Chương 3 - Bí Mật Của Đích Nữ Tướng Quân
“Chư vị đại nhân! Các người có biết Hoắc Từ Tuyết được phủ Tướng quân nâng niu trong lòng bàn tay này căn bản không phải huyết mạch Hoắc gia hay không?”
“Nàng ta không chỉ là thiên kim giả, mà còn là một đứa nghiệt chủng!”
Lời vừa nói ra, toàn trường lập tức xôn xao.
Hoắc Tề Nguyệt lấy từ trong ngực ra một phong thư đã ố vàng, trực tiếp ném xuống đất.
“Đây là huyết thư cha mẹ nuôi của ta để lại trước khi lâm chung!”
“Năm xưa chính cha ruột của Hoắc Từ Tuyết, tên nghịch tặc phản quốc đầu hàng địch ấy, đã giả truyền quân lệnh, hại chết vô số tướng sĩ!”
“Hoắc Trấn Sơn! Ông vì che giấu chân tướng năm xưa, không những nhận nuôi con gái của kẻ thù, mà còn bỏ mặc cốt nhục ruột thịt của mình!”
“Ông có xứng đáng với những anh linh đã chết trận hay không?”
Vô số ánh mắt mang theo kinh ngạc, khinh bỉ và phẫn nộ đồng loạt đổ dồn lên người ta.
Đầu óc ta trống rỗng, toàn thân lạnh buốt.
Con gái của nghịch tặc phản quốc?
Sao có thể như vậy?
“Ngươi nói bậy!”
Ta đột ngột đứng lên.
“Ta không phải! Ta không có!”
“Ngươi câm miệng!”
Hoắc Tề Nguyệt quay phắt lại trừng ta.
“Bằng chứng rõ ràng như núi, ngươi còn dám chối cãi?”
Nàng ta quay sang nhìn những triều thần đang bàn tán, quỳ phịch xuống, dập đầu thật mạnh.
“Cầu xin chư vị đại nhân làm chủ! Hoắc Trấn Sơn bao che con gái của nghịch tặc phản quốc, theo luật đáng bị chém đầu!”
“Hôm nay nhất định phải đánh chết đứa nghiệt chủng này, an ủi vong linh những người đã khuất!”
“Đánh chết nàng ta! Đánh chết nàng ta!”
Không biết ai trong đám người dẫn đầu hô một tiếng.
Ngay sau đó, quần chúng trở nên phẫn nộ.
Những thúc bá ngày thường luôn tươi cười với ta, lúc này đồng loạt rút bội kiếm, bao vây ta kín mít.
“Hoắc Tướng quân, chuyện này vô cùng nghiêm trọng, ông nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích!”
“Giao đứa nghiệt chủng này ra, nếu không chúng ta tuyệt đối không bỏ qua!”
Ta bị ép phải liên tục lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào cây cột lạnh lẽo.
Tuyệt vọng hoàn toàn nhấn chìm ta.
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
Ta nhìn cha mình.
Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp của ông lúc này dường như đã hơi còng xuống.
Cả nhà đều bị đặt lên lửa mà nướng.
Chỉ cần giao ta ra, phủ Tướng quân sẽ có thể rửa sạch hiềm nghi.
Chỉ cần giết ta, tất cả đều có thể lắng xuống.
Hoắc Tề Nguyệt từng bước ép sát, nụ cười trên mặt dần trở nên méo mó.
“Hoắc Trấn Sơn, ông còn do dự điều gì?”
“Chẳng lẽ ông muốn vì một nghiệt chủng của kẻ thù mà khiến cả phủ Tướng quân bị tru diệt toàn môn sao?”
Chương 5
Hiện trường chìm trong im lặng chết chóc.
Vô số đao kiếm đều chỉ về phía ta.
Ta nhắm mắt lại, chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Đột nhiên, một tiếng đao ngân vang lên.
Ta lập tức mở mắt, chỉ thấy một luồng sáng lạnh chói mắt lướt qua giữa đại sảnh.
Chiếc bàn gỗ lê kiên cố trước mặt Hoắc Tề Nguyệt bị chém làm đôi.
Vết cắt phẳng như gương, cân xứng tuyệt đối.
Cha ta, Hoắc Trấn Sơn, tay cầm Phá Quân, chắn trước mặt ta.
Ông không nhìn những vị khách đang gào thét, cũng không nhìn Hoắc Tề Nguyệt.
Ông chỉ quay đầu lại nhìn ta.
“Tuyết Nhi, đừng sợ, có cha ở đây.”
Sáu chữ ngắn ngủi ấy đã đánh tan từng nỗi sợ hãi trong lòng ta.
Mẹ ta nhanh chóng bước tới, ôm ta vào lòng che chở, dùng hai tay bịt tai ta lại.
Hoắc Đoan Túc cầm kiếm bảo vệ phía bên kia, ánh mắt lạnh lẽo quét qua toàn trường.
“Hoắc Trấn Sơn! Ông điên rồi sao?”
Một vị lão hầu gia tóc mai đã bạc tức giận quát lên.
“Ông thật sự muốn vì đứa nghiệt chủng này mà trở thành kẻ thù của thiên hạ sao?”
“Nghiệt chủng?”
Cha ta cười lạnh, trong tiếng cười chứa đựng nỗi bi thương và châm chọc vô tận.
“Đứa nghiệt chủng trong miệng các người chính là huyết mạch duy nhất của Trấn Viễn Tướng quân Cố Trường Phong, người năm xưa một mình dẫn dụ chủ lực quân địch để che chở đại quân rút lui, cuối cùng bị vạn tiễn xuyên tim mà chết!”
Lời vừa nói ra, toàn trường như bị sét đánh.
Cố Trường Phong?
Vị tội thần mười năm trước bị kết luận phản quốc đầu hàng địch, ngay cả thi thể cũng không thể tìm về?
“Không thể nào!”
Giọng nói the thé của Hoắc Tề Nguyệt phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.
“Trong huyết thư đã viết rõ ràng, Cố Trường Phong chính là một tên bán nước! Miếng ngọc bội này chính là bằng chứng ông ta cấu kết với quân địch!”
“Ngươi nói lời chó má!”
Hoắc Đoan Túc trực tiếp chửi lớn, mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng Hoắc Tề Nguyệt.
“Cố thúc thúc vì cứu cả nhà chúng ta, cứu mười vạn đại quân nên mới chết!”
“Năm xưa có kẻ giả truyền quân lệnh, trộm miếng ngọc bội này làm tín vật, mới hại Cố thúc thúc rơi vào tuyệt cảnh!”
“Tính mạng trên dưới Hoắc gia chúng ta đều do Cố thúc thúc ban cho!”
Ta ngây người tựa vào lòng mẹ, trong đầu ong ong.
Hóa ra ta không phải con gái của kẻ thù.
Ta là hậu nhân của một vị anh hùng.
Mà cha ruột của ta lại bị chủ nhân miếng ngọc bội này hại chết.
Nước mắt mẹ ta trào ra, rơi xuống mu bàn tay ta, nóng bỏng đến đau rát.
“Mẹ ruột của Tuyết Nhi sau khi nghe tin dữ đã tuẫn tình ngay tại chỗ.”
“Trước khi lâm chung, nàng ấy giao Tuyết Nhi cho chúng ta.”