Chương 5 - Bên Trong Quả Trứng Phượng Hoàng
Một vạn năm qua Mặc Trần được chúng thần đề cử làm Đế Quân, trách nhiệm trên vai ngày càng nặng.
Tính cách chàng trầm ổn hơn không ít, không còn là thằng nhóc năm xưa nữa.
Khi ta làm gà con vàng, ta xem Mặc Trần là phu quân tương lai, trong mắt trong lòng đều là chàng.
Nay trở về chân thân, cũng không biết có phải chịu ảnh hưởng từ gà con vàng hay không, ta vậy mà lại nảy sinh cảm xúc kỳ lạ với Mặc Trần.
Ta luôn nhịn không được quan sát chàng.
Mỗi cử chỉ của chàng đều phong lưu cao quý, quả thật anh tuấn.
Nhưng từ sau khi ta trở về, Mặc Trần vẫn luôn đối đãi với ta lễ độ, không còn nói cười với ta, cũng không còn bám lấy ta nữa.
Khoảng cách giữa chúng ta xa đi không ít.
Khiến lòng ta buồn bực.
Những dao động trong mấy ngày này khiến ta rút ra một kết luận.
Trước hết, ta phải rút lại câu Mặc Trần không có sức hút nam nữ.
Khi đó chàng chỉ là quá nhỏ mà thôi.
Thứ hai, hình như ta thích Mặc Trần rồi.
Đúng là tạo hóa trêu ngươi!
14
Đối diện với nội tâm khiến ta hoảng loạn không thôi.
Theo tính cách trước đây của ta, chắc chắn sẽ lập tức nói rõ với Mặc Trần.
Nhưng lần này, ta lùi bước.
Trước khi chết, ta đã mắng Mặc Trần thậm tệ như vậy, bây giờ tự vả mặt, thật không biết mở lời thế nào.
Giá mà Mặc Trần chủ động nói với ta trước thì tốt rồi.
Ta sẽ lập tức đồng ý với chàng.
Nhưng Mặc Trần lại đối xử với ta xa cách mà tôn kính, tựa như thật sự chỉ xem ta là sư phụ.
Nhìn bộ dạng giả vờ giả vịt của chàng, trong lòng ta cười khẩy.
Cả Cửu Trùng Thiên đều biết Mặc Trần thích ta, vì ta mà trông coi vạn năm.
Ta cứ lặng lẽ xem chàng nhịn được đến bao giờ mới tới tìm ta.
Cuối cùng chàng cũng tới.
Nhưng câu đầu tiên vừa mở miệng lại là:
“Sư phụ, nay thần điện đã đón chủ nhân thật sự trở về, đồ nhi không tiện tiếp tục chiếm tổ chim khách, nên định dời điện ra ở riêng.”
Tim ta run lên.
“Ngươi muốn đi đâu?”
Mặc Trần cử chỉ cung kính.
“Đồ nhi tìm được một nơi linh khí dồi dào, đã sai người xây thần điện. Không lâu nữa sẽ chuyển tới.”
Trong lòng ta gào thét: Không cho đi, ta muốn ngươi ở bên cạnh ta!
Nhưng ngoài miệng lại mây trôi nước chảy: “Nếu ngươi đã quyết ý, vi sư cũng không giữ ngươi.”
Nói xong, chính ta cũng sững sờ.
Rốt cuộc chàng giả vờ hay ta mới là kẻ giả vờ đây?
Mặc Trần được cho phép, hành lễ lui xuống.
Để lại một mình ta hối hận không thôi.
Mặc Trần vốn đã bận công vụ, nếu còn cách xa ta, ta làm sao bồi dưỡng tình cảm với chàng?
Nhưng ta lại không hạ được mặt mũi đi tìm chàng.
Chỉ có thể một mình âm thầm tức giận.
Đêm đến khi ngủ, ta nghĩ về Mặc Trần, mộng mị hỗn loạn.
