Chương 1 - Bí Ẩn Tình Yêu Đằng Sau Ly Hôn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi làm luật sư ly hôn mười năm, chưa từng thất bại.

Một nữ khách hàng đặc biệt bay từ Thâm Quyến đến Bắc Kinh để tìm tôi, chấp nhận trả mức phí cao ngất ngưởng.

Khi tôi mở xấp hồ sơ cô ấy mang theo, đập vào mắt tôi là thông tin chi tiết về chồng mình.

**1.**

Tôi vô thức siết chặt tờ giấy, ngước nhìn cô ấy và mỉm cười: “Xin hỏi yêu cầu của cô Mạnh là gì?”

Mạnh Tri Vi đặt ly cà phê xuống, nhìn tôi với nụ cười đầy ẩn ý: “Tôi muốn Giang Tẫn ra đi tay trắng, con cái giao cho tôi.”

Tôi khẽ gật đầu, bật máy ghi âm đặt lên bàn: “Tôi sẽ hỏi cô một vài câu, phiền cô trả lời trung thực.”

Mạnh Tri Vi khẽ ừ một tiếng.

Tôi lặng lẽ bấm mạnh vào đùi để ép mình phải bình tĩnh.

Giọng tôi lạnh nhạt: “Câu hỏi thứ nhất, cô và chồng quen nhau khi nào?”

Mạnh Tri Vi thản nhiên đáp: “Bảy năm trước, bố tôi say rượu đã đâm chết mẹ tôi, anh ấy là thẩm phán chủ tọa vụ án đó.”

“Sau khi bố tôi bị tuyên án tử hình, anh ấy tài trợ cho tôi hoàn thành việc học, rồi giúp tôi tìm việc làm. Qua lại nhiều lần, chúng tôi tự nhiên đến với nhau.”

“Năm năm trước, chúng tôi đăng ký kết hôn, giờ con trai đã ba tuổi.”

Mọi mốc thời gian đều khớp hoàn toàn.

Bảy năm trước, Giang Tẫn đúng là có tham gia một vụ án bạo hành gia đình. Khi đó anh ta còn than phiền với tôi về bị cáo, nói rằng kẻ đó không xứng đáng làm chồng, càng không xứng đáng làm cha.

Sau khi vụ án kết thúc, anh ta có nhắc với tôi về việc muốn tài trợ cho một sinh viên đại học.

Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, và sau đó anh ta cũng không bao giờ nhắc lại.

Năm năm trước, anh ta đi công tác một tháng, nói là được cấp trên cử đi học tập ở tỉnh khác.

Anh ta còn tỏ ra tự trách vì bỏ lỡ kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, hôm đó đã mua hoa và trang sức để tạ lỗi.

Không ngờ, là đi hưởng tuần trăng mật với người đàn bà khác.

Tôi và anh ta chính thức sống ly biệt từ ba năm trước.

Năm đầu tiên, mỗi tháng anh ta về một lần, lần nào cũng mang theo đủ thứ quà cáp và quấn quýt bên tôi.

Năm thứ hai, nửa năm về một lần, anh ta xuống bếp nấu một bàn toàn món tôi thích, ăn xong rồi đi ngay.

Năm thứ ba, một năm về một lần, chỉ ghé nhà ngồi một lát rồi lái xe đi ngay trong đêm.

Tiếng gọi “Luật sư Lâu” của Mạnh Tri Vi kéo tôi trở về thực tại.

Tôi khẽ ho một tiếng để giọng nói bình thường trở lại: “Câu hỏi thứ hai, tại sao lại ly hôn?”

Mạnh Tri Vi buột miệng: “Vì không còn yêu nữa.”

“Nhưng thực ra thì…”

**2.**

Cô ấy cố tình dừng lại, thong thả lấy điện thoại đẩy về phía tôi.

“Thực ra anh ấy đối xử với tôi rất tốt, luật sư Lâu có thể xem thử.”

