Chương 2 - Bé Trai Nhặt Được Hay Con Riêng
“Mẹ, pha sữa cho thằng bé đi, đừng để Tô Tầm mệt quá.”
“Thế sao được!” Trương Lan lập tức phản đối, “Sữa bột làm sao bằng sữa mẹ? Tô Tầm, mau lên, cho Dũ Dũ bú đi.”
Họ đã đặt sẵn tên cho đứa bé — gọi là Chu Dũ.
Tôi không đáp, lặng lẽ thay tã cho Niệm Niệm — con gái tôi, tôi gọi con là Tô Niệm.
Chu Hằng thấy tôi không động đậy, đi tới.
“Tô Tầm, mẹ đang nói chuyện với em đấy.”
“Niệm Niệm sắp bú rồi.” Tôi cúi đầu nói.
“Niệm Niệm Niệm Niệm, suốt ngày chỉ biết con gái cô!” Chu Hằng nổi cáu. “Dũ Dũ không phải trẻ con à? Em nhìn nó gầy gò vậy, em nỡ lòng nào?”
Tôi ngẩng đầu lên: “Chu Hằng, còn anh thì nỡ lòng nào nhìn con gái ruột của mình bị đói?”
“Nó khỏe mạnh, ăn trễ chút không sao!” — anh ta buột miệng nói.
Tim tôi lạnh ngắt.
Trương Lan đã bế Chu Dũ đến, nhét thẳng vào lòng tôi.
“Mau cho bú đi, đừng lề mề. Niệm Niệm là con gái, có đói cũng chẳng sao.”
Tôi nhìn Chu Dũ trong lòng, lại nhìn Niệm Niệm trong nôi đang bắt đầu mếu máo, chỉ thấy cơn buồn nôn dâng lên từ dạ dày.
Tôi không biểu cảm gì, đút vú cho Chu Dũ bú.
Tiếng khóc của Niệm Niệm vang lên đúng như tôi dự đoán.
Chu Hằng thấy ồn ào thì đập cửa bỏ đi. Trương Lan lại vừa hát vừa nựng nịu Chu Dũ đã ăn no, chẳng hề để tâm đến tiếng khóc của Niệm Niệm.
Suốt cả buổi sáng, thế giới của tôi chỉ có ba loại âm thanh:
“Cục cưng của bà~” của Trương Lan dành cho Chu Dũ.
“Ồn chết đi được!” của Chu Hằng đầy khó chịu.
Và tiếng khóc tuyệt vọng của Niệm Niệm — con gái tôi.
Buổi chiều, tôi nói tôi muốn gội đầu.
Trương Lan lập tức phản đối: “Ở cữ gội đầu gì! Muốn để lại di chứng à?”
“Người dính bết, khó chịu lắm.”
“Ráng chút là qua phụ nữ ai mà không như vậy.” Bà ta không thèm ngẩng đầu.
Tôi nhìn bà ta: “Tôi nhất định phải gội. Không thì sữa càng tắc nặng, đến lúc đó cả hai đứa nhỏ đều không có mà bú.”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “hai đứa”.
Trương Lan do dự. Đúng lúc Chu Hằng về, nghe thấy.
“Cho cô ấy gội đi, nhanh rồi về.” — anh ta quyết định.
Trương Lan không tiện nói thêm.
Tôi mang theo quần áo vào phòng tắm, khóa trái cửa.
Tôi không mở vòi sen.
Tôi lấy điện thoại từ túi áo, bấm gọi một số.
“Alo, chào chị, đây là trung tâm xét nghiệm ADN, tôi có thể giúp gì ạ?” Giọng nữ đầu dây bên kia rất chuyên nghiệp.
“Tôi muốn làm xét nghiệm cá nhân, giữ riêng tư. Mẫu thử gửi như thế nào?”
“Chị có thể gửi qua đường bưu điện, hoặc mang trực tiếp đến trung tâm. Trung tâm chúng tôi ở phía tây thành phố…”
Phía tây? Quá xa. Tôi không thể rời nhà.
“Có hỗ trợ đến lấy mẫu tận nhà không?” Tôi hỏi.
“Có, chị. Nhưng sẽ có thêm phí dịch vụ. Xin vui lòng cung cấp địa chỉ và thời gian.”
“Địa chỉ là…” — tôi đọc tên khu chung cư, “Thời gian… sáng mai mười giờ, được chứ?”
“Được ạ. Nhân viên lấy mẫu sẽ liên hệ trước khi đến.”
“Còn một việc nữa,” tôi hạ giọng, “Mẫu dùng tóc có chân tóc được không?”
“Được chị, tóc là mẫu tiêu chuẩn. Vui lòng đảm bảo mỗi mẫu có 5-8 sợi tóc có nang, bọc trong khăn giấy sạch và ghi chú rõ ràng.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Tôi tắt máy, tựa người vào tường gạch lạnh buốt, thở dài một hơi.
Tôi bật vòi nước, nước nóng xối lên người, mà tôi chẳng thấy ấm chút nào.
Tôi cần thêm mẫu. Một sợi là không đủ.
Tối hôm đó, Chu Hằng ngủ rất say.
Tôi lấy cớ dậy đi vệ sinh, lại gần giường anh ta.
Tóc anh ta ngắn, cứng. Tôi nín thở, giơ tay, nhổ nhanh vài sợi.
Anh ta “ừm” một tiếng, trở mình.
Tôi sợ tim ngừng đập, bất động hoàn toàn.
Đợi anh ta thở đều lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đến là Chu Dũ.
Cậu bé ngủ trên chiếc giường nhỏ Trương Lan chuẩn bị, đặt ngay bên cạnh.
Tôi ngồi xuống, tóc cậu bé mềm mịn, tôi không dám dùng sức. Thử vài lần, mới đủ số lượng.
Hai bộ mẫu, nằm im trong lòng bàn tay tôi.
Một bộ, quyết định hôn nhân của tôi.
Một bộ, quyết định sống chết của một lời nói dối.
03
Chín rưỡi sáng hôm sau, điện thoại tôi rung trong túi.
Một tin nhắn:
“Chào chị, tôi là nhân viên trung tâm xét nghiệm XX, đã đến trước cổng khu chung cư, xin hỏi giao nhận như thế nào?”
Tim tôi đập thình thịch.
Trương Lan đang bế Chu Dũ xem TV trong phòng khách. Chu Hằng vẫn chưa dậy.
Đây là cơ hội tốt nhất.
Tôi bước ra khỏi phòng, nói với Trương Lan:
“Mẹ, nhà mình hết xì dầu rồi, con xuống siêu thị mua chai.”
Trương Lan không quay đầu: “Bảo Chu Hằng đi.”
“Anh ấy còn chưa dậy. Con cũng muốn ra ngoài đi lại chút, bác sĩ nói cần vận động nhẹ.” Tôi viện cớ.
“Ở cữ mà ra ngoài cái gì, trúng gió thì sao?” Bà vẫn không đồng ý.