Ta mơ thấy khi mình còn là gà con vàng, dùng vai chàng làm ổ gà để ngủ, cảm thấy vô cùng an tâm.
Lại mơ thấy mỗi lần tan học, Mặc Trần đến đón ta. Tay chàng nắm lấy một cánh của ta, ta nhảy nhót cùng chàng trở về thần điện.
Rồi lại mơ thấy vạn năm trước, tiểu Mặc Trần còn ở trên hoang đảo, quấn váy lá chuối, ngây ngốc gọi ta Bạch Sanh tỷ tỷ.
Ta vừa định đáp lại chàng, lại phát hiện váy lá chuối của chàng chẳng biết rơi xuống từ lúc nào, cả người đều trần trụi.
Ta hét lên một tiếng, nhưng không kịp phòng bị đã bị chàng kéo vào lòng.
Khung cảnh thay đổi, trong nháy mắt đã đến trên giường.
Mặc Trần đã trưởng thành ôm ta vào lòng.
Chàng kéo tay ta đi dọc trên cơ bụng của chàng, chậm rãi thăm dò xuống phía dưới.
Mặt ta đỏ bừng, không dám nhìn.
Mặc Trần lại ghé bên tai ta, phát ra giọng điệu ghét bỏ.
“Sư phụ, sao người lại mơ thấy chuyện này?”
Ta hét lên một tiếng rồi tỉnh lại.
Ta thở hổn hển, phát hiện ngoài sân rất ồn ào.
Là Mặc Trần đang chuyển nhà.
15
Ta cứ hèn nhát như vậy nhìn Mặc Trần chuyển đi.
Sau đó rất nhiều ngày, ta ngay cả bóng dáng Mặc Trần cũng không thấy.
Hừ, tiểu tử này làm Đế Quân rồi, đúng là bận rộn thật đấy!
Cũng không biết tới thăm sư phụ của chàng là ta.
Ta ngồi trên xích đu trong sân đung đưa lung tung, trong đầu toàn là dung mạo và tiếng cười của Mặc Trần mà ta từng thấy khi còn là gà con vàng.
Ta xác định mình đã mắc bệnh tương tư.
Thế là ta đi hỏi Tuệ Hòa xem gần đây Mặc Trần đang bận gì.
Tuệ Hòa cười nói: “Thượng thần không biết sao, Quang Vũ công chúa ái mộ Đế Quân nhiều năm, vẫn luôn muốn liên hôn với ngài ấy, xin được gặp mặt xem mắt đó!”
Nghe vậy, ta giả vờ tiếc nuối.
“Quang Vũ công chúa phẩm mạo tài học đều đứng đầu, đáng tiếc nha…”
Đáng tiếc Mặc Trần mà ngươi ái mộ chỉ thích bản thượng thần ta thôi~~~~
“Hôm qua Đế Quân đã đồng ý gặp mặt công chúa rồi.”
Tuệ Hòa nói tiếp.
Hả?
“Bọn họ đi đâu gặp mặt?” Ta vội hỏi.
Tuệ Hòa chớp mắt nói ở phàm gian.
Lúc này ta cũng chẳng còn lo thể diện thượng thần nữa, lập tức hóa thành chân thân phượng hoàng, bay xuống phàm gian phá hỏng một mối nhân duyên.
Mặc Trần và Quang Vũ công chúa giả dạng phàm nhân, đang tản bộ bên bờ sông phong cảnh như tranh.
Ta lặn xuống nước bơi theo, giống như thủy quỷ bám đuôi bọn họ.
“Đế Quân, xin thứ cho ta mạo muội. Cửu Trùng Thiên ai cũng biết ngài tâm duyệt Bạch Sanh thượng thần, hôm nay vì sao lại bằng lòng gặp ta?”
Quang Vũ công chúa hỏi.
Giọng Mặc Trần trầm thấp.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: