Chương 3 - Bí Ẩn Về Người Cha Mất Tích

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ cần suy nghĩ xoay chuyển, La Phong Ly tự động ném cái nồi này cho Kê Do gánh.

Chắc chắn là hắn ta đánh.

Lần sau… đừng để bọn họ nhìn thấy hắn ta nữa.

Một lớn một nhỏ mang theo một con mèo tự giác bước vào cửa quỷ.

Mãi cho đến khi bọn họ đi vào, từ phía sau hành lang hậu viện gần biệt thự mới bước ra ba người.

Thấy cửa quỷ đang từ từ đóng lại, Phương Minh Đạc theo bản năng định đi theo vào.

Kết quả vừa bước một chân, đã bị Úc Đồ vươn tay cản lại, La Phong Ly có ở đó.

Hàm ý là, có hắn ta là một người rồi, bọn họ không cần phải bám theo nữa.

Phương Minh Đạc lại không yên tâm,

Mạnh Thiên Tuần rất khó đối phó, nhất là những lúc mất trí nhớ, quả thực là địch ta không phân.

Úc Đồ liếc ông một cái, lại mảy may không nhượng bộ, thế thì cũng không cần đến ông.

Hai người bên này đang nói chuyện, Bàn Trọng bên cạnh lại đưa mắt liếc về hướng cửa quỷ.

Chỉ trong lúc bọn họ nói chuyện, hai vị quỷ vương núi Kinh và núi Cửu U cùng với quỷ tướng kia đã lén lút chui vào trong rồi.

Chuyến đi này bé A Tuế không định mang theo bọn chúng.

Bởi vì đem theo nhiều ma quỷ, hùng hùng hổ hổ trông giống như đi đập phá quán người ta vậy.

A Tuế cũng không phải thật sự muốn đi tìm Mạnh Bà trả thù.

Dù là vậy, nhờ có Tứ sư phụ ở ngay bên cạnh, bé A Tuế và Diêm Vương chuyến này cũng không giống như lần trước phải cẩn thận từng li từng tí, bước đi oai vệ hiên ngang.

Cô bé dẫn Diêm Vương tiếp tục đi về phía trước, đi mãi đi mãi, rồi sau đó lạc đường luôn.

Quay đầu lại, nhìn Tứ sư phụ nhà mình,

A Tuế không nhớ ngôi nhà đó của bà Mạnh Bà nằm ở đâu nữa rồi.

La Phong Ly tựa hồ không hề bất ngờ một chút nào, ánh mắt quét qua trực tiếp nhấc chân đi về một hướng,

Đi theo.

Bé A Tuế thấy thế, lập tức cùng Diêm Vương dùng hai chân lạch bạch bước nhanh theo sát.

Hai người một mèo đi đến dưới một cây cầu, lại thấy trên đầu cầu chen chúc ồn ào, toàn là những cô hồn dã quỷ đang xếp hàng.

Những cô hồn đứng sát rạt vào nhau, cứ thế đứng im lìm không nhúc nhích.

Bé A Tuế có chút khó hiểu, tại sao họ lại đứng ở đây không nhúc nhích vậy? Kẹt cứng hết cả rồi.

La Phong Ly không nói gì, chỉ trực tiếp cất bước đi về phía trước.

Muốn biết tại sao bị kẹt ở đây, cứ đi lên phía trước xem là biết.

Ông không nói lời nào, xung quanh thậm chí không tỏa ra luồng uy hiếp đặc biệt gì, nhưng ngay lúc ông đi tới, đám quỷ hồn phía trước lại tự động dạt ra nhường thành một con đường.

Bé A Tuế và Diêm Vương theo sát phía sau, hai người một mèo dễ dàng đi đến vị trí đầu cầu.

Lúc này mới phát hiện, trên đầu cầu đang bị chặn lại bởi hai nhóm nhân mã.

Nhìn bề ngoài rõ ràng là hai nhóm âm sai, sở dĩ nói rõ ràng, bởi vì trên người đối phương đều mang theo công ấn của âm sai, nhưng trang phục rõ ràng có sự khác biệt.

Chỉ thấy một bên mặc cổ trang, trang phục âm sai truyền thống, đầu đội mũ cao, tay hoặc cầm gậy khóc tang, hoặc quấn xích sắt.

Còn bên kia lại là một màu âu phục giày da, đen trắng đan xen trông như phím đàn.

Phía sau hai nhóm nhân mã đều dẫn theo một tốp cô hồn, nhưng không ai chịu nhường ai.

Trong đó một bên, một người đàn ông mặt đen của Hắc Vô Thường lên tiếng chất vấn,

Trước lạ sau quen, dựa vào cái gì mà đám tân hồn mới chết phía sau các người lại được qua cầu? Phía trước bao nhiêu người chết, dựa vào đâu mà cho bọn họ đầu thai trước?

Người đứng đầu bên kia nghe tiếng chỉ nói,

Nhóm tân hồn của chúng tôi khi còn sống đều mang công đức, theo quy củ địa phủ đương nhiên có quyền được ưu tiên đầu thai.

Những người bên này vì quay lưng về phía bé A Tuế nên không nhìn rõ, nhưng cô bé nghe giọng nói này thấy rất quen tai.

Chưa kịp nghe kỹ, Hắc Vô Thường mặt đen đối diện lập tức ồm ồm cất tiếng,

Bớt nói quy củ địa phủ với ta đi, quy củ địa phủ hiện nay là do đại nhân nhà chúng ta định ra!

Đừng tưởng các người ỷ có Mạnh Bà chống lưng là muốn đè đầu cưỡi cổ bọn ta, lúc lão tử làm âm sai, mấy tên âm sai tép riu các ngươi còn chưa được đầu thai đâu!

Hai bên bất đồng quan điểm liền ầm ĩ cãi cọ, bé A Tuế càng nghe càng thấy giọng nói của người dẫn đầu kia vô cùng quen thuộc, ỷ vào việc thân hình nhỏ bé chen lấn lách qua giữa muôn vàn đôi chân, chen lên tận phía trước, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt người trước mắt.

Bạch Bạch, quả nhiên là chú nha!

Đại diện âm sai mặc âu phục trắng, Bạch Cữu.

Cũng chính là âm sai trước giờ vẫn thường có giao dịch với A Tuế.

Bạch Cữu bên này đang cãi nhau với đối diện, bất chợt nghe thấy giọng nói giòn tan này, cúi đầu nhìn, lại là một người quen.

Cô… cô chết khi nào vậy?

Sao không bảo tôi đi dẫn đường?

Cũng không trách Bạch Cữu hiểu lầm.

Lúc trước hai người mỗi lần gặp mặt, phần lớn là Bạch Cữu được triệu hoán đến gặp cô bé.

Đây là lần đầu tiên gặp mặt ở địa phủ, địa điểm lại quá vi diệu.

Bé A Tuế nghe vậy nhíu mày, khuôn mặt nhỏ hiện vẻ bất mãn,

A Tuế đang sống sờ sờ tốt lắm nha, mới không có chết.

Bạch Cữu nhìn kỹ, mới phát hiện cô bé quả thật đang ở trạng thái sinh hồn.

Vậy sao cô lại đến địa phủ?

Cái này kể ra dài lắm nha.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)