Chương 7 - Bé Yêu Đang Ở Đâu
Lối chơi rất nóng vội, giống như hận không thể lao khỏi màn hình để chứng minh bản thân.
Đáng tiếc.
Người bị cảm xúc chi phối là người dễ để lộ sơ hở nhất.
Phút thứ mười ba, cậu ta núp bụi định bắt tôi.
Tôi giả vờ không thấy.
Tiến lại gần.
Lùi ra.
Lừa kỹ năng.
Quay lại tung một combo tiễn cậu ta lên bảng.
Trên màn hình công khai hiện:
【Một Lúm Lê hạ gục Lửa Hoang】
Cả phòng vỗ tay.
Phút thứ hai mươi, giao tranh tổng cuối cùng.
Năm người bên kia bao vây tôi.
Giang Tự Bạch đột nhiên lên tiếng:
“Bụi bên phải có khống chế.”
Chỉ một câu.
Tôi lách sang trái, né kỹ năng mở giao tranh.
Quay người lao vào.
Chém xạ thủ.
Hạ pháp sư.
Máu thấp dùng Trừng Phạt hồi phục.
Lại lấy luôn hỗ trợ.
Quadra kill.
Ánh vàng MVP sáng lên trên màn hình.
Tôi tháo tai nghe.
Nhìn sang Thẩm Gia Dã.
Cậu ta ngồi đối diện, sắc mặt khó coi.
Chương 10
Sau giải công khai, Thẩm Gia Dã trở thành drama lớn nhất đầu năm học của Đại học A.
Tôi cứ tưởng chuyện đến đây gần như kết thúc rồi.
Kết quả tối ngày thứ ba, Thẩm Gia Dã lại chặn ở cổng nam Đại học A.
Vừa ra khỏi cổng trường đã thấy cậu ta đứng dưới đèn đường.
Ôn Nhiên lập tức chắn trước mặt tôi.
“Cậu còn dám tới?”
Thẩm Gia Dã nhìn tôi, giọng khàn khàn:
“Ôn Lê, tôi muốn xin lỗi chị.”
Ôn Nhiên cười lạnh:
“Đừng làm người khác buồn nôn.”
Tôi vỗ vai Ôn Nhiên.
“Để cậu ta nói.”
Ôn Nhiên không muốn:
“Chị.”
“Không sao.”
Lúc này Ôn Nhiên mới lùi nửa bước.
Thẩm Gia Dã nhìn tôi, mắt càng đỏ hơn.
“Ôn Lê, tôi thật sự biết sai rồi.”
“Lúc đó tôi thật sự quá ngu.”
“Tôi chưa từng nhìn thấy mặt chị.”
“Tôi không biết ngoài đời chị đẹp như thế.”
“Nếu tôi biết…”
Tôi cười.
“Thẩm Gia Dã, cậu thật sự rất ghê tởm.”
“Cậu không phải biết sai.”
“Cậu chỉ cảm thấy mình bị thiệt.”
Mắt Thẩm Gia Dã đỏ lên, vẫn muốn vùng vẫy:
“Vậy Giang Tự Bạch thì sao?”
“Anh ta tốt lắm à?”
“Anh ta mua tài khoản của tôi, còn giả làm tôi nói chuyện với chị.”
“Anh ta cũng lừa chị.”
Tôi còn chưa mở miệng, phía sau đã truyền tới một giọng nói rất thấp.
“Đúng.”
Giang Tự Bạch đi tới.
Trong tay xách hai chai nước.
Một chai lạnh.
Một chai thường.
Tôi chọn chai lạnh.
“Sao anh lại tới?”
“Ôn Nhiên nhắn nói em đang ở cổng trường.”
Ôn Nhiên lập tức ngẩng đầu nhìn trời.
Tôi nhìn nó:
“Em nhắn lúc nào?”
Ôn Nhiên hùng hồn:
“Vừa nãy.”
Tôi: “…”
Giang Tự Bạch nhìn Thẩm Gia Dã.
“Tôi từng lừa cô ấy.”
“Cho nên tôi xin lỗi.”