Tôi cầm lấy điện thoại, lướt qua trang mạng xã hội của cô ấy.

Trong đó ghi lại nhật ký yêu đương của hai người, cùng những thay đổi từng chút một khi họ trở thành cha mẹ.

Cảm giác bị phản bội trào dâng mãnh liệt.

Tôi và Giang Tẫn bên nhau mười bốn năm, luôn là tôi chụp ảnh ghi lại và chia sẻ cuộc sống của hai đứa.

Mỗi khi tôi bảo anh ta đăng bài, anh ta luôn nói: “Nghề nghiệp của anh đặc thù, em thông cảm cho anh.”

Nhìn những dòng cập nhật chi tiết như viết nhật ký hằng ngày, trên mặt tôi hiện lên một nụ cười mỉa mai.

Tôi tự ngược đãi bản thân bằng cách lướt xem từng bài đăng một.

Có những ngày khiến tôi đặc biệt nhạy cảm, những ký ức tồi tệ ập đến như thủy triều.

Ngày Giang Tẫn cầu hôn cô ấy, tôi vì một vụ án mà bị bám đuôi, gọi cho anh ta hàng chục cuộc điện thoại, từ chỗ không nhấc máy cho đến khi tắt máy hoàn toàn.

Cuối cùng, tôi bị một gậy đánh mạnh vào sau gáy.

Đến khi tỉnh lại, Giang Tẫn tỏ ra hối hận tột cùng, túc trực bên cạnh tôi không rời nửa bước.

Lướt đến ảnh cưới du lịch ở Paris, Thụy Sĩ và Ý.

Họ ôm nhau bên bờ biển, hôn nhau dưới ánh hoàng hôn, dạo bước trên những con phố…

Còn Giang Tẫn lại dùng câu “Anh là công chức, không thể phô trương lãng phí” để hủy bỏ chuyến trăng mật của chúng tôi.

Lướt đến tấm ảnh anh ta bế con trước cửa phòng sinh, tay tôi khựng lại. Ngày tháng trên ảnh như hàng ngàn cây kim châm vào tim, đau đến tê tái.

Khi anh ta chìm trong niềm hạnh phúc lần đầu làm cha, thì tôi đang chịu đựng nỗi đau mất đi đứa con đầu lòng.

Vì sợ anh ta và mẹ chồng đau lòng, tôi chưa bao giờ nhắc lại chuyện này.

Mạnh Tri Vi gõ gõ mặt bàn, đứng dậy mỉm cười lấy lại điện thoại, giọng nói thoáng chút xin lỗi.

“Xin lỗi luật sư Lâu, dì ở nhà nhắn là con đang đòi mẹ, có gì chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé.”

“À đúng rồi, cà phê tôi trả tiền rồi, luật sư cứ thong thả thưởng thức.”

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, dạ dày quặn thắt, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Vì chưa ăn gì nên tôi chỉ nôn ra toàn dịch acid.

Tôi tạt nước lạnh lên mặt, nước mắt hòa cùng nước vòi rơi lã chã. Tim như bị xé toạc một đường, gió lạnh lùa vào, đau đến run rẩy nhưng không thể phát ra tiếng động.

Tôi lái xe về nhà, lao thẳng vào phòng ngủ, tìm ra giấy chứng nhận kết hôn của tôi và Giang Tẫn, rồi đi thẳng đến Cục Dân chính.

“Phiền anh kiểm tra giúp tôi giấy kết hôn này có thật không?”

Nhân viên nhìn tôi đầy nghi hoặc, gõ bàn phím vài cái rồi ngẩng đầu: “Thưa cô, giấy kết hôn là thật, cô và ông Giang Tẫn đang trong quan hệ hôn nhân được pháp luật bảo vệ.”

**3.**

Đầu óc tôi “oàng” một tiếng, tai chỉ còn lại tiếng ù ù nhức nhối.

