Chương 15 - Bí Mật Của Cô Gái Lương Tháng Thấp
“Trịnh Hạo vẫn chưa biết Hạ Hân đã chỉ còn cái vỏ rỗng. Anh ta tưởng Hạ Hân chỉ tạm thời thiếu vốn xoay vòng, còn đang chạy khắp nơi vay tiền giúp cô ta.”
“Vay được không?”
“Không. Anh ta tìm mấy người bạn cũ đều bị từ chối.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Chuyện tiếp theo không cần tôi làm gì nữa.
Những quân domino đã bắt đầu đổ.
Quân đầu tiên là công ty Hạ Hân sụp đổ.
Quân thứ hai là Tiền Hạo phát hiện mình bị lừa.
Quân thứ ba là Lưu Vân biết Trịnh Hạo đang lợi dụng mình.
Quân thứ tư là tất cả mọi người đều biết, từ đầu đến cuối Trịnh Hạo mới là kẻ lừa dối.
Còn việc tôi phải làm chỉ là chờ.
18
Ngày thứ tư, Lưu Vân gọi cho Phương Lãng, vừa mở miệng đã mắng xối xả.
Không phải mắng Phương Lãng, mà là mắng Trịnh Hạo.
“Thằng khốn đó lừa chị! Nó bảo công ty của bạn nó rất mạnh, đơn hàng tuyệt đối không có vấn đề, kết quả thì sao? Hơn bốn trăm nghìn mất sạch! Anh rể em sắp đòi ly hôn với chị rồi!”
Phương Lãng bật loa ngoài, tôi đứng bên cạnh nghe.
“Chị bình tĩnh một chút.”
“Chị bình tĩnh thế nào được? Hơn bốn trăm nghìn đấy! Nhà chị một năm còn chưa kiếm được bốn trăm nghìn! Thằng đó chính là kẻ lừa đảo, từ đầu đến cuối đều lừa chị!”
“Anh ta lừa chị thế nào?”
“Lúc mời chị ăn cơm, nó nói quen rất nhiều người có tiền, có thể giới thiệu khách lớn cho anh rể em. Nó còn nói bạn gái em là kẻ lừa đảo, giả nghèo để lừa tình cảm của em, bảo chị khuyên em chia tay. Khi đó chị thấy nó nói cũng có lý nên giúp nó nói với em mấy câu. Ai ngờ chính nó mới là kẻ lừa đảo lớn nhất!”
Phương Lãng nhìn tôi một cái.
“Chị, bây giờ chị biết anh ta là người thế nào rồi chứ?”
“Biết rồi! Nó là thằng điên! Nó tìm chị không phải để giúp chị, mà muốn lợi dụng chị chia rẽ em với bạn gái em! Nó muốn quay lại với bạn gái em nên mới dùng những thủ đoạn này!”
Lưu Vân khóc nức nở trong điện thoại.
“Tiểu Phương, em đừng trách chị. Khi đó chị thật sự không biết nó là loại người này. Hôm nó mời chị ăn cơm, nói năng dễ nghe lắm, ăn mặc cũng đàng hoàng, chị cứ tưởng nó là người tử tế.”
Phương Lãng không nói.
“Tiểu Phương, em nói gì đi.”
“Chị, lúc chị giúp anh ta nói chuyện, chị có từng nghĩ đến cảm xúc của em không?”
Lưu Vân im bặt.
“Chị gọi điện bắt em chia tay Chu Diệp, bắt em đi gặp những cô gái khác, chị có nghĩ trong lòng em cảm thấy thế nào không?”
“Chị… chị không có ý đó…”
“Chị chính là có ý đó. Chị thấy Chu Diệp nghèo, không xứng với em. Chị thấy những người chị giới thiệu điều kiện tốt, hơn Chu Diệp. Chị chưa từng hỏi em thích ai, chị chỉ quan tâm điều kiện.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Phương Lãng hít sâu một hơi.
“Chị, chuyện hơn bốn trăm nghìn em không giúp được. Đó là chuyện của chị với anh rể. Nhưng em nói rõ một lần, sau này chuyện tình cảm của em, chị đừng xen vào nữa.”
“Tiểu Phương…”
“Em nói xong rồi.”
Phương Lãng cúp máy.
Anh đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía tôi, vai hơi run.
Tôi đi tới đứng cạnh anh.
Không nói gì, cũng không chạm vào anh.
Một lúc sau, anh quay đầu.
“Chu Diệp, có phải em đã sớm biết đơn hàng của Hạ Hân có vấn đề không?”
“Biết.”
“Tại sao em không nói trước cho anh rể?”
“Vì anh rể anh sẽ không tin em. Trong mắt anh ta, em chỉ là một cô gái nghèo lương tháng 6.800 tệ, em nói gì anh ta cũng không nghe. Mà cho dù em nói, chị anh cũng chẳng cảm kích, chỉ thấy em xen vào chuyện người khác.”
Phương Lãng cắn môi.
“Vậy hơn bốn trăm nghìn đó…”
“Phương Lãng, hơn bốn trăm nghìn đó là lựa chọn của chính anh rể anh. Trước khi nhận đơn, anh ta không kiểm tra tư cách công ty đối phương, không làm bất kỳ biện pháp kiểm soát rủi ro nào, chỉ nghe một phía từ chị anh rồi đổ tiền vào. Khoản lỗ này, anh ta phải chịu.”
Anh không phản bác.
Vì anh biết tôi nói đúng.
“Còn Trịnh Hạo? Cứ như vậy bỏ qua cho anh ta sao?”
“Không phải bỏ qua Công ty Hạ Hân sắp sập, còn nợ một đống tiền. Trịnh Hạo lại đứng ra bảo lãnh cho cô ta, những ngày tiếp theo sẽ không dễ chịu.”
“Em không định làm gì anh ta?”
“Không cần. Chính anh ta đã tự chặn đường của mình, không cần em động tay.”
Phương Lãng nhìn tôi rất lâu.
“Chu Diệp, từ khi nào em trở nên lạnh như vậy?”
“Em không lạnh. Em chỉ không muốn lãng phí sức lực vào những người không đáng.”
Anh cúi đầu nghĩ một lúc.
“Em nói đúng.”
Anh ngẩng lên nhìn vào mắt tôi.
“Sau này, những chuyện phía trước, chúng ta cùng đối mặt.”
Đây là lần đầu tiên trong khoảng thời gian này anh lại nói hai chữ “chúng ta”.
Tôi gật đầu.
“Được.”
19
Kết cục của Trịnh Hạo đến còn nhanh hơn tôi dự đoán.
Công ty Hạ Hân chính thức phá sản vào một ngày thứ Sáu.
Lục Minh nói với tôi, công ty của Hạ Hân nợ tiền hàng của bảy nhà cung cấp, tổng cộng hơn ba triệu tệ, chủ nợ đã tìm tới tận văn phòng đòi tiền.
Ngay trong ngày đó, Trịnh Hạo chia tay Hạ Hân.
Nhưng chia tay cũng vô dụng, tên anh ta nằm trong giấy bảo lãnh cho một khoản vay của công ty Hạ Hân.
Theo thỏa thuận bảo lãnh, phần nghĩa vụ anh ta phải gánh vào khoảng sáu trăm nghìn tệ.
Trịnh Hạo không có sáu trăm nghìn.
Anh ta gọi cho tôi, tôi không nghe.
Anh ta nhắn tin, tôi không trả lời.