Chương 4 - Bị Bế Nhầm Đến Từ Thế Giới Sang Trọng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Vũ Phi nhìn bộ dạng ăn như hổ đói của tôi, không nhịn được bật cười.

Lâm Vi Vi thấy vậy, dịu dàng lên tiếng:

“Chị à, chị ăn chậm thôi, không ai giành với chị đâu. Ở bên ngoài… chắc hiếm khi ăn được mấy món này nhỉ?”

Một câu nói, thành công kéo nhiệt độ bàn ăn xuống âm độ.

Cô ta đang cố nhắc nhở mọi người, tôi là đứa quê mùa không ra gì.

【Tới rồi, màn giao chiến đầu tiên trên bàn cơm. Cấp độ còn hơi thấp nha, em gái. Cô chơi bài lộ liễu thế này, chẳng sợ người ta nhìn thấu mưu đồ à?】

【Tôi ăn nhanh là vì tôi đói. Không như ai kia, tâm cơ quá nhiều, no vì nghĩ chứ không phải vì ăn.】

“Phụt——” Lâm Vũ Phi phun ra một ngụm canh, ho sặc sụa như trời long đất lở.

Mặt Lâm Kiến Quốc đen lại.

Ánh mắt Chu Tú Nhã nhìn Lâm Vi Vi cũng thêm vài phần thất vọng.

Mặt Lâm Vi Vi khi trắng khi xanh rồi lại tái mét, biến hóa phong phú. Cô ta nhìn về phía Cố Cảnh Từ như cầu cứu.

Cố Cảnh Từ mặt không biểu cảm đưa cô ta một tờ khăn giấy, không nói một lời.

Nhưng tôi nghe được tiếng lòng anh ta – à không, là tôi đoán ra tiếng lòng ấy.

【Anh ta chắc đang nghĩ: Vi Vi không cố ý đâu, chỉ là quá ngây thơ, nói chuyện không suy nghĩ. Mình phải bảo vệ cô ấy.】

Tôi gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, mắt lim dim hưởng thụ.

【Ừm, ngon thật. Kệ họ diễn nội tâm gì, ăn cơm là việc lớn. Ăn no rồi mới có sức xem kịch.】

Khóe môi Cố Cảnh Từ khẽ giật giật.

Sau bữa ăn, Lâm Vi Vi mời tôi đến phòng cô ta chơi.

Phòng cô ta mang tông tím mộng mơ, gu thẩm mỹ cao hơn căn phòng Barbie hồng của tôi mấy bậc.

“Chị ơi, đây là quà sinh nhật mười tám tuổi anh Cảnh Từ tặng em, đẹp không?” Cô ta chỉ vào chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh trên bàn trang điểm, làm bộ như vô tình khoe khoang.

【Tới rồi tới rồi, màn giao chiến thứ hai: khoe khoang vị hôn phu.】

【Vòng cổ này cũng được đấy, tiếc là hàng giả. Hàng A loại xịn, nhưng vẫn là A. Đồ thật thì mặt cắt kim cương đâu có như này.】

【Tên mặt lạnh kia đúng là keo kiệt, tặng đồ cho vị hôn thê mà cũng dùng đồ giả. Hay là chính hắn cũng bị lừa? Tặc tặc, người ngu tiền nhiều.】

Tôi đang âm thầm xả cả đống trong đầu, thì bên ngoài vang lên giọng của Cố Cảnh Từ.

“Vi Vi.”

Anh ta bước vào, ánh mắt dừng trên sợi dây chuyền kia, sau đó từ từ chuyển sang mặt tôi, ánh nhìn phức tạp như bảng pha màu bị đổ.

Lâm Vi Vi lập tức như chim sẻ bị hoảng, nhào vào lòng anh ta:

“Anh Cảnh Từ, anh đến rồi. Em… em chỉ muốn chia sẻ niềm vui với chị, nhưng hình như chị không thích.”

Cố Cảnh Từ cứng đờ ôm cô ta, ánh mắt thì vẫn dán chặt vào tôi.

Tôi ngáp một cái:

“Không sao, đẹp mà. Tôi hơi buồn ngủ, về ngủ trước đây.”

