Chương 11 - Bị Đánh Đổi Bằng Tình Yêu Thật Sự
Ngay tối hôm đó, thừa dịp Phó Tẫn Hàn đang xử lý công việc trong thư phòng, cô ta lén gọi tên tay sai đến, thấp giọng ra lệnh: “Sao lưu lại đoạn video Thiên táng trong điện thoại tao, còn đoạn chat với bên bệnh viện xóa sạch hết đi, không được để lại dấu vết nào.”
Tên kia đi khỏi, Đàn Nguyệt thầm cắn chặt chân răng, trong lòng không khỏi hoảng hốt trước những lời vạch trần của Thẩm Sương Tự.
“Con ả này… vậy mà dám tính kế mình…”
Đêm khuya, lúc Phó Tẫn Hàn đang ngủ say, Đàn Nguyệt lén lẻn vào thư phòng của anh ta.
Cô ta tìm ra tập hồ sơ lưu trữ tài liệu, ngón tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím máy tính của Phó Tẫn Hàn.
Đang định xóa bỏ toàn bộ, lại vì luống cuống ấn nhầm, cô ta đã đẩy một bản đính kèm đáng nhẽ phải xóa, chuyển lên hệ thống sao lưu đám mây.
Cô ta không nhận ra sơ hở này, xác nhận các tài liệu đã biến mất, liền nhanh chóng tắt máy tính, rón rén chuồn khỏi thư phòng.
Nhưng trong căn phòng, thông báo sao lưu lên đám mây thành công mờ nhạt vừa chớp qua trong bóng tối.
Sáng sớm hôm sau, Phó Tẫn Hàn nhìn thấy tình hình dư luận vẫn không có chuyển biến tốt, phiền não xoa bóp thái dương.
Đàn Nguyệt bưng một ly trà sâm ấm bước tới, dịu dàng khuyên: “Tẫn Hàn, hay là chúng ta tạm thời đừng bận tâm đến những âm thanh trên mạng nữa, đợi một thời gian mọi người sẽ quên thôi…”
Phó Tẫn Hàn nhận lấy chén trà, trong lòng đè nén sự nghi ngờ đối với Đàn Nguyệt xuống.
Anh ta nghĩ đến thiệt hại từ việc giá cổ phiếu lao dốc, nghĩ đến những kế hoạch bị xáo trộn, sự hận thù dành cho Thẩm Sương Tự lại sâu thêm vài phần.
Anh ta nhìn chằm chằm đáy chén, lẩm bẩm một mình.
“Cô ấy sao có thể đối xử với anh như vậy… Tình cảm ba năm, chẳng đáng một xu thế sao?”
Nghe thấy cái tên này, sắc mặt Đàn Nguyệt lập tức trở nên u ám.
Nhưng bọn họ đều không biết, ngay lúc này trên hệ thống đám mây, phần tài liệu bị lưu nhầm kia, đang giống như một quả bom nổ chậm đã được chôn sẵn, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó trong tương lai, sẽ nổ tung triệt để vỏ bọc giả tạo mà Đàn Nguyệt đã dày công dàn dựng.
Gió ở thành phố biển nhỏ luôn mang theo hơi ấm mằn mặn.
Mỗi khi nhìn ra bậu cửa sổ căn hộ, tâm trạng Thẩm Sương Tự luôn thả lỏng, không còn nghĩ đến những chuyện trong quá khứ nữa.
Cô dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại sau ly hôn, mở một tiệm hoa nhỏ ở góc phố.
Trên cửa kính treo một chiếc chuông gió đan bằng tay, mỗi khi đẩy cửa sẽ phát ra âm thanh lanh lảnh, đó là âm thanh cô thích nhất.
Trong tiệm không có những loài kỳ hoa dị thảo quý giá như trong biệt thự nhà họ Phó, chỉ có hoa hướng dương quen thuộc, cúc họa mi, hoa hồng, và vài chậu sen đá đang sinh trưởng tươi tốt.
Mỗi sáng sớm, Thẩm Sương Tự đi chợ hoa chọn những bông hoa tươi nhất, mang về cắt tỉa cành lá, cắm thành những bó hoa, vui vẻ không biết mệt.
Từng ở nhà họ Phó, đến cái cốc uống nước cũng có người hầu mang tới, muốn ăn gì chỉ cần báo quản gia thì dù ở góc biển chân trời cũng được nếm thử.
Nhưng giờ đây, đeo găng tay nhặt gai hoa hồng, mệt thì ngồi trên chiếc ghế mây cạnh cửa sổ, uống một ly nước chanh ấm, nhìn dòng người đi bộ chầm chậm qua đường.
Những ngày tháng như vậy tuy không xa hoa lộng lẫy như trước kia, nhưng lại khiến dây thần kinh căng thẳng suốt ba năm của cô dần buông lỏng, ban đêm cũng đã có thể có một giấc ngủ yên lành.
Và trong thời gian này, có một vị khách quen tên là Cố Ngôn Chi thường xuyên ghé thăm.
Lần đầu tiên Cố Ngôn Chi đến tiệm hoa là vào một buổi chiều cuối tuần.
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, tay áo xắn lên đến cẳng tay, lúc bước vào chuông gió vang lên leng keng.
“Xin chào, tôi muốn mua một bó hướng dương.”
Giọng anh ôn hòa, ánh mắt lướt qua những đóa hoa ngập tràn trong tiệm, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Sương Tự đang cúi đầu cắt tỉa hoa hồng.
“Hoa nhà cô chất lượng rất tốt, tôi muốn mua một bó mang vào cho mấy đứa trẻ bị bệnh trong khoa, chúng rất thích.”
Thẩm Sương Tự ngẩng đầu, ngẩn người một lát rồi gật đầu: “Vâng, anh đợi một chút.”
Cô xoay người đi lấy hoa, đầu ngón tay không cẩn thận bị gai hoa hồng đâm phải, những giọt máu đỏ tươi lập tức rịn ra.
Cô giật mình đứng im tại chỗ, định tùy tiện lau đi, lại bị Cố Ngôn Chi gọi giật lại.
“Đừng nhúc nhích.” Anh sải bước đi tới, từ trong túi áo blouse trắng rút ra một lọ iốt nhỏ và băng cá nhân.
Khi ngồi xổm xuống, trên người anh mang theo mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, nhưng không hề gây khó chịu.
“Tôi là bác sĩ khoa nhi, thói quen mang theo những thứ này bên người.”
Anh không gặng hỏi vì sao cô lại hoảng hốt, chỉ cẩn thận bóp lấy đầu ngón tay cô, dùng tăm bông thấm iốt nhẹ nhàng lau vết thương, động tác dịu dàng như đang nâng niu những cánh hoa mỏng manh dễ vỡ.
Thẩm Sương Tự cứng người tại chỗ, nhìn góc nghiêng của anh khi nghiêm túc xử lý vết thương, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh hơn vài nhịp.
Hơn nửa năm qua Phó Tẫn Hàn chìm đắm trong sự ôn nhu của Đàn Nguyệt, chưa từng dành cho cô sự dịu dàng tỉ mỉ thế này.
“Xong rồi.” Cố Ngôn Chi dán băng cá nhân xong, lúc đứng dậy còn mỉm cười.