Chương 2 - Bên Trong Quả Sầu Riêng
Anh ta chẳng mấy để tâm mà ngắt lời, tiện tay lau mồ hôi trên trán tôi: “Ngoài trời gió lớn, quần áo bị thổi rơi xuống, anh xuống nhà tìm Tầm Vi lấy, ai ngờ rơi vào chậu hoa bị bẩn, cô ấy tốt bụng giặt lại giúp anh nên mới mất chút thời gian.”
Tôi mạnh tay đẩy anh ta ra, ánh mắt lại dán chặt vào bên cổ anh ta.
Ở đó có một vệt đỏ mới tinh, ám muội đến chói mắt.
“Anh có biết em đứng ngoài đập cửa bao lâu không? Hai người không nghe thấy gì sao?”
Vẻ mặt Hứa Chiêu Đình mất tự nhiên trong thoáng chốc: “Tiếng nước lớn như vậy, ai mà để ý được?”
Anh ta chuyển chủ đề, tiện tay đưa cho thợ khóa một điếu thuốc: “Được rồi, không cần mở nữa, anh về đi.”
Tôi nhìn anh ta đưa tay, thuần thục nhập một chuỗi số.
Một tiếng “tít” vang lên, khóa cửa mở.
Đó không phải ngày kỷ niệm của chúng tôi, không phải sinh nhật tôi, cũng chẳng phải sinh nhật anh ta.
Tôi đi vào trong, khàn giọng hỏi: “Anh đổi mật mã rồi?”
Anh ta quay đầu, hơi bất lực cười: “Vừa đổi. Tầm Vi mỗi lần tới đều chê mật mã cũ khó nhớ nên anh đổi sang dãy số cô ấy thích.”
“Khóa mật mã vốn phải thường xuyên thay mã mới an toàn, hôm nay chỉ là… chưa kịp nói với em thôi. Em đừng lại nghĩ linh tinh.”
Giọng điệu nhẹ tênh, như thể đó hoàn toàn chẳng phải chuyện gì to tát.
Anh ta không để ý sắc mặt tôi lập tức xám ngoét, lúc quay người bước vào còn đắc ý lắc mấy món quần áo trong tay:
“Chậc, Tầm Vi đến quần lót cũng giặt tay giúp anh, ngửi xem, thơm thật.”
Anh ta cười, bóp nhẹ tay tôi, giọng trách móc: “Đây là lần đầu tiên có phụ nữ tự tay giặt đồ lót cho anh đấy. Bà xã, em cũng học cách đảm đang một chút đi, đừng để thua em gái anh.”
Tôi cố nhịn cơn buồn nôn đang cuộn lên trong dạ dày, không thèm để ý đến anh ta, như phát điên lao vào phòng trẻ.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người tôi hoàn toàn đông cứng.
3
Tôi nhào tới bên nôi, suýt quỳ sụp xuống đất.
Toàn thân con đỏ bừng, đến mí mắt cũng mang màu đỏ bất thường.
Bên cạnh gối là từng vũng chất nôn vàng vàng có mùi chua, làm tóc mai của con ướt nhẹp.
“Hứa Chiêu Đình!” Tôi gào lên. “Còn đứng ngây ra đó làm gì! Gọi 120 đi! Con ngất rồi anh không nhìn thấy sao?!”
Lúc này Hứa Chiêu Đình mới hoảng hốt mò điện thoại trong túi.
Tôi run tay bế con lên, mùi rượu cay nồng lập tức xộc thẳng lên đầu.
Đỏ hoe mắt, tôi như phát điên dùng nắm đấm đập vào lưng Hứa Chiêu Đình: “Anh cho con uống rượu? Con mới bao nhiêu ngày tuổi! Hứa Chiêu Đình, anh điên rồi sao!”
“Anh không có!” Hứa Chiêu Đình giữ lấy cổ tay tôi, cau mày đầy khó chịu. “Bây giờ quan trọng là tình trạng của con, em phát điên cũng phải nhìn hoàn cảnh chứ!”
“Hoàn cảnh?” Tôi nhìn đứa bé hơi thở yếu ớt trong lòng, nước mắt hòa cùng mồ hôi rơi xuống. “Lúc anh tán tỉnh người khác, bỏ con một mình ở nhà, anh có nghĩ đến hoàn cảnh không?!”
Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên một tiếng cười nũng nịu.
Khương Tầm Vi trên người chỉ mặc chiếc áo nỉ rộng của Hứa Chiêu Đình, vạt áo vừa đủ che tới sát đùi, hai chân trần.
“Anh ơi, sao anh đãng trí thế, bỏ lại một món đồ, là muốn em mặc cho anh xem đúng không?”
Hứa Chiêu Đình quay sang cô ta, giọng vừa bất lực vừa chiều chuộng:
“Đừng nghịch, chị dâu em bây giờ tâm trạng không tốt.”
Giây phút ấy, anh ta vậy mà vẫn còn tâm trí dỗ dành cô ta.
Trái tim tôi bị câu nói nhẹ tênh đó nghiền nát hoàn toàn.
Tôi đột ngột quay đầu, cầm chiếc bình sữa đã dùng trên tủ đầu giường giơ trước mặt cô ta, giọng run lên:
“Là cô cho con tôi uống rượu?!”
Lúc này Khương Tầm Vi mới giống như vừa phản ứng lại, che miệng, mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt chực rơi.
“Anh ơi, lúc đó em thấy bé đói khóc mãi nên tiện tay lấy nước trong bình nước tinh khiết để pha sữa…”
“Ai biết bên trong lại là rượu trắng chứ…”
Vai cô ta run bần bật vì khóc: “Em thật sự không cố ý…”
“Không cố ý?!” Tôi túm tóc Khương Tầm Vi, kéo cô ta về phía nửa bình rượu.
Rượu ào một tiếng đổ đầy đầu đầy mặt cô ta, mùi cay nồng xộc lên.
“Ngửi thấy chưa?!” Tôi mất kiểm soát gào vào mặt cô ta. “Mùi rượu trắng nồng như vậy! Cô pha sữa mà không ngửi ra được à?!”
Sắc mặt Hứa Chiêu Đình hoàn toàn trầm xuống.
Anh ta không nhịn nổi nữa, mạnh tay gạt tay tôi ra.
Tôi mất thăng bằng, ngã mạnh xuống đất, theo bản năng vẫn ôm chặt đứa bé trong lòng.
Nhưng cú chấn động ấy cũng khiến tiếng khóc của con yếu đi mấy phần.
“Diệp Vân Miên, Tầm Vi có ý tốt! Muốn trách thì trách mẹ em, biết rõ trong nhà có trẻ nhỏ còn mang rượu tới, lại đặt ở chỗ dễ nhìn như vậy!”
Một luồng tanh ngọt dâng lên tận cổ họng.
Mỗi lần mẹ tôi tới, đều xách theo loại rượu ngũ cốc nguyên chất nhất từ xưởng rượu quê nhà.
Một chai mấy trăm tệ, bà tiết kiệm từng đồng, chỉ vì Hứa Chiêu Đình từng khen một câu: “Rượu nhà mẹ vợ đúng là ngon.”
Bà tưởng làm vậy có thể giữ được lòng con rể, khiến anh ta nhớ tới chút tình cảm.
Nhưng bây giờ, thứ rượu ấy lại trở thành chứng cứ buộc tội bà trong miệng anh ta.
Tôi nằm dưới đất, nhìn ánh đèn chói mắt trên trần nhà, tất cả giận dữ, tủi thân trong khoảnh khắc này đều chìm xuống.