Chương 10 - Bí Ẩn Về Người Cha Mất Tích
Sao trăng gì nữa? Mạnh Bà thu các ngươi vào vạc súp rồi, là tiểu huyền sư cứu các ngươi ra đấy!
Quỷ vương núi Kỳ cộng thêm Sài Thương, hai quỷ liên thủ miễn cưỡng áp chế tạm thời Quỷ vương núi Phong.
Chuyện này còn phải cảm ơn sự xuất hiện của La Phong Ly vừa nãy khiến Quỷ vương núi Phong chốc lát thất thần mới có cơ hội.
Quỷ vương núi Kỳ lúc này đang tự đắc, cảm thấy từ hôm nay trở đi nó sẽ thay thế Quỷ vương núi Phong trở thành đứng đầu tứ phương quỷ vương.
Chuyện làm khế ước quỷ sứ mà nó đã thỏa thuận với cô nhóc cũng sắp hoàn tất.
Dù sao cũng là chủ nhân tương lai của mình, Quỷ vương núi Kỳ dĩ nhiên không ngại đứng ra đính chính giúp cô bé.
Quỷ vương núi Kinh và Quỷ vương núi Cửu U đi một vòng trong vạc súp, cũng đã quên chuyện mình rớt vào trong, nhưng Kỳ Sơn đã nói thế, kiểu gì cũng chẳng sai.
Bọn chúng đều từng tận mắt chứng kiến năng lực của tiểu huyền sư, dĩ nhiên không nghi ngờ tính xác thực trong lời của Kỳ Sơn.
Nhưng bọn chúng không nghi ngờ, không có nghĩa là những hồn phách khác tại hiện trường không nghi ngờ.
Có tân hồn nghe theo lời Quỷ vương núi Kỳ nhìn về phía bé A Tuế, rõ ràng mang theo vẻ nghi ngờ,
Chỉ dựa vào con nhóc này á? Nó mới mấy tuổi, làm gì có khả năng thả nhiều hồn như chúng ta ra từ tay Mạnh Bà?
Bên cạnh lập tức có tiếng hùa theo, Phải đó phải đó.
Nhưng chưa đợi chúng tìm thêm đồng minh, lại thấy trong nhóm âm sai có người lên tiếng.
Cô bé hình như là vị blogger nhỏ của phòng livestream Diêm Vương đến rồi thì phải.
Lời này vừa thốt ra, lập tức dấy lên vài làn sóng,
Ngươi nói cô bé là vị tiểu thiên sư ở nhân giới kia á?! Người đã một chọi hai với hai đại quỷ vương đó sao?
Không sai rồi, nhìn hai con quỷ vương đều đứng về phe cô bé, còn có khí tức khế ước rất rõ ràng nữa.
Thì ra là cô bé, vậy chuyện cô bé giành người từ tay Mạnh Bà hình như không có gì lạ rồi.
Nói ra thì sức mạnh đưa chúng ta ra ngoài vừa rồi quả thực có mang theo khí tức linh lực của cô bé…
Như đã nói lúc trước, livestream của A Tuế rất hot dưới địa phủ, trong số các hồn phách và âm sai ở đây có không ít người biết đến và yêu mến A Tuế.
Nhưng hiện tại khi biết A Tuế đã thả chúng ra từ tay Mạnh Bà, sự yêu mến vốn chỉ tầm ba phần từ người qua đường nay vút chốc thăng hạng lên thành chín phần.
Còn một phần, để dành đợi cô bé lớn lên rồi cho tiếp.
Dù nói thế nào đi nữa, nhóm ma cũ ma mới vừa mới thoát khỏi canh Mạnh Bà trước mắt lúc này đều như sôi trào.
Còn rõ ràng hơn cả trước kia.
Tiểu huyền sư, ký tên cho tôi đi!
Hôm nay nếu không có tiểu huyền sư, bọn tôi đều bị nấu thành súp hết rồi.
Tôi tuyên bố từ hôm nay trở đi tôi chính là fan ruột của tiểu huyền sư! Kẻ nào dám nghi ngờ tiểu thiên sư của tôi, thì bước ra đây đánh một trận với tôi trước đã.
Ngay cả tên Hắc Vô Thường mặt đen lúc nãy, giờ phút này nhìn về phía A Tuế cũng ánh lên mấy phần biết ơn và tôn kính.
Người ta vẫn nói Huyền môn và Yêu giới lấy kẻ mạnh làm tôn, địa phủ thì lại chẳng như vậy sao.
Thậm chí ở cái địa phủ này, chỉ cần bạn đủ mạnh, tuổi tác hay chiều cao đều không thành vấn đề.
Quỷ anh vô cùng nổi tiếng trong nhóm ác quỷ chẳng phải cũng như vậy sao?
Bé A Tuế lúc trước đã từng nếm trải sự nhiệt tình của các fan ma, giờ được nếm trải lại một lần nữa rõ ràng bình tĩnh hơn rất nhiều.
Cô bé nhấc đôi tay ngắn củn lên đè đè xuống, tỏ ra rất phong thái của một vị tiểu thiên sư,
Đều là bạn bè, đều là bạn bè cả mà~
Sau này nghe lời đừng có đánh nhau là được rồi.
Hắc Vô Thường mặt đen nghe vậy chỉ đáp, Đều nghe ngài hết, cùng là âm sai với nhau, bọn tôi trước nay không hề đánh nhau.
Nói xong còn sợ A Tuế không tin, chủ động nhìn sang Bạch Cữu ở bên kia,
Bạch Cữu, cậu nói xem có đúng không?
Bạch Cữu cạn lời.
À đúng đúng đúng, ông nói gì cũng đúng.
Cũng cho đến lúc này, Bạch Cữu mới chợt nhớ tới sợi dây xích của mình bị A Tuế cướp mất.
Tìm kiếm một vòng, anh ta khom lưng, cẩn thận nhặt lên sợi xích bạc vừa mới bị sức mạnh của pháp ấn làm đứt thành mấy khúc.
Đặt sợi xích đứt lên lòng bàn tay, anh ta tự im lặng ngắm nghía.
Bé A Tuế vừa mới thoát ra khỏi sự cuồng nhiệt của các fan ma, từ xa đã nhìn thấy động tĩnh bên phía Bạch Bạch, lại thấy sợi dây xích bị đứt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiếm hoi hiện lên vài tia chột dạ,
Không trách A Tuế đâu nhé, là chú định ra tay với A Tuế trước đấy.
Cô bé cũng không ngờ sức mạnh pháp ấn lại có thể làm đứt gãy sợi xích đại diện cho pháp khí, nhưng sự thật thì đúng là do cô bé làm đứt.
Thấy Bạch Cữu cúi đầu im lặng, bé A Tuế càng thêm chột dạ,
Hay là, A Tuế đền cho chú một sợi nhé? Xích âm sai của địa phủ có bán không ạ?
Câu này là cô bé hỏi Hắc Vô Thường mặt đen ở ngay cạnh.
Người sau nghe vậy liền lắc đầu, Pháp khí của âm sai, không thể mua bán.
Bé A Tuế nghe vậy liền rối rắm, còn đang suy nghĩ xem phải đền cho anh ta thế nào, đã thấy bên kia Bạch Cữu cất sợi xích bị đứt đi, sau đó lật tay, rút ra từ trong túi áo vest một sợi xích khác giống y hệt đeo lên tay.
Cũng đến lúc này, Bạch Cữu mới chịu ngước nhìn A Tuế, nhíu mày nghi hoặc, Vừa nãy cô nói gì với tôi thế?