Chương 5 - Bí Ẩn Từ Cõi Chết
Lần này, dường như thứ tôi gọi dậy là…
Một thời đại đã chết.
15
Thời đại này đã chết hơn ba nghìn bảy trăm năm.
Khi ấy, vùng đất này không được gọi là nước Y.
Mà là Babylon cổ đại.
– Trật tự!
Vị quan xét xử lại lên tiếng, toàn bộ khung cảnh lập tức yên tĩnh.
– Chiếu theo Bộ luật Hammurabi, nay tuyên án tử hình tội phạm Ali.
Bộ luật Hammurabi chủ trương lấy răng đền răng, lấy mắt đền mắt, báo thù ngang bằng.
Nghe phán quyết, Ali phát điên, gào khóc đến khản giọng:
– Đây là kịch bản đúng không? Các người đều là NPC, đúng không?!
Hắn không ngừng gào rằng thế giới này điên rồi.
Lúc thì chửi bới, lúc kêu cứu, lúc lại quay sang xin lỗi vợ chồng chú Ngô, cầu xin họ tha thứ.
Trước đó một câu cũng không chịu nói, bây giờ lại lắm lời đến vậy.
Quả nhiên chỉ khi cái chết cận kề, con người mới biết “hối hận”.
Không phải hắn nhận ra mình sai.
Mà là biết mình thật sự sắp chết.
Hai lính canh tiến đến hai bên Ali, chuẩn bị hành hình.
Vị quan xét xử ho khẽ hai tiếng, dường như vẫn còn lời muốn nói.
Ánh mắt Ali chợt thay đổi, từ khóc lóc bỗng chuyển sang cười lớn.
– Tôi biết ngay mà! Tất cả đều là trò chơi, đúng không?
Quan xét xử lộ vẻ chán ghét, không thèm để ý đến hắn mà tiếp tục tuyên đọc:
– Căn cứ thương tích các nạn nhân phải chịu khi còn sống, chiếu theo Bộ luật Hammurabi.
– Điều 196: Nếu một người tự do làm hỏng mắt con trai của một người tự do khác, thì phải hủy mắt kẻ đó.
– Điều 197: Nếu kẻ ấy làm gãy xương con trai của một người tự do, thì phải bẻ gãy xương hắn.
– Điều 200: Nếu một người tự do đánh rụng răng của một người tự do ngang hàng, thì phải đánh rụng răng hắn.
– Trước khi thi hành án tử hình đối với tội phạm Ali, phải hủy mắt, bẻ gãy xương và đục rụng răng của hắn.
– Thi hành ngay lập tức!
Nghe đến đây, Ali đã mất kiểm soát tiểu tiện.
Nếu chỉ lấy mạng đền mạng thì quá hời cho tên cặn bã này.
Trước khi chết, hắn đáng lẽ phải cảm nhận những đau đớn mà các nạn nhân từng chịu đựng.
Trên tấm bia đá bazan khắc hai trăm tám mươi hai điều luật.
Nhìn những dòng chữ ấy, lần đầu tiên trong những ngày qua tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái.
“Pháp điển là như vậy.”
Hóa ra câu nói này cũng có thể trở thành một câu tiếng Babylon cổ đẹp đẽ đến thế.
Ali đã hoàn toàn đờ đẫn, đứng im như một hòn đá.
Mãi đến khi lính canh vung gậy đánh vào người, hắn mới hét lên thảm thiết:
– A…!
Rồi quỳ sụp xuống.
Ali đã lợi dụng kẽ hở trong pháp luật nước Y hiện đại.
Nhưng ở Babylon cổ đại, nơi tuân theo quy tắc báo thù ngang bằng, không cần nói nhiều.
Cứ hành hạ xong rồi giết.
Dao, rìu và cưa lần lượt được mang ra.
Lính hành hình mệt đến đổ đầy mồ hôi.
Tôi không thể tưởng tượng được khi tra tấn các nạn nhân, Ali đã dùng những thủ đoạn tàn độc đến mức nào.
