Chương 1 - Bí Ẩn Ở Ký Túc Xá

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày thứ ba sau khi Đại học Thâm Thành khai giảng, tôi ôm giáo trình bước vào lớp học.

Tất cả mọi người đều tưởng tôi chỉ là một sinh viên chuyển trường bình thường.

Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng cuối, đặt cặp xuống, nở một nụ cười vô hại.

Cô gái ngồi phía trước quay đầu nhìn tôi một cái, nhỏ giọng nói với bạn cùng bàn:

“Người mới tới kìa, trông ngoan ghê.”

Tôi cúi đầu xuống, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt.

Ngoan?

Chương 1: Sinh viên chuyển trường

Ngày thứ ba sau khi Đại học Thâm Thành khai giảng, tôi ôm giáo trình bước vào lớp học.

Tất cả mọi người đều tưởng tôi chỉ là một sinh viên chuyển trường bình thường.

Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng cuối, đặt cặp xuống, nở một nụ cười vô hại.

Cô gái ngồi phía trước quay đầu nhìn tôi một cái, nhỏ giọng nói với bạn cùng bàn:

“Người mới tới kìa, trông ngoan ghê.”

Tôi cúi đầu xuống, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt.

Ngoan?

Nếu họ biết thân phận thật sự của tôi, có lẽ sẽ sợ đến mức lập tức báo cảnh sát.

Tôi tên Thẩm Dạ.

Cái tên này là do viện trưởng cô nhi viện đặt cho tôi, vì lúc tôi bị bỏ lại trước cổng cô nhi viện, đó là một đêm khuya không có trăng.

Hai mươi hai tuổi, chuyên gia phác họa tâm lý tội phạm, mật danh “Vực Sâu”.

Cái tên này trong nội bộ hệ thống công an còn nổi tiếng hơn cả tên thật của tôi.

Bởi vì trong ba năm qua tôi từng tham gia phá mười bảy vụ án hình sự nghiêm trọng, trong đó có sáu vụ án giết người hàng loạt.

Không ai từng thấy mặt tôi.

Tất cả cảnh sát hình sự từng hợp tác với tôi đều tưởng “Vực Sâu” là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi.

Dù sao, ai có thể ngờ một cô gái hai mươi hai tuổi lại có thể vẽ ra chân dung tâm lý của sát nhân hàng loạt?

Giáo sư điểm danh trên bục giảng, khi đọc đến tên tôi thì hơi khựng lại.

“Thẩm Dạ? Chuyển từ Đại học Kinh Thành tới à?”

Tôi đứng dậy, giọng rất nhẹ:

“Vâng ạ.”

Ánh mắt cả lớp đều đổ dồn lên người tôi.

Áo sơ mi trắng, quần jeans, giày vải, tóc buộc đuôi ngựa thấp.

Nhìn qua chẳng khác nào cô gái bình thường luôn ngồi trong góc ở lớp bên cạnh.

Giáo sư gật đầu, không hỏi thêm.

Ông ấy không biết, cũng không nên biết.

Tôi đến Đại học Thâm Thành chỉ vì một nguyên nhân.

Ba tháng trước, Thâm Thành liên tiếp xảy ra bốn vụ nữ sinh đại học mất tích.

Sau khi cảnh sát vào cuộc, họ tìm thấy hai thi thể.

Tình trạng tử vong giống nhau: có vết siết ở cổ, cổ tay có dấu vết bị trói, thời gian tử vong đều là ngày thứ bảy sau khi mất tích.

Từ ngày thứ tư đến ngày thứ bảy, hung thủ đã làm gì, không ai biết.

Bởi vì khi thi thể được phát hiện, chúng đã bị phá hủy nghiêm trọng.

Tổ chuyên án được thành lập hai tháng nhưng không có tiến triển.

Ba ngày trước, một lãnh đạo cũ của sở tỉnh tìm đến tôi.

“Thẩm Dạ, vụ án này cần cô.”

