Chương 1 - Bí Mật Của Ca Sĩ Và Bà Chủ Phòng Tranh
Chàng ca sĩ nhỏ tôi bao nuôi lại là người thừa kế hàng đầu giới thượng lưu Bắc Kinh
Chàng ca sĩ nhỏ tôi bỏ tiền thuê về, ban ngày hát cố định ở quán bar, ban đêm mặc tôi sai bảo.
Lại một lần thanh toán xong, tôi trở mình chuẩn bị ngủ, bài đăng ẩn danh cùng thành phố bỗng nổ tung:
【Bà chủ phòng tranh này đúng là phòng bị quá mức, dùng tiền để phân rõ ranh giới, hoàn toàn không để tâm đến tấm chân tình của người ta.】
【Lần nào cậu ca sĩ nhỏ cũng chỉ có thể cố nén tính khí giả ngoan, nửa năm nay sắp nhịn đến sinh bệnh rồi.】
【Ai hiểu không, bắt một thái tử gia có ham muốn kiểm soát cực mạnh hạ mình giả vờ ngoan ngoãn, chẳng khác gì giẫm trên lưỡi dao. Sớm muộn gì anh ấy cũng phát điên.】
【Cứ chờ đi, một khi chồng cũ cắt đứt nguồn tiền của phòng tranh cô ta, đại thiếu gia chắc chắn sẽ lộ thân phận, vung tiền phản sát, đến lúc đó cô ta có mà chịu đủ.】
Chu Yến đang định cầm áo khoác rời đi.
Tôi kéo tay áo anh, hạ giọng hỏi: “Hôm nay em hơi mệt, anh có thể… ở lại ôm em thêm một lát không?”
1
Bóng lưng Chu Yến đột nhiên cứng đờ.
Anh quay người lại, ánh mắt rơi xuống.
Người ngày thường luôn cụp mắt, thu hết vẻ sắc bén vào trong, đứng tại chỗ, hiếm khi lộ ra chút luống cuống.
Tôi chống nửa người dậy, thử dang hai tay ra.
Chu Yến rũ mi xuống, che kín cảm xúc đang cuộn trào dưới đáy mắt.
“Được.”
Anh đi đến bên giường, một gối quỳ lên mép giường, cúi người ôm tôi vào lòng.
Động tác anh rất nhẹ, như thể chỉ cần mạnh tay thêm một chút là sẽ làm vỡ thứ gì đó mong manh.
Cách một lớp áo mỏng, thân nhiệt của anh truyền sang.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa với hương gỗ lạnh, còn vương chút mùi dầu thông cực kỳ nhạt.
Tôi vùi mặt vào vai anh, hơi nghiêng đầu, chóp mũi lướt qua bên cổ anh.
Mạch của anh đập rất nhanh.
Cơ thể Chu Yến cứng lại trong thoáng chốc, cánh tay trên eo tôi siết chặt đột ngột, lực mạnh như muốn nghiền người ta vào tận kẽ xương.
Nhưng chỉ trong một thoáng, anh lại kiềm chế thả lỏng ra.
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, hơi thở hơi nặng nề.
Tôi có thể cảm nhận được anh đang đè nén một luồng cảm xúc cuộn trào, cố hết sức kiềm chế.
“Sếp hôm nay… sao vậy?” Anh khẽ hỏi, giọng điệu lại trở về vẻ ngoan ngoãn thường ngày.
“Không sao.” Tôi nhắm mắt, giọng hơi nghèn nghẹn.
“Chỉ là gần đây phòng tranh nhiều việc, hơi mệt thôi.”
Gần đây Trịnh Khải lại đang âm thầm giở trò.
Chuỗi vốn bị kẹt cứng, mỗi ngày vừa mở mắt ra đã là hàng loạt cuộc gọi đòi tiền.
Một mình tôi chống đỡ mớ hỗn độn này, thần kinh căng đến giới hạn.
“Bình thường luôn bắt anh gọi là đến, cũng chưa từng quan tâm đến cảm nhận của anh.” Tôi khựng lại.
“Vẫn luôn coi anh như công cụ để sai bảo, xin lỗi.”