【Biến đây biến đây, không đi là phải xem cảnh 18+ mất. Mù mắt luôn.】

Tôi quay người rời đi, không thấy được gương mặt sầm sì ngay lập tức của Cố Cảnh Từ, cũng không thấy được hành động đẩy Lâm Vi Vi ra của anh ta.

Anh ta nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền, rơi vào trầm tư.

Về tới phòng Barbie của mình, tôi đổ người lên chiếc giường mềm mại.

【Hôm nay nhiều chuyện quá, phải tiêu hóa dần. Thế giới của nhà giàu, quả nhiên nước sâu lửa nóng.】

【Nhưng mà, có thể nghe được tiếng lòng mình, cái này có tính là kim thủ chỉ không nhỉ?】

【Sau này ai dám đắc tội với tôi, tôi chỉ cần trong lòng chửi cả họ nhà người ta. Chết vì mất mặt, chính là vũ khí tối thượng để đối phó với mấy người giữ thể diện này.】

Tôi cười hì hì, trở mình chuẩn bị ngủ.

Bỗng nhiên, tôi nhớ ra một chuyện.

【Khoan đã, họ nghe được tiếng lòng tôi, vậy lúc tôi đi vệ sinh, lúc tôi tắm rửa, họ cũng “nghe” được tôi đang nghĩ gì à?!】

【WTF! Vậy chẳng phải tôi không còn chút riêng tư nào nữa sao?!】

“Rầm!”

Phòng bên cạnh truyền đến tiếng gì đó rơi xuống đất, sau đó là tiếng hét quái dị của Lâm Vũ Phi.

“Rầm!”

Tầng dưới cũng vang lên tiếng động mạnh, hình như là Lâm Kiến Quốc va vào đồ nội thất.

Tôi: “……”

Cái nhà này, tôi không ở nổi thêm ngày nào nữa!

Sáng hôm sau, tôi xuống lầu với hai quầng thâm to tướng dưới mắt.

Tối qua vừa nhắm mắt lại là đầu óc tôi tự động phát sóng linh tinh. Từ nguồn gốc vũ trụ đến việc hotboy lớp bên có đẹp trai không, từ sáng mai ăn gì đến ý nghĩa sự tồn tại của loài người.

Tôi có cảm giác cả nhà họ Lâm đêm qua không ai ngủ ngon.

Quả nhiên, trên bàn ăn sáng, cả nhà ai nấy đều mang cặp mắt gấu trúc giống nhau.

Thấy tôi, vẻ mặt họ đều khó tả.

Lâm Vi Vi thì lại tràn đầy sức sống, cô ta mặc đồng phục học sinh đẹp đẽ, nở nụ cười ngọt ngào:

“Ba mẹ, anh Cảnh Từ, chào buổi sáng. Chị ơi, chị cũng dậy rồi à?”

【Sao cô ta có thể tỉnh táo vậy chứ? À đúng rồi, cô ta không nghe thấy.】

【Thật ghen tị, có thể ngủ một giấc ngon lành.】

Lâm Kiến Quốc lặng lẽ uống một ngụm cà phê, cố gắng tỉnh táo.

Chu Tú Nhã thì ngáp một cái duyên dáng.

Tóc Lâm Vũ Phi thì rối bù như tổ quạ.

Cố Cảnh Từ… hình như còn lạnh lùng hơn, toàn thân tỏa ra khí lạnh “người lạ đừng tới gần”.

“Chị ơi, hôm nay là ngày khai giảng, chị có muốn đi học cùng bọn em không?” Lâm Vi Vi đầy mong chờ nhìn tôi, “Em đã nói với giáo viên rồi, chị có thể chuyển vào lớp em.”

【Đi học á? Cùng lớp với cô ta?】

【Tha cho tôi đi. Tôi là một xã súc đã rời trường hai năm, giờ quay lại học chung với lũ nhóc, còn phải ngày ngày nhìn cô ta diễn trò, tôi sợ không kiềm được mà mở đại hội bóc phốt trong đầu, đến lúc đó toàn trường biết hết tiếng lòng của tôi thì sao?】

【Hơn nữa, kiến thức cấp ba tôi trả lại cho thầy cô từ lâu rồi. Giờ bắt tôi đi thi, chắc tôi nộp bài trắng, mất mặt nhà họ Lâm luôn.】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)