi ánh mắt.

“Vâng, mẫu thân.”

Trong tiệc lại náo nhiệt trở lại.

Rất nhanh đã có người cười hỏi:

“Hầu gia lần này lập công lớn, đã nghĩ xong muốn xin Hoàng thượng ban thưởng gì chưa?”

Bùi Nghiễn Từ đặt chén rượu xuống, ánh mắt khẽ nâng.

Có lẽ hôm nay tâm trạng hắn cực tốt.

Giữa mày mắt hắn bớt đi vài phần lạnh lẽo, khóe môi cũng hơi cong lên.

Mấy vị cô nương trong tiệc lén nhìn đến đỏ mặt.

Ta cúi đầu nghịch chén trà, chỉ nghĩ tối nay nên ăn gì.

đích mẫu   nói, trên trang tử vừa đưa tới mấy con cá béo, bảo lát nữa khi ta về thì mang theo.

Phu quân gần đây đọc sách vất vả.

Vừa hay nấu một nồi canh cá, giúp chàng ấm bụng.

Ta còn mới làm hai đôi bọc gối.

Một đôi cho đích mẫu  , một đôi cho di nương.

Sau khi vào đông trời lạnh, đầu gối của họ luôn dễ đau.

Ta còn nghĩ, đợi tiệc tan, trước tiên sẽ đi thỉnh an mẫu thân, rồi lặng lẽ đến viện của di nương ngồi một lát.

Đang suy nghĩ miên man, ta liền nghe Bùi Nghiễn Từ bình thản nói:

“Quả thật có một chuyện, muốn xin Hoàng thượng ban ân.”

Khách khứa cười hỏi:

“Lẽ nào là hôn sự?”

Bùi Nghiễn Từ cụp mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành chén.

“Đúng vậy.”

Cả bữa tiệc chợt yên lặng.

Hắn nói:

“Ta muốn… cầu cưới một vị cô nương.”

04

Sau khi tiệc tan.

Ta đến viện của đích mẫu   thỉnh an.

Hôm nay bà uống nhiều thêm mấy chén rượu, đau đầu dữ dội.

Nha hoàn đỡ bà vào phòng trong nghỉ ngơi, chỉ nói bảo ta ngồi chờ một lát.

Ta bèn ngồi đợi ở gian ngoài.

Chậu than cháy rất đượm.

Trà nước bánh điểm tâm cũng rất ngon miệng.

Tinh thần ta căng thẳng cả ngày, lúc này hiếm khi được thả lỏng.

Sau bình phong vang lên tiếng bước chân rất nhẹ.

Ta tưởng là nha hoàn nên không ngẩng đầu.

Cho đến khi một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.

“Biểu muội họ Diệp.”

Tay ta run lên.

Nước trà suýt nữa đổ ra ngoài.

Bùi Nghiễn Từ từ sau bình phong bước ra.

Hắn đã thay một bộ thường phục.

Bớt đi vài phần nghiêm trang trên bàn tiệc, lộ ra vẻ tuấn mỹ thanh quý của công tử thế gia.

Chỉ là đôi mắt kia đen trầm, nhìn thẳng vào người ta.

Khiến người ta không thể né tránh.

05

Bùi Nghiễn Từ gọi ta là biểu muội, là có nguyên do.

Thuở nhỏ, hắn học ở thư viện Vân Sơn rất xa.

Mỗi năm chỉ vào dịp lễ tết mới về phủ.

Mà cứ đến mùa đông, ta lại yếu ớt nhiều bệnh, luôn nằm triền miên trên giường không thể gặp người.

Vì vậy từ khi có ký ức, chúng ta chưa từng gặp mặt nhau.

Lần đầu tiên gặp mặt là năm ta mười tuổi.

Năm ấy là một mùa đông ấm.

Còn chưa đến đêm giao thừa, kinh thành đã náo nhiệt hẳn lên.

Hai bên phố dài treo đầy đèn.

Đèn hoa sen, đèn kéo quân, từng chiếc nối tiếp từng chiếc.