Chu Yến không nói gì, bàn tay đặt trên lưng tôi khẽ vỗ hai cái.
Gương mặt Trịnh Khải lướt qua trong đầu, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống giống như chiếc đinh, khiến sau lưng người ta căng cứng.
Đầu ngón tay tôi lướt qua mép cứng của bản hợp đồng trong ngăn kéo, góc giấy cấn vào đầu ngón tay đến đau.
Vẫn là tiền ổn thỏa nhất.
“Sau này…” Tôi hít sâu một hơi.
“Sau này em sẽ cố gắng bớt ra vẻ bà chủ.”
Không khí bỗng yên lặng.
Chỉ còn hơi thở giao nhau của hai người.
Cánh tay Chu Yến lại siết chặt.
Lần này anh không cố ý thả lỏng lực nữa.
Một luồng cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ vô tình để lộ ra.
Anh ôm chặt tôi trong lòng, cằm áp vào bên mặt tôi, nhiệt độ nóng đến hơi bỏng rát.
“Sếp, có thể ôm lâu thêm chút nữa không…” Giọng Chu Yến khàn đi.
Đầu ngón tay anh vô thức vuốt ve lớp vải sau lưng tôi, khớp tay rõ ràng, mang theo chút chai mỏng, không giống bàn tay quanh năm cầm micro, ngược lại giống bàn tay quanh năm cầm bút, ngâm mình trong thương trường.
2
Hơi thở ấm nóng của anh lướt qua vành tai tôi, mang theo vẻ mềm mại gần như lấy lòng.
Lực căng cứng nơi lưng tôi dần thả lỏng, ngón tay vô thức siết lấy vạt áo sơ mi của anh.
Rất lâu sau, tôi khẽ đẩy vai anh ra.
Khoảng cách giữa hai người lại kéo giãn, hơi nóng áp bức trong không khí cuối cùng cũng hạ xuống.
Tôi kéo chăn nhung lại, giọng khôi phục vẻ bình thản thường ngày.
“Mấy hôm trước không để ý đến anh là vì bên phòng tranh xảy ra chút chuyện.”
“Anh làm tốt bổn phận của mình là được, đừng vượt giới hạn.”
Chu Yến thuận theo lực của tôi mà buông tay, ngoan ngoãn lùi về mép giường.
Đôi mắt đen láy ấy lặng lẽ nhìn tôi.
“Em biết rồi, sếp.”
Đến tư thế ngồi của anh cũng rất đúng mực, hai tay đặt trên đầu gối.
Tôi nhìn dáng vẻ cam chịu ấy của anh, trong đầu không khống chế được mà lướt qua những cảnh mấy ngày nay tôi lạnh mặt với anh.
Trịnh Khải vận dụng quan hệ trong giới, chặn nguồn hàng, kéo dài kỳ hạn thanh toán, thủ đoạn bỉ ổi, ép tôi đến sứt đầu mẻ trán.
Mỗi ngày vừa mở mắt ra là xử lý đống nợ xấu và đơn thúc nợ không bao giờ hết.
Tôi biến toàn bộ sự rối ren bên ngoài thành thái độ lạnh lùng, trút lên người Chu Yến.
Thật ra anh hoàn toàn không biết gì về những rắc rối của tôi.
Trong mối quan hệ được chất lên bằng tiền này, ngoài việc nhận tiền làm việc, anh thậm chí không có cả quyền phản bác.
Tôi cụp mắt xuống, tầm mắt lướt qua chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm trên người anh.
“Lên đây đi.” Tôi vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
“Tối nay không cần về.”
Chu Yến sững ra, hàng mi dài khẽ run.
Nhưng anh không hỏi gì, im lặng cởi sơ mi, tiện tay vắt lên lưng ghế.
Anh vén góc chăn, nằm xuống ở vị trí cách tôi nửa cánh tay.
Đệm hơi lún xuống.
Anh nghiêng người, hơi thở tiến gần về phía tôi, cánh tay mang mùi thuốc lá nhàn nhạt sắp đặt lên eo tôi.
Tôi theo bản năng rụt về sau.
“Em hơi buồn ngủ rồi.” Tôi trở mình, để lại cho anh một bóng lưng.
