Chương 1 - Bên Kia Hạnh Phúc
Khi Chu Diên Sinh dẫn theo người phụ nữ đó đẩy cửa bước vào phòng bao, tôi đang bưng trà cho mẹ chồng là Tô Mỹ Vân.
Hương trà Long Tỉnh thơm ngát toả theo hơi nóng bay lên mặt, tôi nghe thấy anh ta dùng cái giọng đều đều công sở giới thiệu với tất cả mọi người: “Đây là Cố Thanh Chỉ, bạn… bạn của con.”
Hai chữ “bạn bè”, anh ta nói ra mà ngập ngừng thấy rõ.
Căn phòng bao chìm vào im lặng mất tận ba giây.
Tay tôi bưng chén trà rất vững, vững đến mức nước trà bên trong không hề gợn sóng. Làm “Chu phu nhân” ba năm nay, nếu đến cả cảnh tượng này mà cũng không giữ được bình tĩnh thì tôi coi như sống phí hoài rồi.
Tô Mỹ Vân nhận lấy chén trà, trên gương mặt được bảo dưỡng kỹ càng nở một nụ cười hiền từ đến mức gần như giả tạo: “Nhược Nhan à, con đừng nghĩ nhiều, Diên Sinh chỉ dẫn một người bạn đến ngồi chơi thôi.”
Tôi mỉm cười, không đáp lời.
Hôm nay là tiệc thọ tám mươi tuổi của ông nội nhà họ Chu, nhà họ đã bao trọn cả tầng cao nhất của tòa nhà Tùng Hạc này. Khách khứa đến dự đều là những đối tác làm ăn của nhà họ Chu. Ngoài mặt là tiệc mừng thọ, nhưng thực chất ai cũng biết đây là dịp để nhà họ Chu phô trương thanh thế và tìm kiếm cơ hội kinh doanh.
Thế mà Chu Diên Sinh lại chọn đúng ngày hôm nay để dẫn Cố Thanh Chỉ đến.
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn báo trước cho tôi một tiếng.
Tôi ngồi ở vị trí bên cạnh bàn tiệc chính, nhìn Chu Diên Sinh dẫn Cố Thanh Chỉ vào chỗ. Anh ta kéo ghế cho cô ta, trải khăn ăn cho cô ta, chu đáo đến mức như đang chăm chút cho một món đồ sứ dễ vỡ. Cố Thanh Chỉ mặc một bộ sườn xám cách tân màu trắng ngà, trên cổ áo cài một chiếc trâm ngọc trai, cả người toát lên vẻ dịu dàng thanh tao như từ trong tranh bước ra.
Đúng là đẹp thật. Cái kiểu đẹp vừa mềm mỏng vừa kiên cường mà đàn ông không tài nào cưỡng lại được.
Ba năm trước, khi tôi và Chu Diên Sinh kết hôn, anh ta say khướt, ôm lấy tôi và nói lảm nhảm suốt cả một đêm. Nói gì tôi không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ anh ta cứ lặp đi lặp lại một cái tên —— Thanh Chỉ.
Ngày hôm sau, tôi điều tra cái tên đó. Cố Thanh Chỉ, tình đầu thời đại học của Chu Diên Sinh, vì gia đình cấm cản nên đã bị đẩy ra nước ngoài. Chu Diên Sinh cưới tôi, một nửa là vì nhà họ Chu cần một cuộc liên hôn để củng cố giá cổ phiếu, nửa còn lại chắc là anh ta cảm thấy dù sao cũng không cưới được người kia, thế thì cưới ai cũng chẳng khác gì nhau.
Lúc đó tôi không hề biết những chuyện này.
Sau này biết rồi thì ván đã đóng thuyền.
Tôi từng ngây thơ cho rằng ba năm là đủ để anh ta nhìn thấy điểm tốt của tôi, nhưng sự thật chứng minh tôi đã sai lầm tai hại. Có những người, một khi trong tim họ đã có hình bóng ai khác, thì dù bạn có móc tim mình ra đặt trước mặt, họ cũng chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái.
Tiệc thọ diễn ra được một nửa, Chu Diên Sinh đứng lên kính rượu.
Anh ta bưng ly rượu, ăn nói khéo léo chu toàn, dỗ cho ông nội cười tít mắt. Nhị thúc nhà họ Chu ngồi bên cạnh hùa theo: “Diên Sinh và Nhược Nhan cưới nhau ba năm rồi, khi nào thì sinh cho ông nội một đứa chắt đích tôn đây hả?”
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi chưa kịp mở miệng, Chu Diên Sinh đã cười đáp trước: “Chuyện này không vội ạ, Nhược Nhan vẫn còn trẻ, sự nghiệp cũng đang trên đà phát triển.”
Nói nghe thật bùi tai, vừa giải vây cho tôi, người ngoài không biết nhìn vào sẽ chỉ thấy anh ta thật tâm lý. Nhưng tôi biết, anh ta chẳng tâm lý chút nào, anh ta căn bản là chưa từng nghĩ đến chuyện có con với tôi.
