Chương 8 - Bên Trong Gia Phả
Việc quan trọng nhất mỗi ngày của hắn chính là hỏi hôm nay ta có rảnh dùng cơm cùng hắn hay không.
Ta nói không rảnh.
Hắn liền ngồi bên cạnh chờ.
Ta hỏi:
“Vương gia, ngài không có công vụ sao?”
Hắn thở dài:
“Hoàng huynh nói công vụ lớn nhất của bổn vương là đừng gây thêm phiền phức cho huynh ấy.”
“Vậy ngài làm được thế nào?”
Hắn nghiêm túc suy nghĩ.
“Không tốt lắm.”
Ta gật đầu:
“Cũng có tự mình hiểu lấy mình.”
Hắn cười rồi nắm tay ta.
“Thẩm Lê.”
“Ừ?”
“Hôm nay tính sổ xong chưa?”
“Sắp rồi.”
“Vậy tính xong có thể nhìn ta một chút không?”
Hắn trông mong nhìn ta.
Vẫn là gương mặt đẹp quá mức kia.
Ta cố nhịn.
Nhưng không nhịn được.
“Được thôi.”
Hắn lập tức bật cười.
Ta cúi đầu tiếp tục gảy bàn tính.
Nhưng khóe môi lại không sao hạ xuống được.
Ngoại truyện
Thỉnh thoảng hoàng đế sẽ cảm thấy hối hận.
Năm đó vì sao lại phái Tạ Hành Chu đi nghe xử vụ án của Thẩm gia?
Phái ai không được, lại cứ phải phái hắn.
Bây giờ thì hay rồi.
Đệ đệ không còn nữa.
Còn trở thành người của Thẩm gia.
Càng nghĩ càng tức.
Nội thị cẩn thận hỏi:
“Bệ hạ, vậy có cần triệu Việt Vương vào cung không?”
Hoàng đế cười lạnh:
“Triệu hắn làm gì? Nhìn hắn khoe khoang rằng đã có người quản sổ sách cho mình sao?”
Nội thị không dám nói chuyện.
Một lúc lâu sau, hoàng đế lại hỏi:
“Năm nay nữ hộ lệnh có thêm bao nhiêu hộ?”
“Bẩm bệ hạ, đã có hơn hai nghìn hộ.”
Sắc mặt hoàng đế dịu xuống đôi chút.
“Cũng coi như có ích.”
Nội thị thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, hoàng đế lại nói:
“Việt Vương là ngoại lệ.”
Không ai hiểu sự hối hận hơn trẫm.
Không một ai.
Hết