Khi ông ấy nói câu đó, trong mắt có sự mệt mỏi mà tôi vô cùng quen thuộc.

Đó là cảm giác bất lực khi các phương pháp điều tra hình sự truyền thống bó tay trước tội phạm có chỉ số thông minh cao.

Tôi đồng ý.

Điều kiện chỉ có một: lấy thân phận sinh viên chuyển trường vào Đại học Thâm Thành, điều tra từ bên trong.

Bởi vì tất cả nữ sinh mất tích đều có một điểm chung.

Họ đều sống trong tòa ký túc xá cũ ở khu Đông của trường.

Mà hiện tại tôi đang ngồi trong phòng 306 của tòa nhà đó.

Chương 2: Đêm đầu tiên

Chuông tan học vang lên, tôi ôm giáo trình quay về ký túc xá.

Tòa ký túc xá khu Đông của Đại học Thâm Thành được xây từ những năm tám mươi, tường ngoài màu trắng xám phủ đầy dây leo.

Đèn huỳnh quang trong hành lang lúc sáng lúc tối, trong không khí có mùi ẩm mốc.

Phòng 306 là phòng bốn người, nhưng chỉ có ba người ở.

Bạn cùng phòng của tôi lần lượt là: Triệu Tiểu Đường, người địa phương, tính cách vui vẻ; Tô Vận, khoa mỹ thuật, không nói nhiều; còn một giường đang trống, nghe nói nữ sinh ở đó học kỳ trước đã nghỉ học.

Không ai nói cho tôi biết vì sao cô ấy nghỉ học.

Tôi cũng không hỏi.

Hỏi quá nhiều sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Mười một giờ tối, ký túc xá tắt đèn.

Triệu Tiểu Đường đeo tai nghe xem phim, Tô Vận kéo rèm giường lại.

Tôi nằm trên giường, nhắm mắt, nhưng đôi tai lại bắt lấy từng âm thanh một.

Tiếng bước chân ở cuối hành lang.

Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi.

Tiếng mèo kêu từ xa vọng tới.

Và cả…

Trong hành lang có người đang khe khẽ ngân nga.

Đó là giọng của một người phụ nữ, âm điệu rất đều, giống một khúc hát ru cổ xưa nào đó.

Tiếng ngân nga từ xa chậm rãi đến gần, đi qua trước cửa phòng 306, rồi lại dần dần đi xa.

Tôi mở mắt ra, nhìn điện thoại.

Một giờ hai mươi ba phút sáng.

Sáng hôm sau, tôi gặp Triệu Tiểu Đường ở căng tin.

Cô ấy bưng sữa đậu nành ngồi xuống đối diện tôi, hạ giọng nói:

“Thẩm Dạ, tối qua cậu có nghe thấy gì không?”

“Gì cơ?”

“Tiếng hát đó.” Vẻ mặt Triệu Tiểu Đường hơi mất tự nhiên. “Người sống trong tòa nhà này đều biết, đó không phải tiếng người hát.”

Tôi cắn một miếng bánh bao, không nói gì.

“Cô gái mất tích năm ngoái ở ngay phòng bên cạnh chúng ta.” Giọng Triệu Tiểu Đường càng thấp hơn. “Một tuần trước khi mất tích, tối nào cô ấy cũng nói mình nghe thấy có phụ nữ hát trong hành lang.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cô ấy mất tích.” Triệu Tiểu Đường uống hết sữa đậu nành. “Cảnh sát đến hỏi mấy lần, nhưng chẳng tra ra được gì.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Bài hát đó, cậu có thể ngân cho tôi nghe không?”

Triệu Tiểu Đường do dự một chút, rồi khe khẽ ngân vài âm tiết.

Tôi đặt bánh bao xuống, trong lòng đã có phán đoán.

Đó không phải khúc hát ru.

Đó là một đoạn tình ca bị phát ngược.

Chương 3: Thi thể đầu tiên

Ngày thứ ba sau khi chuyển trường, thi thể đầu tiên được phát hiện.

