Chương 5 - Bí Ẩn Thôn Tây Dương
“Được.”
Bàn Lạc vẫn còn hơi ngây người, nhưng may mà cũng là người đáng tin cậy.
Tôi quay đầu đi về phía ngọn núi sau thôn.
Từ đầu đến cuối, chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy Tống Tịch Nguyên.
Khuy Thiên Đài vốn chẳng hề coi Phú Giáp Khôn ra gì.
Từ đầu đến cuối, bọn chúng chỉ xem ông ta như một công cụ bỏ tiền bỏ sức.
Phú Giáp Khôn nhắm tới con trai Đại Thuận.
Nhưng mục tiêu thật sự mà Khuy Thiên Đài muốn có từ đầu đến cuối vẫn luôn là Đại Thuận.
22
Tôi bước lên con đường dẫn tới ngôi trường tiểu học.
Nhưng con đường núi này rất khó đi.
Có lẽ nhiều năm nay đã không còn mấy người lên núi.
Cỏ dại mọc um tùm khắp nơi, thỉnh thoảng lại có một cành cây chìa ra, vướng vào chân người đi đường.
Mưa trên trời vẫn chưa ngừng, xung quanh chỗ nào cũng ướt sũng.
Đi được một đoạn, lòng tôi càng lúc càng hoảng loạn.
Đại Thuận đã mất tích khá lâu.
Nếu không nhanh chóng tìm được cậu ấy, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện lớn.
“Anh Long, tôi đưa chị dâu về rồi. Anh đi theo tôi.”
Tôi nghe thấy giọng của Bàn Lạc.
Tôi lập tức quay đầu lại.
Phía sau hoàn toàn trống không, không có lấy một bóng người.
Nhưng ngay sau đó, giọng nói kia lại vang lên từ sau lưng tôi:
“Anh Long, mau lên. Một lát nữa Đại Thuận sẽ xảy ra chuyện đấy.”
Tôi rút roi đánh hồn, quay người vung mạnh một roi.
Nhưng roi chỉ quất trúng thân cây ven đường, thậm chí còn không phát ra tiếng roi xé gió.
Xung quanh chỉ còn tiếng mưa rơi xào xạc.
Tôi cúi đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Đúng lúc ấy, trong bụi cỏ bên cạnh bỗng truyền ra tiếng gọi của Đại Thuận:
“Anh Long! Anh Long, em ở đây!”
Giọng nói ấy vô cùng chân thật, trong bụi cỏ còn vang lên tiếng sột soạt.
“Anh Long, em rơi xuống một cái hố rồi! Cứu em với!”
23
Có một khoảnh khắc, tôi thật sự định bước tới xem thử.
Nhưng đúng lúc ấy, một cây đinh bỗng leng keng rơi xuống ngay trước chân tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, một bóng đen vụt qua phía sau thân cây.
Tôi không bước vào bụi cỏ, tiếp tục đi lên núi.
Nhưng con đường này dường như không có điểm cuối.
Tôi chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua Vào đêm xảy ra chuyện, thầy Lý cũng giống như tôi lúc này, đi mãi mà vẫn không thể tìm thấy trường học.
Con đường thầy Lý đi khi ấy còn có một sườn dốc để nhảy xuống.
Còn chỗ tôi đang đứng lại bằng phẳng, hoàn toàn không tìm được đường tắt để phá thế bế tắc.
Tôi ngẩng đầu nhìn ngôi trường bỏ hoang nằm giữa sườn núi.
Khoảng cách giữa tôi và nó dường như không hề rút ngắn.
Thậm chí tôi còn nghi ngờ có phải ngay từ đầu mình đã đi nhầm đường hay không.
Đúng lúc ấy, lại có một cây đinh bị ném xuống trước chân tôi.
Tôi dừng bước, đổi sang một hướng khác rồi tiếp tục đi.
Chưa đi được mấy bước, cây đinh lại xuất hiện.
Tôi lập tức đổi hướng lần nữa.
Giữa đám cỏ dại hỗn loạn, tôi không biết mình đã rẽ bao nhiêu lần.
Sau khi cây đinh cuối cùng xuất hiện, trước mắt tôi bỗng hiện ra một con đường nhỏ.
Con đường không rộng, nhưng phủ đầy bùn và dấu chân, rõ ràng cách đây không lâu vừa có người đi qua.
Tôi bước lên con đường ấy.
Phía trước lập tức trở nên thông thoáng.
Ngôi trường bỏ hoang chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện cách đó không xa.
Tôi quay đầu nhìn lại vùng cỏ hoang mình vừa bước ra.
Giữa những bóng cây và đám cỏ rối, thấp thoáng có vài bóng dáng nhỏ bé đang đứng đó.
24
Khi tôi chạy tới cổng trường, mưa càng lúc càng lớn.
Bốn phía tối đen nặng nề.
Tôi lao thẳng vào trong, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Đại Thuận.
Giữa sân trường dựng một tấm bia đá đổ nát.
Tứ chi Đại Thuận bị dang rộng, đóng chặt lên mặt bia.
Máu tươi hòa cùng nước mưa, nhuộm đỏ một khoảng đất lớn.
“Đại Thuận!”
Tôi gần như phát điên, lập tức lao tới trước mặt cậu ấy, cố sức kéo người xuống.
Nhưng những cây đinh kia được đóng vô cùng chắc chắn.
Đại Thuận gục đầu, mặc cho tôi gọi thế nào cũng không có chút phản ứng.
Tôi đến muộn rồi sao?
Chẳng lẽ tôi thật sự đã đến muộn?
Tôi nhặt một hòn đá dưới đất, cố cạy cây đinh trên tay Đại Thuận.
Vất vả lắm mới cạy được một cây xuống.