Tay Chu Yến khựng lại giữa không trung.
Không khí trên giường như đông cứng trong thoáng chốc.
Sau đó anh im lặng rút tay về, kéo lại góc chăn trượt xuống eo tôi rồi nhét gọn.
“Ngủ ngon, sếp.” Giọng anh rất thấp.
Tôi nhắm mắt lại, thần kinh căng cả ngày cuối cùng cũng bắt đầu thả lỏng.
Trong bóng tối, các giác quan bị phóng đại. Nhiệt độ cơ thể của một người khác bên cạnh, kỳ lạ thay lại khiến người ta an tâm.
Mệt mỏi nhiều ngày như thủy triều ập tới, tôi đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Trong căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên một hồi rung đột ngột.
Rè——
m thanh truyền đến từ tủ đầu giường, màn hình điện thoại của Chu Yến sáng lên.
Tôi không động đậy, chỉ lười biếng hé mắt ra một khe.
Tiếng rung vẫn tiếp tục, kiên trì không dứt, như thể không bắt máy thì sẽ không bỏ cuộc.
Chu Yến bật dậy, chộp lấy điện thoại, động tác nhanh đến hơi sắc bén.
Trong khoảnh khắc ánh sáng tối xuống, tôi mượn ánh sáng dư mà nhìn rõ sườn mặt anh.
Má anh căng chặt, vẻ lười nhác và ngoan thuận thường ngày biến mất sạch sẽ.
Điện thoại rất nhanh lại rung hai tiếng, là âm báo tin nhắn liên tiếp.
Chu Yến buộc phải bật sáng màn hình lần nữa, ánh sáng lạnh hắt lên con ngươi đen thẳm của anh.
Tôi thấy lưng anh lập tức căng thẳng thẳng tắp, tầm mắt dán chặt vào màn hình.
Vì góc độ, tôi chỉ lờ mờ nghe thấy một chút âm thanh vụn vặt lọt ra từ loa thoại.
“Anh… đau…”
Giọng một cô gái, mảnh như sợi chỉ, mang theo sự run rẩy bệnh tật.
Những ngón tay đặt dưới chăn của tôi bỗng siết chặt.
Chu Yến vén chăn, ngay cả dép cũng không đi, chân trần giẫm lên thảm rồi nhấn nút nghe.
“Alo…” Anh cố ý hạ thấp giọng.
Anh quay đầu nhìn về phía tôi một cái, ánh mắt quét qua gương mặt tôi trong bóng tối.
Tôi giữ hơi thở đều đều, giả vờ như đã ngủ say.
Thấy tôi không phản ứng, anh mới bước nhanh hơn, kéo mạnh cửa kính sát đất, đi thẳng ra ban công.
Cửa kính được khép lại nhẹ nhàng.
Tôi chậm rãi mở mắt, từ từ trở mình.
Tầm mắt xuyên qua căn phòng tối mờ, rơi lên bóng lưng cao gầy ngoài ban công.
Một tay anh chống lên lan can, tay còn lại cầm điện thoại áp bên tai, sống lưng thẳng tắp.
Tôi nhìn chằm chằm anh, đầu ngón tay bấu mạnh vào phần thịt mềm trong lòng bàn tay.
Nỗi hoảng sợ quen thuộc men theo sống lưng chậm rãi bò lên.
Trịnh Khải trước kia cũng từng như vậy, lén tôi ra ban công nghe những cuộc điện thoại không thể lộ ra ánh sáng, quay người lại vẫn có thể dùng vẻ mặt vô tội nhất để nói dối tôi.
Bản hợp đồng bao nuôi trong ngăn kéo viết rõ ràng từng chữ.
Tôi bỏ tiền mua thời gian của anh, mua sự nghe lời của anh, chỉ riêng sự che giấu của anh là tôi không mua.
Bóng lưng ngoài ban công vẫn đang hạ giọng gọi điện.
Tôi lặng lẽ nằm trong bóng tối, chút hơi ấm vừa mới dâng lên nơi đáy mắt đã hoàn toàn lạnh xuống.
Chu Yến như nhận ra điều gì, bỗng nghiêng người.
