Chương 1 - Bệnh Lụy Tình Của Em Trai Tôi
Bạn cùng phòng của tôi có một cậu em trai vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là học bá, con nhà giàu chính hiệu.
Đáng tiếc, cậu ta bị “não yêu đương” nặng.
Mỗi tháng chuyển cho bạn gái hai, ba trăm nghìn tệ, vậy mà cô bạn gái kia lại ngoại tình với tình đầu.
Ngay lúc cậu ta chuẩn bị tha thứ cho bạn gái lần thứ n, bạn cùng phòng của tôi không chịu nổi nữa.
Cô ấy lập tức kéo tôi đến trước mặt em trai mình.
“Đây là bạn cùng phòng của chị. Học bá khoa Vật lý, hoa khôi trường, nhân phẩm tốt, tam quan chuẩn. Em theo đuổi cô ấy đi.”
Em trai cô ấy: “…”
Tôi: “…”
1
“Cho cậu một triệu. Nếu nó thích cậu, tớ thêm hai triệu nữa!”
Tôi vừa định mắng cô ấy bị điên à, Nam Lâm đã ghé sát tai tôi nói nhỏ.
Tôi do dự đúng 0,01 giây rồi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn.
Trai đẹp nét đậm, tôi chịu được.
Người đối diện nhìn tôi một cái, rồi bối rối nhìn sang chị mình.
Cậu ta dè dặt nói:
“Chị, em với… Trần An vẫn chưa chia tay.”
Vừa nghe câu đó, Nam Lâm nổi giận ngay.
“Nó ngoại tình mấy lần rồi! Em làm simp chưa đủ đúng không? Mắt em mù à? Em xứng với bạn cùng phòng của chị còn hơi miễn cưỡng đấy, đầu óc em không phân biệt được tốt xấu hả!”
“Mau nói chia tay rồi chặn, xóa con khốn đó đi!”
Nam Du bị chị mình mắng đến đỏ mặt.
Da mặt mỏng thật. Tính cách có vẻ hơi hướng nội.
Cậu ta yếu ớt nhìn Nam Lâm lại nhìn tôi, khó khăn lấy điện thoại ra, nhắn tin chia tay rồi chặn, xóa.
Nam Lâm kiểm tra xong thì thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt từ âm u chuyển sang rạng rỡ.
Cô ấy vui vẻ bắt chúng tôi thêm WeChat của nhau.
Sau khi về, tôi khó hiểu hỏi Nam Lâm:
“Em trai cậu nghe lời cậu vậy mà. Thật ra đâu cần đến tớ.”
Nam Lâm thở dài:
“Cậu không biết đâu. Bình thường em trai tớ ngoan lắm, nhưng một khi nó đã cố chấp chuyện gì thì có đâm đầu vào tường cũng không bỏ. Thành tích lần nào cũng đứng nhất cũng là nhờ cái tính kiên trì đến đáng sợ đó.”
Than thở xong, cô ấy giơ ngón cái với tôi, đầy khâm phục:
“Tớ biết ngay mà, không ai có thể không khuất phục trước nhan sắc và tài năng song toàn của hoa khôi Diệp. Căn bệnh lụy tình của em trai tớ trông cậy vào cậu chữa đấy, đại thần!”
2
Nam Du không nhắn tin cho tôi.
Tôi cảm thấy chắc cậu ta không có ý gì với tôi.
Nhưng để xứng đáng với năm trăm nghìn đã chuyển trước, tôi nhắn cho cậu ta một câu chào buổi sáng.
Không ngờ chưa đầy một giây, bên kia đã trả lời.
Nhưng cũng chỉ là một câu “chào buổi sáng” khô khan.
Sau đó, tôi nói một câu, cậu ta đáp một câu.
Tôi không nói, cậu ta không nhắn.
Nếu tôi không chủ động nhắn trước, cậu ta có thể im luôn.
Chẳng lẽ vì nể mặt chị gái nên cậu ta mới miễn cưỡng trả lời tôi?
Tôi hơi đau đầu, cũng không dám nhắn nữa, sợ nhắn nhiều quá lại làm phiền cậu ta.
Một tuần sau, Nam Lâm hỏi tôi và em trai cô ấy tiến triển đến đâu rồi.
Tôi hơi chột dạ, cảm thấy số tiền lớn như vậy của cô ấy có khi sắp đổ sông đổ biển.
“Không tiến triển gì cả. Nhưng năm trăm nghìn đó tớ không trả lại đâu.”
Nam Lâm biết tôi mê tiền, nên chuyển nốt năm trăm nghìn còn lại qua.
“Thôi bỏ đi. Cậu là gái chất lượng cao chưa từng yêu đương, tớ cũng không trông mong thằng em ngốc của tớ cưa đổ được. Tiền đã hứa với cậu, tớ sẽ không đòi lại đâu, yên tâm đi.”
Hào phóng thật.
Hào phóng đến mức tôi hơi thấy xấu hổ.
Tôi vốn là kiểu người lười biếng, không muốn phấn đấu.
Cho nên thật ra chuyện này tôi cũng chẳng quá để tâm.
Nam Du có ý với tôi thì tôi tiếp tục, không có ý thì tôi bỏ.
Tâm thế rất tùy duyên.
Nhưng bây giờ tôi đã nhận một triệu rồi, tâm thế không thể tùy duyên nổi nữa.
Có điều, em trai cô ấy đúng là không hứng thú với tôi thật.