Cây đinh rơi xuống đất.
Ý thức tôi chợt tỉnh táo trong khoảnh khắc, rồi đột nhiên chú ý tới cái bóng trên mặt đất.
Cái bóng ấy còng xuống, gần như hòa làm một với tấm bia đá.
Trên sống lưng cong queo của nó cắm sáu cây đinh sắt to lớn.
Đó hoàn toàn không phải bóng của Đại Thuận.
Tôi lập tức lùi về sau.
Cùng lúc ấy, một luồng gió âm lạnh mang theo mùi hôi thối ập thẳng vào mặt.
Hai cánh tay nặng như đá đè mạnh lên vai tôi.
Đầu gối tôi khuỵu xuống, suýt nữa quỳ hẳn trên mặt đất.
25
Đến lúc này, tiếng cười của Tống Tịch Nguyên mới vang lên từ cách đó không xa.
Cảnh tượng trước mắt tôi lập tức thay đổi.
Ngôi trường bỏ hoang này từ lâu đã sụp mất một nửa, phần lớn đều bị cỏ dại che phủ.
Tống Tịch Nguyên cùng hai tên đồng bọn đang áp giải Đại Thuận dường như đã hôn mê, đứng trước tòa nhà dạy học tối đen, đổ nát.
“Long Trường Đống, tôi đã nhiều lần nghe người của Khuy Thiên Đài nhắc đến anh.”
“Bọn họ đều nói anh rất khó đối phó. Còn tôi lại là người có lòng hiếu kỳ rất lớn.”
Tống Tịch Nguyên giơ tay búng ngón tay.
Áp lực trên vai tôi lập tức tăng mạnh.
Con quái vật trước mặt phát ra tiếng gầm khàn khàn trong cổ họng, sáu cây đinh trên lưng cũng khẽ rung lên.
“Mười tám năm trước, tôi khởi động Thất Khốc Đinh Sơn Pháp chính là để cướp lấy năng lực của Thạch Hoa Nương.”
“Đáng tiếc, cây đinh cuối cùng lại bị người khác phá hỏng.”
“Thạch Hoa Nương bây giờ chỉ là một cơ thể không hoàn chỉnh. Anh yên tâm, bà ta không giết nổi anh đâu.”
Tôi nhìn gương mặt quỷ dữ nứt nẻ, méo mó trước mắt.
Bất kể nguyên hình của Thạch Hoa Nương là gì, năm xưa bà được dân chúng thờ phụng đều vì lòng nhân từ và những việc thiện đã làm.
Có thể bà là tinh linh trong núi.
Cũng có thể bà chỉ là một nữ lang y bình thường.
Trong một trận dịch bệnh, bà đã hy sinh chính mình để cứu dân làng, sau đó trở thành sơn thần của vùng này.
Nhưng giờ đây, bà lại bị đám tà môn ngoại đạo thèm khát sức mạnh tín ngưỡng biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như hiện tại.
Tôi dùng hai tay siết chặt cánh tay Thạch Hoa Nương, chân bám chắc xuống mặt đất, lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.
26
Tôi sinh ra đã có dương khí thịnh, huyết tính mạnh.
Càng rơi vào tình thế nguy hiểm, tôi càng không biết sợ là gì.
Cây roi đánh hồn bên hông rung lên ong ong.
Trên bầu trời vốn tối đen, thấp thoáng xuất hiện ánh sáng màu tím.
Ngay giây tiếp theo, cơ bắp toàn thân tôi căng phồng.
Tôi hạ thấp người, vác thân thể nặng nề của Thạch Hoa Nương lên vai, sau đó quật mạnh bà ta xuống đất.
Sắc mặt Tống Tịch Nguyên lập tức thay đổi.
Tôi nhân cơ hội lao tới, nắm lấy hai cây đinh trên lưng Thạch Hoa Nương rồi dùng sức rút mạnh ra ngoài.
Thạch Hoa Nương ngửa đầu phát ra tiếng kêu thảm thiết, khiến cả ngọn núi rung chuyển.
Tống Tịch Nguyên nhanh chóng lẩm nhẩm mấy câu thần chú.
Thạch Hoa Nương quay đầu nhìn tôi.
Một mùi hương hoa nồng nặc đột ngột ập tới.
Tôi không kịp che mũi miệng, trong cổ họng lập tức dâng lên vị tanh ngọt.
“Phụt!”
Tôi phun ra một ngụm máu đen.
Ngay sau đó, toàn bộ lồng ngực đau đớn dữ dội.
Thạch Hoa Nương lảo đảo đứng dậy, giơ tay chỉ về phía tôi.
Hai sợi dây leo từ dưới đất lao vọt lên, quấn chặt lấy hai chân.
Đất dưới chân tôi trở nên mềm xốp.
Hai sợi dây leo kéo tôi từ từ chìm xuống lòng đất.
Tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào gương mặt Thạch Hoa Nương.
Sau khi hai cây đinh bị rút ra, trong mắt bà bắt đầu chảy xuống hai hàng lệ máu.
Tôi rút cây roi đánh hồn bên hông.
Một tia sét lóe lên giữa bầu trời.
Tôi liên tiếp vung ra ba roi.
“Chát! Chát! Chát!”
Một tiếng sấm lớn bổ thẳng từ trên không xuống.
Thạch Hoa Nương bị sét đánh ngã xuống đất.
Hai cây đinh trên lưng cũng lập tức vỡ nát.
Tôi thoát khỏi hai sợi dây leo đã mất sức, trực tiếp đè Thạch Hoa Nương xuống mặt đất.
Ngay khi tôi định rút hai cây đinh cuối cùng, Tống Tịch Nguyên bỗng hét lớn:
“Long Trường Đống, anh không cần mạng của người anh em nữa sao?”