Giấy kết hôn của tôi là thật, nghĩa là Giang Tẫn đã lừa Mạnh Tri Vi, chà đạp lên chân tình của cô gái đó.

Đột nhiên một ngày nhận ra người mình yêu mười bốn năm là một kẻ cặn bã triệt để.

Tim tôi chùng xuống, mọi điều tốt đẹp trước đây giờ chỉ là một trò cười, chỉ còn lại sự ghê tởm và lạnh lẽo.

Tôi đáng thương hơn, hay Mạnh Tri Vi đáng thương hơn?

Tôi siết chặt hai cuốn sổ kết hôn, hồn vía lạc lõng lên xe.

Trong làn gió lạnh, tư duy hỗn loạn của tôi dần trở nên tỉnh táo.

Tôi không rõ Mạnh Tri Vi có biết sự thật hay không.

Nếu cô ấy biết, việc tìm tôi làm luật sư đại diện là cố tình.

Cô ấy muốn tôi biết sự thật để chủ động ly hôn với Giang Tẫn, từ đó biến cái giả thành cái thật.

Còn nếu cô ấy không biết… tôi có nên nói cho cô ấy một tiếng không?

Đúng lúc này, cô bạn thân gửi cho tôi một đường link.

[Cậu mau xem bài đăng này đi, đúng là đảo lộn tam quan mà.]

Tôi bấm vào.

[Phát hiện mẹ của con mình muốn ly hôn với tôi thì phải làm sao?]

Một số cư dân mạng hỏi lý do, số khác thì đưa ra lời khuyên.

Bài viết được like nhiều nhất là: [Nếu không muốn ly hôn thì hãy thể hiện tốt vào, cứu vãn đi. Còn nếu cũng muốn ly hôn thì chia tay trong êm đẹp.]

Chủ thớt trả lời: [Chuyện không đơn giản thế, chủ yếu là giấy kết hôn của tôi và cô ấy là giả, tôi sợ cô ấy phát hiện tôi đã kết hôn rồi.]

Cư dân mạng nổ tung.

Tôi lập tức nghĩ đến Giang Tẫn và Mạnh Tri Vi. Bấm vào trang cá nhân của anh ta, chỉ có duy nhất bài đăng này.

Tôi tiếp tục đọc xuống dưới.

Đa số mọi người đều chửi anh ta là tra nam, bất bình thay cho hai người phụ nữ.

Thậm chí có người nguyền rủa anh ta chết không toàn thây, xuống mười tám tầng địa ngục.

Nhưng anh ta lại đăng một câu: [Chủ yếu là vì vợ tôi là kẻ cuồng công việc, luôn không muốn có con, mà mẹ tôi thì thúc giục quá. Tôi và mẹ của đứa trẻ lại vừa hay tâm đầu ý hợp, vả lại đời người không thể chỉ rung động với một người, chắc anh em đàn ông sẽ hiểu cho tôi.]

Bài đăng kết thúc tại đó, nhưng độ hot thì tăng vọt.

Thậm chí có một số kẻ còn lên tiếng bày tỏ sự thông cảm.

Tôi tức giận tắt điện thoại.

Rõ ràng kẻ ngoại tình là anh ta, vậy mà lại đổ lỗi lên đầu tôi.

Giây phút này, tôi kiên định một điều ——

Tôi phải ly hôn.

Tôi muốn anh ta phải ra đi tay trắng.

**4.**

Về đến nhà, tôi mệt mỏi tựa vào sofa, nhìn tấm ảnh chụp chung trên kệ tivi. Khóe miệng tôi vẫn gượng cười, nhưng nước mắt đã rơi trước.

Giang Tẫn là thiếu gia của tập đoàn Giang thị, còn tôi là sinh viên nghèo được tập đoàn tài trợ.

Tôi và anh ta quen nhau trong một buổi diễn thuyết ở khoa Luật.

Có lẽ vì ngoại hình nổi bật nên anh ta bắt đầu theo đuổi tôi.

