Chương 14 - Bí Mật Bên Trong Cái Thai
“Mẹ em chưa bao giờ lên thành phố này. Bà ấy không biết những chuyện này.”
“Niệm Niệm.”
“Hửm?”
“Sau này em – nếu cần gì – em có thể không tha thứ cho anh. Nhưng em có thể tìm anh.”
Tôi nhìn anh.
Anh đứng đó, sau lưng là cửa sổ.
Ánh nắng buổi chiều hắt vào, in bóng anh trải dài đến tận mép giường tôi.
Từ lúc bước vào đến giờ anh chưa hề chạm vào tôi một cái nào.
Trước đây mỗi lần vào phòng bệnh anh đều sẽ nắm tay tôi. Hôm nay thì không.
Anh biết bàn tay đó không còn là thứ anh có thể nắm lấy nữa.
“Trình Việt, anh đã ký giấy rồi.”
“Ừ.”
“Vậy thì tốt.”
Tôi cất hai tập hồ sơ vào trong túi xách.
Anh đứng yên tại chỗ, hai tay buông thõng bên hông.
“Niệm Niệm, trước khi đi em có thể trả lời anh một câu hỏi được không?”
“Anh hỏi đi.”
“Đêm hôm đó lúc em bước ra khỏi nhà – em ra đến cửa và nói ‘đứa bé này tôi cũng không cần nữa’ – em có ý gì?”
Tôi kéo khóa túi xách lại.
“Nghĩa đen thôi.”
“Lúc đó em—”
“Trình Việt, lúc đó em vác cái bụng bầu tám tháng quỳ dưới sàn nhà hai mươi phút. Mẹ anh ngồi cạnh đó. Bố anh xem tivi. Lúc em đứng dậy máu chảy ướt đẫm cả váy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh hỏi em câu đó có ý gì. Ý của em là – nếu đến cả anh cũng không đứng về phía em, đứa bé này sinh ra sẽ phải gọi người đàn bà đó là bà nội.”
Cả người anh loạng choạng.
Giống như bị ai đó rút cạn thứ gì trong cơ thể.
“Được rồi. Em phải dọn đồ đây.”
Anh lùi ra đến cửa. Tay đặt lên tay nắm cửa, nán lại rất lâu.
“Niệm Niệm.”
“Vâng.”
“Thượng lộ bình an.”
Cửa khép lại.
Phòng bệnh trở lại vẻ tĩnh lặng.
Tôi ngồi trên giường, ôm túi xách vào lòng.
Mép giấy của hai tập hồ sơ cồm cộm đâm vào tay.
Ngoài cửa sổ có tiếng người trò chuyện dưới lầu, chắc là bệnh nhân được xuất viện đang chào tạm biệt y tá.
Tôi đứng dậy, xỏ giày, xách túi.
Bước ra đến cửa.
Ánh đèn hành lang trắng toát rọi xuống đều tăm tắp, từng ngọn nối tiếp nhau chạy thẳng ra tận cầu thang máy.
Cô y tá thực tập ở quầy trực ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Chị Niệm, chị xuất viện à?”
“Vâng. Cảm ơn cô.”
“Đi một mình sao? Có cần gọi người nhà đến đón không ạ?”
Tôi mỉm cười.
“Không cần đâu.”
“Tôi tự đi.”