Năm giờ sáng, công nhân vệ sinh phát hiện một túi rác màu đen ở trạm rác phía sau cổng trường.

Sau khi mở ra, ông ấy báo cảnh sát.

Khi tôi đến hiện trường, dây cảnh giới đã được kéo lên.

Tôi đứng trong đám người vây xem, từ xa nhìn pháp y ngồi xổm dưới đất lấy mẫu.

Không ai chú ý đến tôi.

Bởi vì tất cả mọi người đều đang nhìn thi thể, còn tôi thì nhìn biểu cảm của đám đông.

Sợ hãi, tò mò, hưng phấn, tê dại.

Ánh mắt tôi quét qua từng gương mặt, tìm kẻ đáng lẽ phải căng thẳng nhưng lại không căng thẳng.

Hung thủ thường sẽ quay lại hiện trường.

Không phải để sám hối, mà là để sống lại cảm giác kiểm soát đó.

Một nam sinh mặc áo hoodie tối màu đứng ở rìa ngoài cùng của đám đông, hai tay đút túi, vẻ mặt rất bình tĩnh.

Sự bình tĩnh của cậu ta tạo thành đối lập rõ rệt với vẻ căng thẳng của những người xung quanh.

Tôi ghi nhớ gương mặt cậu ta.

Nhưng vẫn chưa thể kết luận.

Bởi vì sát nhân hàng loạt thật sự thường là người ít nổi bật nhất.

Chiều hôm đó, cảnh sát công bố một phần thông tin.

Người chết là sinh viên năm ba của Đại học Thâm Thành, mất tích hai tuần trước, nguyên nhân tử vong là ngạt thở cơ học.

Thời gian tử vong khoảng năm ngày trước.

Nói cách khác, hung thủ đã giữ thi thể trong năm ngày.

Điều này hoàn toàn trùng khớp với hai vụ án trước.

Tổ chuyên án lập sở chỉ huy tạm thời trong một tòa nhà dân cư bỏ hoang cạnh Đại học Thâm Thành.

Tôi vào đó với thân phận “thực tập sinh tâm lý học tội phạm”, không ai nghi ngờ.

Bởi vì người giới thiệu tôi là phó giám đốc sở tỉnh.

Trên bảng trắng của sở chỉ huy dán ba tấm ảnh nạn nhân.

Họ đều rất xinh đẹp.

Tóc dài, mặt trái xoan, vóc dáng mảnh mai.

“Hung thủ có kiểu mục tiêu rất rõ ràng.” Tôi đứng trước bảng trắng, giọng không lớn. “Hắn chọn mục tiêu đều là nữ sinh tóc dài, dung mạo thanh tú, dáng người hơi gầy. Điều này chứng tỏ trong đời thực, rất có thể hắn từng có va chạm tiêu cực với kiểu phụ nữ này.”

“Có thể từng bị từ chối, có thể trong thời gian dài bị phớt lờ, cũng có thể từng bị kiểu phụ nữ này làm tổn thương vào một thời điểm quan trọng nào đó.”

“Chu kỳ gây án của hắn là bảy ngày. Bốn ngày đầu dùng để khống chế và ở cùng sau khi khống chế, ba ngày sau dùng để xử lý và vứt bỏ.”

Đội trưởng Lưu, một cảnh sát hình sự lão luyện của tổ chuyên án, nhìn tôi một cái.

“Cô có thể vẽ chân dung tâm lý của hắn không?”

“Có thể.”

Tôi cầm bút lông, viết vài dòng lên bảng trắng.

Nam giới, tuổi từ 22 đến 28.

Sống một mình, hoặc có không gian riêng độc lập.

Bề ngoài ổn định, không khiến người khác cảnh giác.

Có thể từng bị bỏ rơi hoặc ngược đãi nghiêm trọng thời thơ ấu.

Có ham muốn kiểm soát và sự thù hận mạnh mẽ với phụ nữ.

Chỉ số thông minh cao, có trật tự, có ý thức phản điều tra.