“Tôi cũng đang theo đuổi cô ấy.”
“Cô ấy có thể từ chối tôi.”
“Cũng có thể cả đời không tha thứ cho tôi.”
Thẩm Gia Dã nghiến răng:
“Anh giả vờ cái gì?”
“Anh dám nói mình không nhân lúc cô ấy yếu lòng mà chen vào?”
Giang Tự Bạch im lặng hai giây.
“Ban đầu tôi mua tài khoản là muốn xóa những thứ cậu đăng lên.”
“Sau đó tiếp tục nói chuyện là vì tôi ích kỷ.”
“Tôi thừa nhận.”
“Nhưng Thẩm Gia Dã.”
Giọng anh lạnh xuống.
“Tôi sẽ không coi một người là quà tặng kèm theo tài khoản.”
“Không lấy cơ thể cô ấy làm đề tài bàn tán.”
“Không vì cô ấy không giống tưởng tượng của mình mà sỉ nhục cô ấy.”
“Càng không sau khi phát hiện cô ấy xinh đẹp thì quay lại giả vờ si tình.”
Sắc mặt Thẩm Gia Dã rất khó coi.
“Anh hài lòng chưa?”
“Thấy tôi thế này, anh đắc ý lắm đúng không?”
Giang Tự Bạch rất bình tĩnh:
“Cậu biến thành thế nào không liên quan gì đến việc tôi có đắc ý hay không.”
“Là cậu đáng đời.”
Thẩm Gia Dã siết chặt nắm tay.
Tôi lười nhìn cậu ta thêm.
“Nói xong chưa?”
Thẩm Gia Dã đột ngột ngẩng đầu:
“Ôn Lê, chúng ta thật sự không thể bắt đầu lại sao?”
Tôi tức đến bật cười.
“Chúng ta đã từng bắt đầu lúc nào?”
Cậu ta cứng người.
Tôi không để ý tới cậu ta nữa, xoay người rời đi.
Ôn Nhiên đi theo.
Giang Tự Bạch cũng đi theo, nhưng luôn giữ khoảng cách nửa bước.
Sau khi Ôn Nhiên về ký túc xá, tôi và Giang Tự Bạch đứng bên đường chờ xe.
Gió đêm thổi qua.
Anh lén nhích về phía tôi hai bước.
Tôi không vạch trần.
Anh lên tiếng.
“Ôn Lê, tối nay anh có thể mời em ăn cơm không?”
“Anh biết một quán đồ Tứ Xuyên rất ngon.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Ra khỏi nhà hàng, chúng tôi đi dạo trong công viên.
Anh đột nhiên nói:
“Ôn Lê.”
“Ừ?”
“Hôm đó ở cầu thang, em nói có được tuyển hay không còn phải xem.”
“Bây giờ anh có thể… hỏi tiến độ một chút không?”
Tôi cố ý hỏi:
“Mới mấy ngày thôi mà?”
Anh lập tức cúi đầu.
“Xin lỗi, là anh vội.”
“Em có thể từ từ xem xét, anh chờ được.”
Tôi dừng bước.
“Giang Tự Bạch.”
Anh lập tức ngẩng đầu:
“Anh đây.”
“Sau này anh còn lừa em không?”
“Không.”
Tôi nhìn anh vài giây.
“Nếu em không muốn tha thứ cho anh thì sao?”
Lông mi Giang Tự Bạch khẽ run.
Nhưng anh nói:
“Vậy anh chấp nhận.”
Anh lại cong môi cười.
“Đúng là anh đã làm sai.”
Tôi gật đầu.
“Được thôi.”
Anh sững người.
“Ý gì?”
“Không biết thì thôi.”
Tôi tiếp tục đi về phía trước.
Đột nhiên anh đuổi theo, nhẹ nhàng móc lấy ngón út của tôi.
“Là… ý này sao?”
Tôi quay mặt sang chỗ khác cười, sau đó cả bàn tay anh nắm lấy tay tôi.
Tôi mặc anh nắm, thậm chí không biết chúng tôi đã đi tới cổng công viên từ lúc nào.
Đột nhiên anh nói:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng