Liên tục ba năm liền đứng nhất về thành tích, thưởng cuối năm chỉ có ba ngàn.
Tôi chạy đi tìm anh họ – tổng giám đốc – để đòi lại công bằng, nhưng vừa đến trước cửa thì nghe được cuộc đối thoại giữa anh và ba tôi.
“Chú hai, ba năm liền chỉ phát có nhiêu đó, Tiểu Tiểu có làm ầm lên không?”
Ba tôi cười cười: “Yên tâm, tôi nói với con bé là nhờ quan hệ với cậu nó mới được vào công ty, mỗi ngày nó còn đang biết ơn không kịp, dám gây phiền phức cho cậu à?”
“Hơn nữa mấy năm nay nó nghèo quen rồi, trong lòng tự ti, cậu vẽ cho nó cái bánh vẽ gì đó là nó thấy mãn nguyện ngay.”
“Vậy… chú hai định khi nào mới nói cho nó biết, công ty này là của nhà mình?”
“Nói cho nó làm gì? Muốn nó tranh giành gia sản với cậu hả?”
“Có điều mấy năm nay nó cũng coi như vất vả, qua Tết rồi cho nó lên chính thức đi, tới lúc đó tăng thêm năm trăm tiền lương, đảm bảo nó biết ơn rơi nước mắt.”
Tôi cố ngẩng cao đầu, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà tuôn trào.
Thì ra nhà tôi… không nghèo.
Thì ra cái mái nhà dột nát chỉ là cảnh dựng.
Thì ra khoản nợ đè nặng gia đình chỉ là lời nói dối.
Từ đầu đến cuối, người duy nhất thực sự phải nhịn đói… chỉ có mình tôi.
Nhìn tấm thẻ nhân viên tạm thời đeo trước ngực, tôi lặng lẽ mở ứng dụng tuyển dụng việc làm.
Các người sợ tôi giành gia sản đến vậy, vậy thì tôi không ở lại chướng mắt nữa.
Bình luận