Tôi do dự vài giây, vừa định đau lòng chuyển tiền trả lại thì điện thoại reo.
【Du: Chị Niệm Gia, chiều nay chị có tiết không?】
Một tuần không liên lạc, tự nhiên cậu ta chủ động tìm tôi, tôi hơi không hiểu chuyện gì.
Nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Muốn khiến cậu ta thích tôi thì hơi khó.
Nhưng muốn giúp cậu ta hết lụy tình bạn gái cũ chắc không khó đến vậy nhỉ?
Thành công rồi, một triệu này tôi cầm cũng đỡ bỏng tay hơn.
3
【Cá Mặn: Không có tiết. Sao thế?】
Tính cách Nam Du không giống con trai mười chín tuổi hoạt bát, nhiệt tình. Cậu ta rất lễ phép, nhưng quá hướng nội.
Tôi nghe Nam Lâm nói, bạn gái cũ của cậu ta ngày xưa theo đuổi cậu ta suốt một năm, chủ động đến mức có đuổi cũng không đi.
Có lẽ chỉ người mặt dày mới theo đuổi được kiểu người hướng nội như vậy.
Cũng chỉ có mặt dày mới có thể tiếp cận cậu ta, làm bạn với cậu ta. Làm bạn rồi mới tiện tẩy não, giúp cậu ta nhận ra lụy tình không có kết cục tốt.
Thế là tôi mặt dày nhắn thêm một câu:
【Cá Mặn: Muốn đến tìm chị không?】
Sau hơn mười giây chờ đợi vừa dày vò vừa xấu hổ, bên kia cuối cùng cũng nhắn lại.
【Du: Có được không ạ?】
“Đang nhắn với ai đấy?”
Nam Lâm vừa gặm táo vừa chán nản liếc điện thoại tôi.
Tôi cũng không giấu:
“Em trai cậu.”
Cô ấy bị nghẹn, ho mấy tiếng liền, sau đó lập tức sốt ruột hỏi tôi:
“Hai người vẫn còn liên lạc à? Tớ tưởng cậu nói không tiến triển là không liên lạc nữa rồi.”
Từ đầu đến cuối tôi đều không nhìn thấu thái độ của em trai cô ấy, nhưng tôi chắc chắn cậu ta không có ý với tôi.
Nói cậu ta không phiền tôi thì tôi hỏi một câu cậu ta đáp một câu, hơi lạnh nhạt.
Nói cậu ta phiền tôi thì bây giờ lại chủ động tìm tôi.
Tôi đưa lịch sử trò chuyện cho Nam Lâm xem, hoang mang hỏi:
“Thái độ em trai cậu là phiền tớ hay không phiền tớ vậy?”
Nam Lâm vừa kinh ngạc trước hành vi của em trai, vừa tức vì câu hỏi của tôi.
Cô ấy lập tức cầm gương soi thẳng vào mặt tôi.
“Cậu nhìn đi, nhìn cho kỹ đi. Gương mặt trắng trẻo như lai Tây, đẹp như tinh linh thế này, ai mà phiền cậu được? Thằng nhóc đó rõ ràng bị cậu hớp hồn rồi.”
“Nó nhiều suy nghĩ trong lòng lắm, nhưng ít nói. Cao một mét tám tám mà thật ra còn ngại ngùng, nhạy cảm hơn ai hết. Nó chủ động tìm cậu thì chắc chắn là yêu cậu rồi! Cậu yên tâm, hai triệu kia tớ chuẩn bị sẵn rồi!”
Nam Lâm lúc nào cũng lạc quan, phóng khoáng như vậy.
Nhưng cô ấy cũng có nhiều lúc không đáng tin.
Có lẽ vì cô ấy quá sốt ruột muốn em trai thoát khỏi cô bạn gái cũ vừa hút máu vừa ngoại tình kia nên mới nói vậy.
Tôi cũng không thật sự tin lời cô ấy.
Tôi hẹn Nam Du gặp ở quán cà phê đối diện trường.
Nam Lâm sống chết bắt tôi trang điểm, thay váy.
Chiếc váy màu trắng ngà cổ chữ V, thắt eo, phác họa trọn vẹn vòng eo của tôi.
Hai mắt Nam Lâm sáng rực, vừa đi quanh tôi vừa chụp ảnh vừa cảm thán.
“Bình thường cậu toàn mặc hoodie rộng che dáng, không ngờ dáng cậu đỉnh vậy. Eo nhỏ thế này, danh hiệu hoa khôi đúng là không phải nói chơi.
“Lát nữa thằng nhóc kia chắc chắn đỏ mặt đến bốc khói.”
Mỗi lần nghe đến từ “hoa khôi”, tôi đều thấy xấu hổ kinh khủng.
“Đừng nói nữa, tớ đi đây. Chắc cậu ấy đến rồi.”
4
Gặp mặt thôi mà làm như đi hẹn hò.
Nam Du mặc một chiếc hoodie màu xanh phong cách lười biếng, thoải mái, hoàn toàn đối lập với tôi.
Tôi thật sự hối hận vì đã thỏa hiệp với Nam Lâm ăn mặc trang trọng như vậy.
“Xin lỗi, em đợi lâu chưa?”
Nam Du nhìn thấy tôi thì ngẩn ra suốt mười mấy giây. Tôi hơi mất tự nhiên kéo kéo cổ áo.
“Chị mặc thế này có lố quá không?”