Các cô nương trong phủ được đích mẫu   cho phép, cùng nhau đi xem đèn cuối năm.

Di nương lại không cho ta đi.

Bà nói mấy ngày trước ta vừa ho, nếu ban đêm lại bị gió thổi, chắc chắn sẽ lại ốm một trận.

Ta buồn bực trong phòng, trong lòng khó chịu vô cùng.

Cuối cùng thật sự không nhịn được nữa.

Ta thay một bộ y phục gọn nhẹ, lén lút chuồn ra ngoài từ cửa hông.

Chợ đèn trong kinh thành náo nhiệt cực kỳ.

Khắp phố đều là sạp bán đèn, bán kẹo hình người, bán túi thơm.

Ta chưa từng một mình ra khỏi phủ, nhìn gì cũng thấy mới lạ.

Ta mua một chiếc đèn thỏ, lại mua một cây trâm hoa mai.

Cuối cùng dừng trước sạp bán bánh đường giòn.

Bánh ấy được nướng vàng ruộm.

Bên ngoài rắc mè.

Hơi nóng bốc lên, thơm đến mức khiến người ta không dời chân nổi.

Ta ăn ngấu nghiến hai cái vào bụng.

Đang định trả tiền.

Lại sờ trong tay áo không thấy gì.

Kẻ trộm chẳng biết từ khi nào đã móc mất túi tiền của ta.

Chủ sạp thấy ta lấy bánh mà không trả bạc, lập tức kéo tay áo ta lại.

“Tiểu cô nương, ăn mặc thì đoan trang lắm, sao lại quỵt nợ?”

Ta gấp đến đỏ cả mặt.

“Ta không quỵt nợ, là túi tiền của ta bị mất rồi.”

Chủ sạp không chịu thả ta, ầm ĩ đòi người nhà ta tới trả tiền.

Khi đó ta còn nhỏ tuổi, lại sợ người trong phủ phát hiện ta lén chạy ra ngoài, gấp đến mức nước mắt sắp rơi xuống.

Ngay lúc ấy, có người từ ngoài đám đông đưa tới một mẩu bạc vụn.

“Tiền của nàng, ta trả.”

Ta ngẩng đầu.

Nhìn thấy một thiếu niên đứng giữa ánh đèn, mặc áo dài thư viện màu trắng ngà.

Mày mắt trong trẻo ôn hòa, dáng người cao ráo tuấn tú.

Ánh đèn khắp phố rơi trên người hắn, vậy mà trông hắn còn đẹp hơn người khác mấy phần.

Chủ sạp nhận bạc, lập tức đổi sang gương mặt tươi cười.

“Công tử thật hào phóng.”

Ta vội vàng cảm ơn hắn.

Hắn hỏi:

“Nàng là cô nương nhà nào? Xưng hô thế nào?”

Lòng ta lập tức căng thẳng.

Nếu chuyện này truyền đến tai di nương, ta sẽ xong đời.

Vì thế ta tùy tiện bịa một lời nói dối.

“Ta là biểu tiểu thư của Hầu phủ, họ Diệp.”

Vì nữ chính trong thoại bản ta xem gần đây có thân phận này.

Ta liền thuận miệng nói ra.

Nhưng lại hoàn toàn quên mất, đích mẫu   trong phủ đúng là họ Diệp.

Thiếu niên nhìn ta, bỗng bật cười.

“Gặp nhau tức là có duyên, Diệp tiểu thư có thể nể mặt, cùng ta dạo chơi không?”

Nụ cười này của hắn như gió xuân lướt qua ngọn liễu.

Trong lòng ta sinh ra chút vui thích.

Sau đó, chúng ta chơi mãi đến khi đèn trên phố dài dần tắt.

Đi tới đi lui, vậy mà lại đến trước cửa phủ Tĩnh An hầu.

Cánh cổng son cao lớn sừng sững trong đêm.

Ta do dự, không dám đi vào.

Thiếu niên lại đứng bên cạnh ta, cười hỏi:

“Biểu muội, sao còn chưa vào cửa?”

Một tiếng biểu muội này khiến tim ta nổ tung.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)