Chương 3 - Bị Đào Lên Từ Cõi Chết
Môi đứa trẻ đen sì, trong tay còn nắm đôi giày nhỏ ta làm cho nó.
Bùi lão phu nhân ném thư nhận tội tới trước mặt ta.
“Ấn đi.”
Ta lắc đầu.
“Không.”
Bà ta cúi người, giọng thấp đến chỉ mình ta nghe thấy.
“Nếu ngươi không nhận, tối nay ta sẽ sai người mở giếng, băm Nhược Nhược ra cho chó ăn.”
Tay ta khựng lại.
Liễu Hàm Yên khóc lóc khuyên ta.
“Tỷ tỷ, nhận đi.”
“Thừa ca nhi đã chết rồi, Nhược Nhược ít nhất cũng nên được giữ toàn thây.”
Ta nhìn nàng ta.
“Các ngươi sẽ bị báo ứng.”
Bùi lão phu nhân cười.
“Nếu có báo ứng, cứ để nó đến tìm ta.”
Ta ấn dấu tay.
Khi máu in xuống, ta dùng móng tay khắc một chữ “giếng” ở góc thư nhận tội.
Đó là thứ duy nhất ta có thể để lại.
Thứ Bùi Chiêu nhận được không phải tiếng kêu oan của ta.
Mà là thư nhận tội đã bị các nàng xóa sạch mọi dấu vết.
Sau này ta mới biết, chàng từng hồi âm một phong thư.
“Đợi ta về kinh rồi xét lại.”
Nhưng bức thư ấy không đến tay ta.
Bùi lão phu nhân cầm một bức gia thư khác có đóng tư ấn của chàng, đứng trước giường ta.
“Hầu gia nói, tội phụ không xứng vào mộ tổ, chôn gấp.”
Suy nghĩ quay trở lại, Bùi Chiêu đang ngồi trong chính đường. Xương trắng của Nhược Nhược đặt trên chiếc giường nhỏ bên cạnh chàng.
Chàng không cho bất cứ ai ôm đi.
Quản gia quỳ đưa lên một chiếc hộp gỗ.
“Hầu gia, ngày đó lão phu nhân chính là dựa vào bức thư này để sai người đóng quan.”
Thân binh đứng bên cạnh hạ giọng:
“Hầu gia, trước khi xuất chinh, ngài đã giao tư ấn cho lão phu nhân giữ, nói nếu trong phủ có việc gấp thì có thể thay ngài dùng một lần…”
Bùi Chiêu nhắm mắt.
Chàng nhớ ra rồi. Ba tháng trước, ở biên quan, chàng nhận được hồ sơ vụ án và hồi một phong thư: “Đợi ta về kinh rồi xét lại.”
Nhưng bức thư ấy vừa gửi đi, phong thư thứ hai “chứng cứ xác thực, lập tức kết án” đã được khoái mã đuổi theo.
Khi ấy chàng tưởng có người ở kinh thành thúc giục, nên không ngăn lại.
Hóa ra người thúc giục chàng chính là tư ấn của chàng.
Bùi Chiêu mở hộp gỗ.
Ta lơ lửng sau lưng chàng, nhìn thấy bức thư đã đưa ta vào quan tài.
Dấu hỏa sáp là thật.
Chữ viết cũng giống chàng.
Bùi Chiêu nhìn chằm chằm cuối thư, giọng lạnh đi.
“Tư ấn của ta, ai đã động vào?”
5
Bùi lão phu nhân ngồi ở ghế trên, sắc mặt khó coi.
“Ngươi hỏi ta?”
Bùi Chiêu ngước mắt.
“Trong phủ chỉ có mẫu thân vào được ám cách trong thư phòng của ta.”
Bùi lão phu nhân cười lạnh.
“Là ta thì sao?”
Cả sảnh đường chết lặng.
Liễu Hàm Yên hoảng hốt nói:
“Cô mẫu, người đừng nói lời tức giận.”
Bùi lão phu nhân hất tay nàng ta ra.
“Ta không nói lời tức giận.”