Bởi vì tôi tận mắt nhìn thấy Cố Thanh Chỉ đang ngồi ở trong góc, khi nghe thấy câu nói này, hốc mắt cô ta hơi đỏ lên.
Khóe mắt Chu Diên Sinh luôn dừng lại trên người cô ta, nhìn thấy biểu cảm đó, bàn tay đang cầm ly rượu của anh ta hơi khựng lại, ngay sau đó anh ta ngửa đầu uống cạn sạch ly rượu.
Trong động tác ấy mang theo một sự kìm nén gần như tự hủy hoại.
Tôi bỗng thấy buồn cười kinh khủng.
Anh ta cưới tôi, cô ta trở về, anh ta công khai dẫn cô ta đến trước mặt tôi, lại còn ra vẻ thâm tình yêu mà không có được. Hóa ra trong vở kịch này, vai ác nhường hết cho tôi đóng.
Sau khi tiệc tàn, tôi trở về căn hộ nhỏ của mình.
Từ khi kết hôn, tôi đã dọn vào biệt thự nhà họ Chu, nhưng căn hộ nhỏ sáu chục mét vuông này là do tôi tự mua trước khi cưới, trang trí đơn giản, quan trọng nhất đây là địa bàn của riêng tôi.
Tôi vừa vào cửa thay dép, mới rót được cốc nước thì điện thoại reo.
Là Tô Mỹ Vân.
“Nhược Nhan à, chuyện hôm nay con đừng để trong lòng,” Giọng bà ta mang theo sự điềm tĩnh của người từng trải, “Đàn ông mà, lúc trẻ tuổi ai chẳng thế, đợi đến khi có tuổi là sẽ thu tâm lại thôi. Con cứ rộng lượng một chút, trong lòng Diên Sinh tự biết điểm dừng.”
“Vâng mẹ, con biết rồi.” Tôi bình thản đáp.
“Vậy thì tốt. À đúng rồi, cái dự án bên công ty của bố con lần trước nhắc tới, bên chỗ Diên Sinh có phải nên thúc đẩy một chút không?”
Bố tôi làm kinh doanh vật liệu xây dựng. Năm đó nhà họ Chu rước tôi qua cửa, phần lớn nguyên nhân là vì nhắm tới nguồn tài nguyên kênh phân phối của nhà tôi ở khu vực Hoa Nam. Sau khi kết hôn, công ty của bố tôi bám theo con tàu lớn của nhà họ Chu, làm ăn ngày càng lớn, nhưng mức độ phụ thuộc vào nhà họ Chu cũng ngày càng sâu.
Đây chính là bản chất của liên hôn —— sự ràng buộc sâu sắc về lợi ích, muốn gỡ cũng gỡ không ra.
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sofa, mở ghi chú trong điện thoại lên.
Trên màn hình là những dòng ghi chép chi chít. Từ ba tháng trước, tôi đã bắt đầu làm việc này.
Từng khoản chi tiết tài sản chung của hai vợ chồng, định giá từng bất động sản, cơ cấu cổ phần trong công ty đứng tên Chu Diên Sinh, sao kê tài khoản đầu tư cá nhân của anh ta… Những thứ này đã ngốn của tôi không chỉ ba tháng trời. Từ năm đầu tiên kết hôn, khi nhận ra cuộc hôn nhân này không có cơ hội cứu vãn, tôi đã bắt đầu lưu tâm.
Tôi chưa bao giờ là kiểu người đem toàn bộ cuộc đời đặt cược vào một mối quan hệ.
Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi, con gái có thể lấy chồng, nhưng không thể coi lấy chồng là lối thoát duy nhất. Con có thể yêu một người, nhưng không thể yêu đến mức đánh mất cả khả năng bảo vệ bản thân.
Những đạo lý này, mẹ tôi đã dùng chính cuộc đời bà để dạy cho tôi. Năm xưa bà gả cho bố tôi, cùng ông hai bàn tay trắng lập nghiệp, từ một cửa hàng nhỏ vươn lên thành nhà cung cấp vật liệu lớn nhất Hoa Nam. Sự nghiệp phất lên, bố tôi có người bên ngoài, mẹ tôi cứ thế kéo dài năm năm không ly hôn —— không phải vì không nỡ, mà là bà đang chờ, chờ thu thập đủ bằng chứng và lợi thế, chờ đến ngày bố tôi phải ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Ngày hôm đó đến, mẹ tôi cầm khối tài sản được chia, quay đi mở luôn một công ty xây dựng của riêng mình, cuỗm sạch mấy khách hàng lớn nhất của bố tôi.
Bố tôi đến tận bây giờ cứ nhắc đến mẹ tôi là lại hận nghiến răng.
Đúng là mẹ nào con nấy.
Tôi nhìn các dữ liệu trong ghi chú, cầm điện thoại gọi cho môi giới bất động sản: “Anh Vương, mấy căn nhà tôi nhắc lần trước, hiện giờ giá cả thị trường thế nào? Có người xem không?”