Chương 4 - Bên Dưới Đống Đổ Nát
Bố đã đến vài lần.
Ông bị công ty đình chỉ, danh tiếng thối nát khắp nơi, ngày nào cũng có người ném trứng thối trước cửa nhà ông.
Ông muốn gặp tôi, muốn xin ông bà ngoại tha thứ.
Ông ngoại cầm chổi đánh đuổi ông đi.
Ông quỳ ngoài cửa, quỳ suốt cả đêm.
Hôm đó trời mưa to, giống hệt ngày tang lễ của mẹ.
Tôi đứng sau khe rèm ở tầng hai nhìn xuống.
Ông ướt sũng từ đầu đến chân, tóc dính bết vào mặt, như một con ma nước.
“Niệm Niệm! Bố biết sai rồi!”
“Con gặp bố một lần được không? Bố chỉ còn mình con thôi!”
Ông gào trong mưa, giọng khàn đặc.
Tôi thấy buồn cười.
Chỉ còn mình tôi?
Thế còn Thanh Thanh? Còn cô dì xấu xa kia?
Chẳng lẽ họ không cần ông nữa rồi sao?
Bà ngoại bước vào phòng, bưng một bát nước đường đỏ nóng hổi.
“Niệm Niệm, người đó ở ngoài, con muốn gặp không?”
Bà hỏi tôi rất khẽ.
Tôi nhận lấy bát, nhấp một ngụm.
Ngọt ngọt, ấm ấm.
Nhưng tôi vẫn nếm ra một chút vị tanh.
Tôi lắc đầu, đi tới bên cửa sổ, trước mặt bố, kéo kín rèm lại.
Tôi nhớ lúc ở dưới đống đổ nát, tôi cũng từng gọi ông như vậy.
Gọi đến khản cả cổ.
Nhưng ông chỉ mải nói chuyện với người khác.
Bây giờ, đến lượt ông gọi.
Tôi cũng để ông chờ thêm một lúc.
Chờ đến chết.
Tôi ở trong phòng vẽ tranh.
Tôi chỉ có bút sáp màu đen và màu đỏ.
Tôi vẽ một khối vuông đen, bên trong nhốt một con quái vật.
Quái vật đang khóc, nhưng chẳng ai để ý đến nó.
Ông ngoại nói, công ty của bố sắp phá sản rồi.
Vì mọi người tẩy chay sản phẩm của ông, không ai muốn làm ăn với kẻ giết người.
Chú Lý đã lật ra hết những sổ sách giả mà bố làm.
Hóa ra, ông không chỉ là người cha tồi, mà còn là ông chủ tồi.
Ông biển thủ công quỹ, lấy tiền mua nhà, mua xe cho cô dì xấu xa đó.
Thậm chí tiền mua bánh kem cho Thanh Thanh, cũng là tiền ăn cắp của công ty.
Tôi nghe ông bà ngoại nói chuyện, trong lòng không hề gợn sóng.
Tôi chỉ không ngừng uống nước đường đỏ.
Hết cốc này đến cốc khác.
Cho đến khi bụng căng đau, cho đến khi vị tanh trong miệng nhạt đi.
Cô dì xấu xa bị bắt rồi.
Nghe nói vì ôm tiền bỏ trốn, bị chặn lại ở sân bay.
Công ty của bố sụp đổ, cô ta liền chuyển hết tiền còn lại trong tài khoản của bố, định đưa Thanh Thanh ra nước ngoài.
Kết quả bị cảnh sát do chú Lý sắp xếp sẵn bắt gọn.
Ông ngoại đưa tôi tới đồn cảnh sát lấy lời khai, về vấn đề quyền nuôi dưỡng.
Trong hành lang ngoài phòng thẩm vấn, tôi nhìn thấy cô dì xấu xa đó.
Trên tay cô ta đeo còng lấp lánh, tóc rối bù, lớp trang điểm lem nhem.
Không còn vẻ đẹp kiêu ngạo ngày trước nữa.
Thanh Thanh đứng bên cạnh khóc nấc không ra hơi, nước mũi chảy dài.
“Mẹ ơi, con muốn về nhà, con không muốn ở đây!”
Cô dì xấu xa bực bội quát: “Im đi! Khóc cái gì!”
Nhìn thấy tôi, mắt cô ta lập tức đỏ lên.
Cô ta như con đàn bà điên lao tới, muốn đánh tôi.
“Tại mày! Tất cả là tại con hoang nhà mày!”
“Nếu không phải con mẹ đoản mệnh của mày, Cố Thành sao phá sản! Tao sao rơi vào nông nỗi này!”
Chú cảnh sát lập tức giữ chặt cô ta, ép mạnh vào tường.
“Đứng yên!”
Tôi núp sau lưng ông ngoại, thò đầu nhìn cô ta.
Khuôn mặt cô ta méo mó vặn vẹo, như mụ phù thủy trong truyện cổ tích.
Bố cũng tới.
Ông đến với tư cách nhân chứng, cũng là người bị hại.
Nhìn thấy cô dì xấu xa, bố lao tới định đánh cô ta.
“Lâm Tiểu Duyệt! Đồ đàn bà độc ác! Tôi đối xử với cô tốt như vậy, cô lại cuỗm tiền của tôi chạy trốn!”