Cặn bã, biến thái, súc sinh hay khốn nạn đều không đủ để hình dung hắn.
Cuộc hành hình cuối cùng cũng tạm kết thúc.
Nhãn cầu của Ali rơi khỏi hốc mắt, tay chân đều gãy nát, răng cũng rụng từng chiếc.
Vợ chồng chú Ngô không đành lòng nhìn tiếp.
Không phải họ thương hại tên cặn bã ấy.
Mà vì nghĩ con gái mình có thể cũng từng chịu đựng sự tra tấn tương tự.
Không một người làm cha mẹ nào có thể tưởng tượng nổi con mình đã trải qua những chuyện này.
Thím Ngô dựa vào vai chú Ngô, nức nở khóc.
Tôi nhìn thấy chú Ngô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống.
Nước mắt cũng làm nhòe tầm mắt tôi.
Một trận cuồng phong thổi tới, khiến tôi càng không nhìn rõ.
Khi thế giới trước mắt trở nên rõ ràng lần nữa…
Tôi đã quay lại trước cửa tòa án.
16
Mọi chuyện vừa rồi giống như một ảo cảnh.
Nhưng tất cả quá chân thật, khiến tôi vẫn chưa thể thoát khỏi cảm giác ấy.
Mãi đến khi có người vỗ vai, tôi mới hoàn hồn.
Là vợ chồng chú Ngô từ trong tòa án đi ra.
– Phiên tòa còn chưa bắt đầu đã bị hủy rồi.
Tôi vừa mờ mịt vừa khó hiểu:
– Xảy ra chuyện gì vậy?
Thím Ngô đáp:
– Thẩm phán thông báo Ali đột nhiên phát bệnh tâm thần, lên cơn điên.
– Hắn tự móc mắt mình, còn đâm gãy cả xương, răng cũng rụng hết. Tình trạng sức khỏe hiện tại không phù hợp để tham gia phiên tòa.
– Hả…
Tôi sững người, ánh mắt rơi xuống bàn tay chú Ngô.
Trong lòng bàn tay ông có một vết thương mới, vẫn còn dính máu.
Mọi chuyện vừa rồi không phải ảo giác.
Quan xét xử, thư ký, lính canh và những người dân đứng xem cũng không phải NPC.
Tất cả đều từng thật sự tồn tại.
Vợ chồng chú Ngô nhìn tôi, ánh mắt kiên định rồi khẽ gật đầu.
Ali có bị xét xử hay không, vào lúc này đã không còn quan trọng.
Để hắn sống tiếp với thân thể tàn phế ấy, có lẽ còn là hình phạt lớn hơn.
Điều quan trọng hiện giờ là…
Trăn Trăn đang ở đâu?
Về chuyện này, dường như tôi đã có manh mối.
17
Tôi nhớ lại những bước trong nghi thức khởi linh của thuật đuổi xác.
Bôi chu sa lên tai, mũi, miệng; dán phù lên thi thể; đọc khẩu quyết và rung chuông Nhiếp Hồn.
Vừa rồi, để an ủi linh hồn Trăn Trăn, tôi đã thực hiện một nghi thức.
Vì không có thi thể nên tôi không bôi chu sa, lá phù cũng bị gió tùy tiện cuốn lên trời.
Bây giờ nghĩ lại…
Thật ra thi thể vẫn tồn tại.
Đó chính là vương quốc Babylon cổ đại đã chết trên mảnh đất này.
Nếu xem vùng đất này như một cơ thể người…
Thì tai, mũi và miệng của nó nằm ở đâu?
Ali đã giết ba người.
Ba nạn nhân.
Ba thi thể.
Nếu tôi nhớ không nhầm, thi thể đầu tiên được cảnh sát tìm thấy dưới chân núi Kos.
Tôi tra cứu thông tin về núi Kos, phát hiện trên đỉnh có một đài thiên văn dùng để thu nhận tiếng vọng ngoài không gian.
Đó là “tai” nối liền trời cao của vùng đất này.
