Chương 5 - Bí Mật Của Cô Gái Lương Tháng Thấp
Tôi xin quản lý nghỉ rồi chạy xe điện tới trường Phương Lãng.
Hai mươi lăm phút.
Lúc tới nơi, Phương Lãng đứng dưới gốc cây trước cổng trường, tay nắm điện thoại, trên mặt không nhìn ra cảm xúc gì.
Bên cạnh anh không có ai.
“Trịnh Hạo đâu?”
“Đi rồi, khoảng nửa tiếng trước.”
“Anh ta nói gì?”
Phương Lãng ngẩng lên nhìn tôi.
“Anh ta nói hồi hai người yêu nhau, em đối xử với anh ta rất tốt, tiêu rất nhiều tiền. Anh ta nói em từng mua cho anh ta chiếc đồng hồ hai mươi nghìn, đưa anh ta ra nước ngoài du lịch, còn từng chuyển cho anh ta một trăm nghìn.”
Tôi không nói.
Những chuyện đó đều là thật.
Khi ấy tôi vừa nhận tiền bán công ty, cứ nghĩ có tiền thì nên đối xử thật tốt với bạn trai, tiêu tiền chẳng hề tiết chế.
Phương Lãng tiếp tục:
“Anh ta còn nói em thật ra rất có tiền, không phải chỉ có lương tháng 6.800. Anh ta nói em đang lừa anh.”
Không khí im lặng vài giây.
“Anh tin không?” tôi hỏi.
Phương Lãng nhìn tôi, khóe môi hơi động.
“Chu Diệp, anh hỏi em một câu, em phải trả lời.”
“Anh hỏi đi.”
“Thu nhập của em thật sự chỉ có 6.800 tệ một tháng sao?”
Tôi nhìn vào mắt anh.
Trong đôi mắt ấy không có giận dữ, không có chất vấn, chỉ có sự nghiêm túc muốn nhận được một câu trả lời.
Tôi hé miệng.
Khoảnh khắc đó, tôi có vô số cách để trả lời.
Tôi có thể nói: “Đúng, anh ta nói bậy.”
Cũng có thể nói: “Không, em thật sự có tiền.”
Nhưng bất kể đáp án nào cũng đồng nghĩa cuộc thử nghiệm này phải kết thúc trước dự tính.
“Phương Lãng,” tôi nói, “anh nói cho em biết một chuyện trước.”
“Chuyện gì?”
“Nếu em thật sự chỉ có 6.800, anh vẫn bằng lòng ở bên em sao?”
Anh khựng lại.
“Tại sao em hỏi vậy?”
“Trả lời em.”
Anh cúi đầu, rất lâu sau mới nói.
“Chu Diệp, anh ở bên em không phải vì em có bao nhiêu tiền, cũng không phải vì em không có tiền.”
Anh ngẩng đầu.
“Là vì em.”
“Trời mưa em mang ô cho anh, em nhớ những ngày anh bận trực ở trường, em cùng anh đưa mẹ đi bệnh viện, bị anh rể họ của anh chèn ép ngay trước mặt mà em không cãi một câu. Em thấy những chuyện ấy có liên quan gì đến tiền không?”
Tôi không nói.
“6.800 cũng được, 68.000 cũng được, 680 cũng được, anh đều không quan tâm.”
Anh hít nhẹ một hơi.
“Nhưng em không được lừa anh.”
Năm chữ cuối cùng anh nói rất khẽ, nhưng đập vào lòng tôi rất nặng.
Tôi đứng trước cổng trường, mặt trời đã ngả về tây, bóng cây kéo dài trên mặt đất.
Tôi biết mình nên thẳng thắn rồi.
Nhưng trước khi tôi kịp mở miệng, điện thoại Phương Lãng reo.
Anh bắt máy, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Cái gì? Quầy rau của mẹ bị người ta lật?”
Anh nhìn tôi, trong mắt toàn là hoảng hốt.
“Mẹ nói có một người đàn ông dẫn hai người tới chợ gây chuyện, đập quầy rau của bà.”
Trong đầu tôi chỉ còn một cái tên.
Trịnh Hạo.
07
Tôi chạy xe điện chở Phương Lãng tới chợ.
Anh ngồi sau, một tay nắm áo tôi, tay kia gọi điện.
“Mẹ, mẹ đừng động vào đâu, con tới ngay.”
“Báo cảnh sát chưa?”
“Báo rồi à? Được, mẹ chờ con.”
Cúp máy, anh nói với tôi:
“Mẹ bảo mấy người kia đi rồi. Quầy bị lật mất một nửa, rau văng đầy đất.”
“Mẹ anh có bị thương không?”
“Bà nói không, nhưng anh nghe giọng không ổn.”
Mười lăm phút sau chúng tôi tới chợ.
Quầy của bác Triệu nằm ở góc trong cùng.
Từ xa đã thấy rau nát vương đầy đất, mấy sọt nhựa lật nghiêng, cân điện tử rơi xuống nền, màn hình nứt toác.
Bác Triệu đang ngồi xổm nhặt rau.
Vài chủ quầy bên cạnh đứng quanh, người giúp đỡ, người bàn tán.
Phương Lãng chạy tới đỡ mẹ.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
“Không sao, chỉ đổ ít rau thôi.”
Bác Triệu đứng lên, tôi nhìn thấy mu bàn tay phải của bà có một vệt đỏ, giống như bị vật gì cứa vào.
“Bác, tay sao vậy?”
“Không sao, vừa rồi thằng kia đẩy bác một cái, bác va vào sọt.”
Mắt Phương Lãng lập tức đỏ lên.
“Anh ta dựa vào đâu mà đẩy mẹ?”
Bác Triệu vỗ tay con trai.
“Đừng om sòm, có chuyện gì lớn đâu.”
Tôi ngồi xuống giúp nhặt rau.
Một chị bán đậu phụ bên cạnh ghé lại nói với tôi:
“Cô là bạn gái của Tiểu Phương phải không? Vừa rồi có ba người tới, hai đàn ông một phụ nữ. Cái cậu ăn mặc bảnh bao kia vừa vào đã hỏi chị Triệu có phải mẹ Phương Lãng không. Không biết sau đó nói gì mà cậu ta nổi nóng, đá lật sọt rau rồi còn đẩy chị Triệu.”
“Người đàn ông đó trông thế nào?”
“Khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ăn mặc rất chỉn chu, đi một chiếc xe màu trắng.”
Trịnh Hạo.
Tôi đứng dậy, đi sang một bên gọi Lục Minh.
“Giúp chị tra một chuyện. Chiều nay Trịnh Hạo tới chợ phía nam thành phố, dẫn theo hai người. Chị muốn biết hai người đó là ai.”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Anh ta đập quầy rau của mẹ bạn trai chị.”
Đầu bên kia im lặng hai giây.
“Anh ta điên rồi à?”
“Tra giúp chị.”
“Được, cho em một tiếng.”
Cúp máy, tôi quay lại quầy.
Bác Triệu đã nhặt phần lớn rau lên, nhưng có không ít bị giẫm nát, không thể bán nữa.
Bà ngồi xổm, từng cây từng cây nhặt bỏ lá dập.
Động tác rất chậm nhưng rất vững.
Phương Lãng đứng bên cạnh lau nước mắt.
“Mẹ, số rau này bỏ đi, mình về nhà.”
“Bỏ?” Bác Triệu ngẩng lên. “Rau này mẹ ba giờ sáng đi chợ đầu mối lấy về, hết hơn bốn trăm tệ. Bỏ đi thì con bù cho mẹ à?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: