Chương 2 - Bí Ẩn Từ Cõi Chết
Bát Lý Thi Gia chúng tôi quả thật là một nhánh khác biệt trong giới đuổi xác.
Nghề này gần như không có phụ nữ làm.
Còn tôi lại là phụ nữ.
Tôi tên Lý Đại Tráng, vóc người cao lớn, gan lớn mà sức cũng khỏe.
Khi còn nhỏ, anh chị trong nhà thường nhặt quần áo tôi mặc chật để mặc lại.
Năm lớp bốn tiểu học, tôi đã cao một mét bảy mươi ba, có thể dùng một tay nhấc bổng bạn nam cùng lớp.
Người nhà nói tôi trời sinh có thánh thể đuổi xác nên truyền cửa tiệm lại cho tôi.
– Xin đại sư giúp chúng tôi!
Nói xong, vợ chồng chú Ngô định quỳ xuống trước mặt tôi.
Tôi vội bước tới đỡ họ.
Làm nghề này, tôi đã chứng kiến vô số cảnh sinh ly tử biệt.
Nhưng rất hiếm khi nhìn thấy trên gương mặt người khác vẻ đau thương như của vợ chồng chú Ngô.
Đó là một nỗi bi thống vô tận phát ra từ tận đáy lòng.
Tôi thấp giọng nói:
– Trong quy củ của thợ đuổi xác không có việc tìm thi thể…
Thím Ngô bất đắc dĩ cười:
– Làm khó cô rồi. Thật ra… sáng nay con chó chúng tôi nuôi suốt mười bảy năm cũng chạy khỏi nhà, không thấy đâu nữa.
– Con gái mất tích, giờ đến chó cũng mất tích. Có lẽ đây chính là số mệnh.
Hai người khom lưng, cảm ơn rồi định quay người rời đi.
– Nhưng mà, quy củ là cái thá gì chứ.
Tằng bà cố từng nói với tôi, chỉ cần là việc tốt thì không cần hỏi đến quy củ.
Giống như hôm nay tôi làm phiền cụ đích thân đến ngân hàng một chuyến, cụ nhất định sẽ không trách tôi bất kính.
Chỉ khen tôi làm tốt.
Vợ chồng chú Ngô nghe vậy liền dừng bước.
Cả hai run rẩy quay đầu lại, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.
Tôi gật đầu với họ:
– Vụ này, tôi nhận.
06
Tôi không phải nhất thời nổi hứng mới nhận vụ này.
Bát Lý Thi Gia trở thành một nhánh khác biệt chính là bắt đầu từ một vụ tìm xác.
Nhân vật chính trong câu chuyện ấy là ông sơ của tằng bà cố tôi.
Ông từng làm một chuyện cực kỳ trái với lẽ thường.
…
Trong thuật đuổi xác, khâu quan trọng nhất chính là nghi thức khởi linh.
Sau khi khởi linh thành công, thi thể sẽ có thể nghe theo mệnh lệnh của thợ đuổi xác mà hành động.
Trong quá trình khởi linh, linh hồn đang phiêu bạt của người chết sẽ trở lại thi thể.
Nói cách khác, dùng thi thể của người chết để gọi hồn.
Lấy xác chiêu hồn.
Nhưng ông sơ của tằng bà cố tôi từng làm ngược lại.
Lấy hồn tìm xác.
Ông thay đổi một số công đoạn trong nghi thức khởi linh nhưng vẫn khởi linh thành công.
Cuối cùng, thông qua linh hồn đang phiêu dạt, ông lần ngược lại và tìm thấy thi thể bị thất lạc bên ngoài.
Đó là một hành động chưa từng có tiền lệ.
Trước ông chưa từng có ai làm được.
Đến đời tôi cũng chưa có người thứ hai.
Đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để giúp vợ chồng chú Ngô tìm thấy Trăn Trăn.
Chuyện này năm xưa tằng bà cố chỉ kể cho tôi nghe như một câu chuyện.
Cụ thể phải thực hiện thế nào, cụ cũng không nói rõ.
Thông tin tôi biết vô cùng hạn chế.
Giống như một bài Sudoku có độ khó cực cao, những con số đã biết ít đến đáng thương, phần còn lại đều là khoảng trống mênh mông.
Tôi thành thật nói rõ tình hình với vợ chồng chú Ngô.
Hai người như vừa nắm được cọng rơm cứu mạng, ánh sáng lại xuất hiện trong mắt.
– Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng cô. Cô bảo làm thế nào, chúng tôi sẽ làm thế ấy.
Câu hỏi rất hay.
Phải làm thế nào đây?
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Lập tức hỏi thím Ngô:
– Vừa rồi thím nói con chó nhà mình mất tích từ sáng nay phải không?
Thím Ngô có chút mờ mịt:
– Đúng vậy.
– Nó mắc bệnh gì sao?
– Kate…
Bà dừng lại một chút.
– Kate là tên của nó. Nó là một con chó sục trắng Tây Cao Nguyên.
Thím Ngô tiếp tục nói:
– Từ sau khi Trăn Trăn mất tích, Kate dường như cảm nhận được điều gì đó, bắt đầu bỏ ăn bỏ uống, sau đó lại đổ bệnh nặng.
– Sau khi điều trị thì nó hồi phục được phần nào, nhưng tuổi cũng đã cao. Chúng tôi nuôi nó mười bảy năm rồi, tương đương với con người bảy, tám mươi tuổi.
Tôi từng nghe nói, trước khi cảm nhận được cái chết đang đến gần, chó sẽ rời khỏi nhà, tìm một nơi yên tĩnh để trốn đi rồi lặng lẽ chết.
Nếu Kate thuộc trường hợp này, vậy thì đã có cách.
