Chương 4 - Bị Loại Trong Nhóm
Giọng Lâm Hạo từ phía sau vang lên: “Hạng C. Năm ngoái cũng là hạng C.”
Anh ta nói rất nhanh, giống như muốn trả lời thay Giám đốc Triệu để tránh bầu không khí gượng gạo.
Nhưng đó chính xác là điều tôi muốn anh ta nói.
“Ba năm liên tục hạng C.” Tôi mở máy tính xách tay, đẩy đến trước mặt Giám đốc Triệu.
“Giám đốc Triệu, đây là lịch sử các bản sửa đổi gốc của phương án cho Tập đoàn Thụy Thịnh trong suốt ba năm qua Mỗi phiên bản đều có timestamp (dấu thời gian), mỗi email đều có người gửi.”
Tôi mở trang đầu tiên.
Người gửi: Lê Tô.
Ngày tháng: Ba năm trước.
Chủ đề: Phương án hợp tác năm 2023 của Tập đoàn Thụy Thịnh (Bản sửa đổi lần 5).
Người nhận: Thư ký của sếp Hạ, anh Lưu Phương.
Tôi lại lật đến trang cuối cùng.
Người gửi: Lê Tô.
Ngày tháng: Tháng trước.
Chủ đề: Báo giá gia hạn hợp đồng năm 2026 của Tập đoàn Thụy Thịnh (Bản cuối).
Người nhận: Sếp Hạ.
Bốn mươi bảy bản phương án.
Mỗi một email, người gửi đều là tôi.
“Chị xem thêm cái này.”
Tôi mở hộp thư trên điện thoại, bấm vào những email báo cáo mà Lâm Hạo đã forward cho Giám đốc Triệu.
“Giám đốc Triệu, mỗi email báo cáo dự án Thụy Thịnh mà chị nhận được, người gửi đều là Lâm Hạo. Nhưng chị xem chuỗi email gốc phía dưới đi—”
Tôi mở một email cuộn xuống tận cùng.
Bức email sớm nhất đó, người gửi: Lê Tô.
Khi forward, Lâm Hạo đã thu gọn phần nội dung bên dưới lại.
Không phải là anh ta không ghi tên tôi.
Mà là anh ta chuyển tiếp thẳng email của tôi lên trên, tự tay thêm một đoạn mở đầu, sau đó gửi cho Giám đốc Triệu.
Hàng chân mày của Giám đốc Triệu càng lúc càng nhíu chặt.
Chị ấy cầm lấy điện thoại, lướt nhanh vài email.
Mỗi email đều cùng một khuôn mẫu.
Phía dưới cùng là do tôi viết.
Lâm Hạo thêm một đoạn, ký tên mình, rồi gửi đi.
“Giám đốc Triệu,” Lâm Hạo rốt cuộc không ngồi yên được nữa, “Chuyển tiếp email là quy trình báo cáo bình thường, tôi thân là trưởng nhóm—”
“Anh ngậm miệng lại.”
Giám đốc Triệu thậm chí không thèm ngẩng đầu.
Sắc máu trên mặt Lâm Hạo rút cạn từng chút một.
Chị ấy trả điện thoại lại cho tôi.
“Lê Tô, tại sao những chuyện này cô không nói sớm?”
“Nói có ích gì không?”
Giám đốc Triệu không đáp lại.
Bởi vì trong lòng chị ấy quá rõ.
Lâm Hạo là người do bạn học đại học của chị ấy giới thiệu.
Ba năm nay, mỗi lần Lâm Hạo lấy hạng A, đều viết trong báo cáo câu “Cảm ơn sự chỉ đạo và bồi dưỡng của Giám đốc Triệu”.
Còn tôi, đến cửa văn phòng của chị ấy cũng chưa từng được bước vào.
Tôi đứng lên.
“Giám đốc Triệu, tôi không phải đến đây để tính nợ cũ. Đồ đạc tôi đã bàn giao xong, tài liệu công ty cần có không thiếu một mục nào. Nhưng sổ tay ghi chép cá nhân của tôi và mối quan hệ cá nhân với khách hàng thì không nằm trong phạm vi bàn giao.”
Tôi cất ba cuốn sổ vào trong túi xách của mình.
Giọng Lâm Hạo đột ngột cất cao.
“Đó là tài nguyên khách hàng của công ty! Cô không có quyền mang đi!”
“Thông tin liên lạc của khách hàng có trong hệ thống CRM, anh muốn gọi lúc nào thì gọi.” Tôi kéo khóa túi lại, “Còn sếp Hạ có chịu nghe máy hay không thì tôi không quyết định được.”
Giám đốc Triệu không lên tiếng.
Lâm Hạo quay sang nhìn chị ấy, chờ chị ấy nói câu “Để sổ tay lại”.
Chị ấy không nói.
Vì chị ấy biết, về mặt pháp lý, sổ tay cá nhân không thuộc về tài sản công ty.
Quan trọng hơn, bây giờ chị ấy đang cần tôi giúp giữ chân sếp Hạ — chị ấy không dám trở mặt với tôi vào lúc này.
Chương 8
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng Trần Vy lại làm một chuyện ngu ngốc.
Ba giờ mười lăm phút chiều, lúc tôi đi rót nước ở khu pantry, tôi nghe thấy cô ta đang gọi điện thoại.
Giọng rất thấp, nhưng trong phòng pantry có tiếng vang.
“Alo, có phải văn phòng sếp Hạ không ạ? Tôi là Trần Vy thuộc nhóm của anh Lâm Hạo, muốn nói chuyện với sếp Hạ về việc gia hạn hợp đồng—”
Đầu dây bên kia vang lên giọng của một người đàn ông, lịch sự nhưng lạnh nhạt.
“Xin hỏi cô là ai? Sếp Hạ hiện không có ở văn phòng.”
“Tôi là Trần Vy, dự án của Thụy Thịnh sau này sẽ do tôi phụ trách—”
“Xin lỗi, bên tôi chưa nhận được bất kỳ thông báo thay đổi nào. Người phụ trách dự án gia hạn là Lê Tô. Phiền cô bảo Lê Tô liên lạc với chúng tôi.”
Cúp máy.
Trần Vy nắm chặt điện thoại, ngây người tại chỗ.
Tôi cầm cốc nước đi ngang qua cô ta.
Cô ta ngoái phắt đầu lại.
“Cô — cô nghe thấy rồi?”
“Trong cốc có vệt nước kìa.” Tôi tráng lại cốc, “Sau này nhớ rửa cốc xong thì lau khô đi.”
Mặt cô ta đỏ bừng.
Ba giờ bốn mươi phút chiều, điện thoại tôi lại reo.
Không phải sếp Hạ.
Là thư ký của sếp Hạ, anh Lưu Phương.
“Tiểu Tô, vừa nãy có một người tự xưng là người công ty cô gọi thẳng đến lễ tân bên tôi, đòi tìm sếp Hạ bàn chuyện gia hạn. Sếp Hạ biết chuyện đang không vui đâu.”
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh Phương.”
“Còn nữa, sếp Hạ bảo tôi chuyển lời cho cô — chị ấy nói mặc kệ cô cuối cùng quyết định thế nào, dự án gia hạn của Thụy Thịnh sẽ đợi cô.”
“Anh nhắn lại với sếp Hạ, tôi trong lòng tự có tính toán.”
Cúp điện thoại, tôi quay lại chỗ ngồi.
Giám đốc Triệu vẫn ở đó.