Chuẩn bị bữa sáng, đến cửa hàng tôi làm thêm để tiêu xài, tặng hoa, tặng bánh ngọt…

Tôi chỉ coi đó là trò tiêu khiển của một công tử nhà giàu nên không mảy may quan tâm.

Nhưng sâu trong lòng làm sao có thể không chút gợn sóng?

Vào đúng ngày sinh nhật tôi, trên đường từ chỗ làm thêm về trường, tôi chạm mặt bố và em trai.

Họ như những con quỷ chộp lấy tôi, bắt tôi về núi lấy chồng.

Mẹ tôi đã dùng cả mạng sống để đẩy tôi thoát khỏi vùng núi đó, tôi không thể quay lại để bị coi như một món hàng, một công cụ sinh con, bị giam cầm trong vùng núi mục nát kia.

Ngay khi tôi định rút chiếc kéo trong túi ra, Giang Tẫn xuất hiện và giúp tôi đánh đuổi họ.

Sau sự việc đó, bố và em trai tôi không bao giờ xuất hiện nữa.

Tôi đoán là Giang Tẫn đã giúp tôi dọn dẹp bọn họ.

Sau đó, tôi và Giang Tẫn ở bên nhau.

Sau khi tốt nghiệp, nhờ quan hệ của Giang Tẫn, tôi được vào làm việc tại một văn phòng luật danh tiếng.

Còn anh ta thì làm trái ý cha mẹ, thi đỗ làm thẩm phán.

Sau khi kết hôn, anh ta lên làm việc tại tòa trung cấp, tôi vì anh ta mà từ bỏ nửa thành phố Bắc Kinh.

Ba năm trước, anh ta bảo tôi rằng anh ta được nhận vào tòa cao cấp ở tỉnh khác.

Anh ta nắm chặt tay tôi, kéo tôi vào lòng: “Vợ ơi, em là một luật sư xuất sắc, em không thể cứ mãi hy sinh vì anh, nên anh sẽ đi xa.”

Lúc đó tôi cảm động đến phát khóc.

Giờ nghĩ lại, thật nực cười làm sao.

Tôi gom tất cả ảnh chụp chung vào túi rác rồi vứt xuống thùng rác dưới lầu.

Ngôi nhà này vốn dĩ đã không còn dấu vết sinh hoạt của Giang Tẫn, ai không biết chắc sẽ tưởng tôi góa chồng.

Khi tôi đang ở trong phòng thu dọn giấy chứng nhận nhà đất và thẻ ngân hàng thì nghe thấy tiếng khóa mật mã mở ra.

Tiếng của mẹ chồng vang lên tiếp đó: “Anh muốn kết hôn với ai hay ly hôn với ai thì tùy, tôi và bố anh không rảnh quản, nhưng cháu nội tôi thì không ai được phép cướp đi.”

Giọng Giang Tẫn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: “Quyền nuôi con chắc chắn là của con, Mạnh Tri Vi chỉ là một bà nội trợ, tòa án sẽ không đồng ý đâu.”

“Còn phía Lâu Nam… nếu cô ấy biết, không chừng sẽ ly hôn với con.” Mẹ chồng thở dài: “Ly thì ly thôi, dù sao lúc hai đứa kết hôn, tôi và bố con đã không đồng ý, đến lúc đó tìm một đứa có gia thế tương xứng hơn…”

Giang Tẫn ngắt lời: “Mẹ nghĩ nhiều rồi, Lâu Nam yêu con, cô ấy sẽ không ly hôn đâu, cô ấy căn bản không rời bỏ con được, việc cô ấy được làm ở văn phòng luật danh tiếng là nhờ con.”

“Phía Mạnh Tri Vi con sẽ xử lý ổn thỏa, lúc đó mẹ đưa Thụy Thụy về sống ở nhà cũ, đừng để Lâu Nam biết.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)