Cách một lớp kính, tầm mắt anh đâm thẳng vào mắt tôi.
Vẻ mặt anh cứng lại, nhanh chân đi về phía cửa kính sát đất.
3
Mấy phút sau, cửa kính được đẩy mở rất nhẹ.
Tôi lập tức nhắm mắt, cố ý thả chậm nhịp thở.
Tiếng bước chân bị tấm thảm dày nuốt trọn.
Bên giường truyền đến tiếng vải cọ xát sột soạt.
Anh cầm chiếc sơ mi trắng vắt trên lưng ghế, vội vã mặc vào.
Không do dự, cũng không thử đánh thức tôi để giải thích nửa câu.
Ngoài cửa lớn vang lên tiếng khóa cửa cực khẽ.
Tôi mở mắt, chống tay lên đệm ngồi dậy.
Nửa bên chăn vừa được thân nhiệt anh ủ ấm đang nhanh chóng mất đi hơi nóng.
Tôi vén chăn, chân trần giẫm xuống sàn, từng bước đi ra khỏi phòng ngủ.
Tôi cuộn mình vào sofa, tiện tay lấy điện thoại trên bàn trà.
Ánh sáng lạnh từ màn hình làm mắt tôi nhức nhối âm ỉ.
Đầu ngón tay máy móc lướt lên, vô mục đích đọc diễn đàn hóng chuyện cùng thành phố.
Những đoạn chữ dài nhanh chóng lướt qua trước mắt, hoàn toàn không để lại chút dấu vết nào trong đầu.
Đầu ngón tay bỗng khựng lại.
Giữa màn hình hiện một nhãn đỏ có chữ “hot”.
Tiêu đề bài đăng rất ngắn: 【Bài đăng ẩn danh chuyện cũ】.
Ảnh xem trước hơi mờ, nhưng đường nét người đàn ông trong ảnh, tôi đã quá quen thuộc.
Tôi bấm mở ảnh gốc.
Bối cảnh là hành lang phòng bệnh của bệnh viện trung tâm thành phố.
Chu Yến ngồi trên ghế dài, vẫn mặc chiếc sơ mi trắng thường ngày, cổ tay áo được xắn qua loa đến khuỷu tay.
Trong tay anh cầm một chiếc cốc giấy dùng một lần, đang hơi nghiêng người, động tác vô cùng cẩn thận đưa cốc cho cô gái trẻ ngồi trên xe lăn.
Cô gái ngẩng đầu nhìn anh, trên gương mặt tái nhợt tiều tụy treo nụ cười ỷ lại.
Sườn mặt Chu Yến dưới ánh đèn trắng của hành lang dịu dàng đến mức khó tin.
Đó là vẻ mặt tôi chưa từng thấy trên mặt anh.
Ngón tay tôi siết chặt mép điện thoại.
Tầm mắt dời xuống, bên dưới là từng lớp bình luận chồng lên nhau.
“Người đàn ông này bình thường hát ở quán bar ngầm, một đôi giày mang mấy tháng cũng không đổi.”
“Chút tiền kiếm được chắc đều đổ hết vào phòng chăm sóc đặc biệt rồi.”
“Ánh mắt này, chắc chắn là tình yêu hoạn nạn thấy chân tình.”
Trong đầu tôi không khống chế được hiện lên dáng vẻ ngoan ngoãn ngồi bên mép giường của Chu Yến tối nay, hiện lên câu “Em biết rồi, sếp” đầy nhún nhường của anh, thậm chí còn có cả lúc tôi chủ động mở lời bảo anh ở lại, anh tự nhiên tiến gần đến thế.
Chắc chắn anh cảm thấy tôi rất dễ lừa.
Khoác lên lớp da nghe lời dịu ngoan là có thể móc từ chỗ tôi ra từng xấp tiền lớn, đi lấp cái hố tình yêu cảm động đất trời của anh.
Thật ra trước đó đã có dấu hiệu.
Thỉnh thoảng nửa đêm anh ra ngoài, nhận điện thoại luôn tránh người khác, hỏi đến thì nói là chuyện ở quán bar.
Bây giờ nghĩ lại, đâu đâu cũng là sơ hở.