Chương 7 - Bí Ẩn Cái Chết Sau Bữa Sủi Cảo
“Nếu các người đều không hiểu.”
“Vậy để tôi kể cho các người nghe một câu chuyện.”
9
Mẹ tôi chậm rãi lên tiếng, kể lại câu chuyện khiến bà hận suốt hơn mười năm trời.
Hóa ra năm xưa bà và bố tôi yêu nhau tha thiết.
Là cặp vợ chồng ân ái khiến ai trong vòng bạn bè cũng phải ngưỡng mộ.
Thế nhưng vì mẹ tôi xinh đẹp rạng rỡ, vóc dáng quyến rũ, là mỹ nhân hiếm có giữa vạn người,
trong một lần đi làm thêm, dù bà đã cố gắng sống kín đáo đến mức nào, vẫn bị một nhóm tài phiệt để ý.
Nhóm tài phiệt đó có tổng cộng năm người.
Họ sai người bắt cóc mẹ tôi, nhốt vào một biệt thự riêng, thay nhau hành hạ và làm nhục bà.
Sau đó, bố tôi tìm khắp nơi không thấy mẹ, cuối cùng lần theo định vị mới tìm được căn biệt thự ấy.
Người phụ nữ ông yêu nhất đời, đang phải chịu đựng những tra tấn và sỉ nhục không thể tưởng tượng nổi.
Bất kỳ người đàn ông có huyết tính nào cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Càng không thể chịu đựng dù chỉ một giây.
Để cứu mẹ tôi, ông bất chấp tính mạng xông vào.
Kết quả, mẹ tôi được cứu ra.
Nhưng bố tôi thì bị bọn chúng hành hạ đến chết.
Ngay cả sau khi chết cũng không được toàn thây.
Thi thể bị chia năm xẻ bảy.
Lúc đó mẹ tôi vừa mới mang thai tôi.
Vì muốn sinh tôi ra đời, bà mới nhẫn nhục sống tiếp, không đi theo bố tôi.
Nhưng đồng thời, bà cũng khắc sâu trong tim khuôn mặt và tên tuổi của năm kẻ sát nhân ấy.
Thế là một kế hoạch trả thù kéo dài hơn hai mươi năm, từ đó âm thầm được gieo mầm.
Những tên tài phiệt năm xưa đều đã chết vì tuổi già hoặc bệnh tật.
Mẹ tôi không thể tự tay báo thù chúng, nên dồn ánh mắt về phía hậu duệ của chúng.
“Bốn người bạn trai mà Thẩm Ninh dẫn về nhà, đều là do tôi cố ý để nó quen.”
“Bốn đứa đó chẳng hề vô tội, mà là hậu duệ của bốn tên tài phiệt đã hại chết bố Thẩm Ninh năm xưa.”
“Giết chúng, tôi không hề hối hận.”
Nghe đến đây, mắt Triệu Du đỏ hoe.
“Vậy còn Trần Phi?”
“Cậu ấy là người của tổ chuyên án chúng tôi, cậu ấy làm sai điều gì? Lẽ nào cũng có thù sâu oán nặng với bà?”
“Hay cũng là hậu duệ của đám súc sinh tài phiệt đó?”
“Phải!”
Mẹ tôi trả lời dứt khoát.
“Chính là nó.”
Bà đã giết bốn người bạn trai kia.
Chỉ còn lại người cuối cùng.
Người đó chính là Trần Phi.
Tuy hiện tại anh ta vào được tổ chuyên án, nhưng cũng là nhờ quan hệ mà vào.
Bởi trước đó, cha anh ta cũng là một trong những kẻ sát nhân năm ấy.
Dù bọn họ có cố gắng tẩy trắng thế nào, tưởng rằng có thể xóa đi tội ác năm xưa,
nhưng có những thứ vĩnh viễn không thể thay đổi.
“Vì vậy để các người cử nó ra mặt, tôi mới để lại lá thư đó.”
“Nét chữ trong thư là tôi bắt chước theo chữ viết của Ninh Ninh.”
“Chính là để các người phân tâm, dẫn dắt các người nghi ngờ con bé.”
“Như vậy tôi mới có thêm thời gian ra tay.”
Mẹ tôi nói đến đây, ngẩng cao cằm, cười lạnh.
“May mà tôi đã thành công.”
Tôi chết lặng.
Tất cả những người trong tổ chuyên án cũng sững sờ.
Sự quan sát của mẹ tôi tinh tế đến mức,
khi ở nhà, tổ trưởng Lý từng nhìn chằm chằm bài văn tôi viết hồi trước khá lâu,
tất cả đều bị bà để ý.
Lúc ấy có lẽ họ mới muộn màng hiểu ra.
Khoảng thời gian Trần Phi chết, tôi luôn nằm trong tầm giám sát của họ.
Nhưng mẹ tôi lại nói dối rằng bà bị đau bụng, vào nhà vệ sinh.
Khoảng thời gian đó bà không có mặt.
Giờ đây chân tướng đã rõ.
Mẹ tôi bị đưa đi, thậm chí bị tuyên án tử hình.
Trước khi bị áp giải, bà quay lại nhìn tôi một lần, mắt ngấn lệ.
Nhưng ánh nhìn vẫn dịu dàng như thế.
“Ninh Ninh, con ngoan, đừng khóc.”
“Kết cục này, hơn hai mươi năm trước mẹ đã nghĩ đến rồi, mẹ không hề hối hận.”
“Có thể báo thù cho bố con, là tâm nguyện duy nhất giúp mẹ sống suốt hai mươi năm qua.”
“Mẹ xin lỗi con, vì sai lầm của mẹ, khiến cả đời này con không thể thi công chức nữa.”
“Ninh Ninh, sau khi mẹ chết, hãy chôn mẹ cạnh bố con.”
Tôi ngồi thụp xuống đất, khóc đến nghẹn lời, khản cả giọng.
Nhưng tôi nên tôn trọng lựa chọn của mẹ.
Dù sao đó cũng là động lực duy nhất giúp bà sống tiếp suốt bao năm qua.
Tôi biết những ngày tháng ấy bà đau khổ thế nào.
Biết bao đêm dài khó chịu đựng, bà ôm tấm ảnh của bố tôi, khóc suốt đêm.
Nghe nói khi bản án tử hình được tuyên, trên môi mẹ tôi vẫn còn nụ cười.
Tổ chuyên án rời khỏi nhà tôi.
Giống như chưa từng đến.
Tôi lo xong hậu sự cho mẹ.
Theo di nguyện của bà, chôn bà cạnh bố tôi.
Sau đó tôi bán căn nhà, rời xa quê hương, bắt đầu lại cuộc đời nơi đất khách.
Nhưng tôi biết, cả đời này tôi sẽ không bao giờ yêu thêm ai nữa.
Hoàn