“Khương Vãn Đường hạ độc giết Thừa ca nhi, chứng cứ bày ra trước mắt.”
“Nàng ta mà còn sống, đợi ngươi trở về, ngươi nhất định sẽ mềm lòng.”
“Bùi Chiêu, từ nhỏ ngươi đã như vậy. Miệng nói coi trọng quy củ, nhưng mắt lại cứ nhìn về phía người không nên nhìn.”
Mặt Bùi Chiêu trắng bệch.
“Cho nên người giả truyền lệnh của ta, chôn sống nàng ấy?”
Bùi lão phu nhân ném mạnh chuỗi Phật xuống bàn.
“Ta đang cứu ngươi.”
“Ngươi là Hầu gia, không thể bị một nữ nhân hàn môn hủy danh tiếng.”
“Nàng ta chết rồi, thù của Thừa ca nhi mới xem như được trả.”
A Diên bỗng lên tiếng.
“Thù của Thừa ca nhi, lão phu nhân muốn ai trả?”
Bùi lão phu nhân nhìn nàng.
“Ở đây không có phần ngươi nói chuyện.”
A Diên trải một tấm vải trắng ra.
“Trong miệng mũi phu nhân có tro quan tài.”
“Trong cổ họng có vết máu do cào cắn.”
“Xương ngón tay mài mòn rất mới, mặt trong ván quan cũng có dấu vết giãy giụa.”
Nàng nhìn Bùi Chiêu.
“Hầu gia, phu nhân tỉnh lại trong quan tài, bị ngạt chết khi còn sống.”
Tay Bùi Chiêu đột ngột ấn mạnh lên mép bàn.
Mép bàn nứt ra một đường mảnh.
Chàng khàn giọng hỏi:
“Nàng ấy tỉnh lại bao lâu?”
A Diên im lặng một lát.
“Ít nhất ba ngày.”
Ta thấy mắt Bùi Chiêu đỏ lên.
Câu nói ấy nhanh hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Nhưng Bùi lão phu nhân lại nhíu mày.
“Ba ngày thì sao?”
“Nó đã là tội phụ, chết đau một chút cũng đáng.”
Bùi Chiêu quay đầu nhìn bà ta.
Khoảnh khắc ấy, ta gần như tưởng chàng sẽ rút kiếm.
Nhưng chàng chỉ hỏi:
“Mẫu thân, ban đêm người ngủ được sao?”
Bùi lão phu nhân tránh ánh mắt chàng.
“Ta không thẹn với lòng.”
A Diên lại lấy từ lòng bàn tay ta ra một chiếc chìa khóa đồng.
“Trước khi chết, phu nhân nắm chặt thứ này.”
Quản gia vừa nhìn thấy, sắc mặt liền thay đổi.
“Đây là… chìa khóa mật thất.”
Bùi lão phu nhân đột ngột đứng dậy.
“Ai cho phép ngươi tùy tiện chạm vào tay nó?”
A Diên lạnh giọng.
“Tay nàng ấy đã chỉ còn xương trắng rồi, bây giờ lão phu nhân mới nhớ là không cho chạm sao?”
Bùi Chiêu nhận lấy chìa khóa.
“Dẫn đường.”
Mật thất nằm sau bàn thờ Phật trong phòng ngủ của Bùi lão phu nhân.
Cửa vừa mở, Liễu Hàm Yên lùi lại nửa bước.
Ta theo vào, nhìn thấy một dãy thẻ gỗ nhỏ.
Mỗi tấm đều viết ngày sinh tháng đẻ.
Ở giữa là Nhược Nhược.
Bên cạnh là Thừa ca nhi.
Trước thẻ gỗ đặt một bát nước đen, trong đó ngâm tóc và móng tay trẻ con.
Hơi thở của Bùi Chiêu gần như đứt đoạn.
A Diên lật quyển sổ trên án, đọc thành tiếng:
“Trước dìm nữ đồng, đoạn nữ sát.”
“Sau tế nam hồn, dẫn nam tự.”