Rất có thể từng có kinh nghiệm làm việc hoặc học tập trong hoặc gần Đại học Thâm Thành.

Đội trưởng Lưu nhìn chằm chằm bảng trắng rất lâu.

“Chỉ vậy thôi à?”

“Còn một điều.” Tôi nói. “Mục tiêu tiếp theo của hắn sẽ xuất hiện trong vòng bảy ngày. Bởi vì sau lần vứt xác trước, hắn cần kích thích mới.”

Phòng họp yên lặng vài giây.

“Cô có thể tìm được hắn không?” Đội trưởng Lưu hỏi.

“Có thể.” Tôi nói. “Nhưng hắn sẽ đến tìm tôi.”

Chương 4: Con mồi và thợ săn

Khi tôi về ký túc xá thì đã chín giờ tối.

Triệu Tiểu Đường và Tô Vận đều không có ở đó.

Tôi bật đèn bàn, mở sổ tay ra, bắt đầu sắp xếp ghi chép quan sát trong ba ngày nay.

Tiếng hát trong hành lang.

Đám người vây xem ở trạm rác.

Còn một chuyện khiến tôi để ý.

Ngày đầu tiên tôi chuyển tới, có người đã lục hành lý của tôi.

Không mất thứ gì, nhưng thứ tự sắp xếp thay đổi.

Trước khi ra ngoài, tôi đặt sổ tay ở tầng dưới cùng của cặp, khi quay về thì phát hiện nó bị chuyển lên tầng giữa.

Trong tủ quần áo có thêm một sợi tóc.

Không phải của tôi. Tóc tôi là tóc đen thẳng, sợi kia là tóc xoăn màu nâu.

Điều này có nghĩa là đã có người vào phòng 306 lúc tôi rời đi.

Hơn nữa người đó có chìa khóa.

Chìa khóa ký túc chỉ có ba chiếc: của tôi, của Triệu Tiểu Đường, của Tô Vận, còn một chiếc ở chỗ cô quản lý ký túc.

Tôi khép sổ tay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đối diện là một tòa nhà thí nghiệm bỏ hoang, tất cả cửa sổ đều bị đóng kín bằng ván gỗ.

Nhưng ở tầng ba, cửa sổ thứ ba tính từ trái sang phải, tấm ván có một khe hở.

Có người đang đứng sau khe hở đó nhìn tôi.

Cảm giác này đã xuất hiện từ ngày đầu tiên tôi chuyển đến.

Tôi không kéo rèm.

Bởi vì tôi muốn để hắn nhìn thấy tôi.

Một cô gái yếu đuối, không hề phòng bị, ở một mình trong ký túc xá.

Đây là mồi nhử tốt nhất.

Sáng hôm sau, tôi cố ý đi một mình tới con đường nhỏ phía sau cổng trường.

Con đường đó dẫn tới trạm rác, hai bên là nhà xưởng bỏ hoang, bình thường rất ít người đi.

Tôi đi rất chậm, trên tay cầm một quyển sách, trông như đang tản bộ.

Đi được khoảng hai trăm mét, tôi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng.

Không chỉ một người.

Tôi tiếp tục đi về phía trước, giả vờ không phát hiện.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Sau đó tôi ngửi thấy một mùi.

Mùi dầu thông.

Người vẽ tranh sẽ dùng dầu thông để pha loãng màu sơn dầu.

Tôi đột ngột xoay người, suýt nữa va vào người phía sau.

Là Tô Vận.

Trên tay cô ấy cầm một tuýp màu vẽ, biểu cảm có chút bất ngờ.

“Thẩm Dạ? Sao cậu lại ở đây?”

“Tản bộ.” Tôi nói. “Còn cậu?”

“Vẽ ký họa.” Cô ấy chỉ vào nhà xưởng bỏ hoang cách đó không xa. “Ánh sáng bên đó khá tốt.”

Tôi nhìn tuýp màu trong tay cô ấy, lại nhìn vẻ mặt cô ấy.

Ánh mắt cô ấy rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không bình thường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)