Có thể thử dùng Kate làm thí nghiệm, xem liệu có thể dùng phương pháp lấy hồn tìm xác để tìm ra nó đang ở đâu hay không.
Tôi thu dọn một ít đồ rồi cùng vợ chồng chú Ngô đến nhà họ.
Trên đường đi, tôi phổ biến sơ qua cho họ về nghi thức khởi linh trong thuật đuổi xác.
Đại khái gồm ba bước:
1. Dùng chu sa nhét vào tai, mũi và miệng của thi thể.
2. Dán lá phù Thần Châu đặc chế lên thi thể.
3. Cuối cùng đọc khẩu quyết và rung chuông Nhiếp Hồn.
Khi ấy, linh hồn sẽ trở về thân xác, nghi thức khởi linh hoàn tất.
Thi thể cũng có thể nghe theo mệnh lệnh của thợ đuổi xác mà hành động.
Nhưng nếu muốn làm ngược lại, trong quá trình khởi linh phải dựa vào linh hồn để tìm ra thi thể…
Có hai vấn đề khó cần giải quyết:
1. Phải tìm hồn của người đã khuất ở đâu?
2. Không có thi thể cụ thể thì chu sa phải bôi vào đâu, lá phù phải dán ở đâu?
Ông sơ của tằng bà cố nghĩ ra một cách có thể đồng thời giải quyết cả hai vấn đề trên.
Ông nghĩ đến mộ y quan.
Trong những bộ quần áo cũ mà người chết từng mặc khi còn sống vẫn lưu lại một phần hồn phách của họ, đồng thời những vật ấy cũng thường được dùng thay cho thi thể trong các nghi lễ cúng tế.
Sau đó, chỉ cần chọn ra ba vật trong số đó, lần lượt tượng trưng cho tai, mũi và miệng, rồi bôi chu sa lên.
Như vậy có thể giải quyết cả hai vấn đề.
Tôi bảo vợ chồng chú Ngô tìm hết những đồ vật Kate thường dùng.
Cuối cùng chọn ra miếng dán dựng tai, sáp dưỡng mũi và bàn chải đánh răng cho chó, lần lượt bôi chu sa lên cả ba.
Tiếp đó, tôi viết xong lá phù rồi dán lên quần áo của Kate.
Cuối cùng, tôi vừa niệm khẩu quyết vừa rung chuông:
– Khởi…
Có thể khởi linh thành công hay không, chỉ còn trông vào tạo hóa.
Vợ chồng chú Ngô nín thở, lặng lẽ chờ đợi.
Chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách kêu tích tắc. Kim giây quay tròn mười vòng.
Mọi thứ vẫn như thường.
Không có chuyện gì xảy ra.
Tôi âm thầm suy nghĩ, chẳng lẽ mình đã bỏ sót điều gì?
Nhất định có một phần thông tin đã bị thất truyền trong quá trình câu chuyện được truyền miệng qua nhiều thế hệ.
Khi ông sơ của tằng bà cố làm ngược nghi thức, liệu còn thao tác đặc biệt nào khác không?
Sẽ là gì đây?
Nếu đã làm ngược lại…
Chẳng lẽ tất cả đều phải đảo ngược?
Dường như suy nghĩ bỗng được khai thông.
Tôi lập tức gỡ lá phù xuống, lật sang mặt trái rồi dán lại.
Sau đó tiếp tục niệm khẩu quyết.
Không đúng…
Khẩu quyết cũng phải thử đọc ngược.
Tôi rung chuông, sau đó quát lớn:
– Khởi!
Tôi căng mắt quan sát mọi hướng, chú ý từng động tĩnh xung quanh.
Rõ ràng không vận động mạnh, vậy mà cả người đã đầm đìa mồ hôi.
Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường đều như bị phóng đại vô hạn, chiếm trọn mọi giác quan của tôi.
Một giây dài tựa một giờ.
Mồ hôi từ trán nhỏ xuống sàn. Tôi sắp không thể chống đỡ thêm, bắt đầu cảm thấy sẽ chẳng có kết quả gì.
Đúng lúc ấy, đống đồ vật của Kate bỗng khẽ động.
Trong số đó có một vật hình đồng xu tự lăn đi.
Nó lăn về phía thím Ngô, sau đó xoay tròn quanh bà.
Sau khi quay đủ năm vòng, vật ấy đột ngột dừng lại.
“Keng!”
Chúng tôi nhìn nhau.
Nó đã ngừng chuyển động.
Tiếng hít thở vang lên trong căn phòng.
Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống kiểm tra vật hình đồng xu kia.
Đó là một tấm thẻ bằng đồng hình tròn. Trên bề mặt chẳng hiểu sao lại xuất hiện một vết nứt.
Vết nứt tạo thành hình chữ Z.
Chú Ngô nói:
– Đây là thẻ tên được đặt riêng cho Kate.
Trên thẻ có khắc số điện thoại của chủ nhân, để phòng khi chó bị lạc, người nhặt được có thể liên hệ với chủ.
– Từ sau khi tấm thẻ này rơi khỏi vòng cổ Kate, chúng tôi vẫn chưa đeo lại cho nó.
– Đều tại tôi. Nếu không, có lẽ đã có người tốt bụng liên lạc với chúng tôi rồi.
Chú Ngô thở dài nặng nề.
Kính coong!
Tiếng chuông cửa gần như vang lên cùng lúc với tiếng thở dài của chú Ngô.
Có người đến.
07
Ngoài cửa là một ông lão đầu tóc rối bù. Ông đầy mong đợi hỏi:
– Nhà này có thùng giấy cũ cần bán phải không?
Chú Ngô rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ông lão cũng gãi đầu:
– Lạ thật. Sáng nay có một người phụ nữ dưới lầu bảo tôi đến phòng 1402 thu giấy vụn mà.