Thi thể thứ hai được tìm thấy gần một ngôi đền nghìn năm tuổi.
Nơi ấy ngày đêm có hương khói, hấp thu linh khí trời đất.
Đó là “mũi” của vùng đất này.
Thi thể thứ ba là Trăn Trăn.
Ba nạn nhân đã dùng máu mình làm chu sa, bôi vào tai, mũi và miệng của vùng đất.
Họ đã hoàn thành công đoạn còn thiếu trong nghi thức đuổi xác mà tôi chưa thực hiện.
Vị trí thi thể thứ ba…
Hẳn chính là “miệng” của vùng đất này.
Nơi đó chính là chỗ Trăn Trăn bị chôn.
18
Sẽ là nơi nào?
Tôi cùng vợ chồng chú Ngô lấy bản đồ ra phân tích.
Sau khi tìm được vài địa điểm có khả năng, chúng tôi lần lượt xác nhận với cảnh sát xem những nơi ấy đã từng được tìm kiếm hay chưa.
Đối chiếu một vòng.
Cuối cùng chỉ còn lại một nơi có khả năng nhất.
Cảnh sát nghe xong thì vô cùng kinh ngạc:
– Đây không phải trò đùa. Cô có thể chắc chắn không?
– Không thể.
Tôi thành thật trả lời.
Chú Ngô chân thành nhưng kiên quyết nói:
– Đã tìm nhiều lần như vậy rồi, cũng không thiếu lần này. Chúng tôi sắp về nước, xin mọi người thử giúp lần cuối.
Phía cảnh sát đồng ý và lập đội tiến hành tìm kiếm.
Nơi chúng tôi khóa mục tiêu chính là…
Tòa án.
19
Sau ba ngày ba đêm tìm kiếm.
Cảnh sát phát hiện một thi thể nữ nghi là Trăn Trăn trong khu rừng nhỏ gần tòa án.
Tuy vẫn cần kiểm tra thêm để xác nhận, nhưng chúng tôi đều biết…
Đó chính là Trăn Trăn.
Hóa ra cô ấy ở gần chúng tôi đến vậy.
Gần đến mức chúng tôi đã nhiều lần đi ngang qua mà không hề hay biết.
Nơi dùng lời nói để bảo vệ pháp luật, cất tiếng vì chính nghĩa…
Chính là “miệng” của vùng đất này.
Nơi tưởng chừng không thể nhất, lại trở thành chỗ an toàn nhất để hung thủ giấu xác.
Không chỉ ham muốn giết chóc của Ali ngày càng tăng.
Cảm giác khoe khoang và tự mãn sau mỗi lần gây án cũng ngày càng lớn.
Hắn cho rằng mình thông minh tuyệt đỉnh, vĩnh viễn không bao giờ bị bắt.
Nơi hắn giấu xác lần lượt từ chân núi, đến đền thờ, rồi tới tòa án.
Trước tiên khiêu khích thần linh.
Sau đó thách thức pháp luật.
20
Tin tìm thấy Trăn Trăn nhanh chóng truyền đến tai Ali.
Chuỗi chứng cứ đã hoàn chỉnh.
Vụ án này hắn không thể chối được nữa.
Vài ngày sau, Ali tự sát.
Đúng là quá hời cho hắn.
Thi thể được giao cho người nhà xử lý.
Tôi hỏi thăm được nơi chôn hắn.
Một ngày trước khi trở về nước, tôi gọi xác hắn dậy.
Sau đó đuổi thẳng xuống rãnh nước thối.
21
Một tháng sau.
Vợ chồng chú Ngô lại đến cửa tiệm của tôi.
Ba mươi ngày trước, chúng tôi đã cùng nhau đưa Trăn Trăn trở về quê hương.
Hôm nay, họ đến tặng tôi một lá cờ thi đua.
Tôi treo nó ở vị trí dễ thấy nhất trong cửa tiệm.
Trên lá cờ thêu dòng chữ:
“Tám Nghìn Kilômét Thi Gia.”