Chương 8 - Bé Tinh Tinh và Ngày Đầu Tiên Ở Nhà Tân Hôn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn cô ta: “Cô nói anh ta nguy hiểm, đã báo cảnh sát chưa?”

Môi Hứa Thanh Thanh động đậy.

Hạ Dư Thâm nói thay cô ta: “Khi đó Thanh Thanh một mình chăm con, lấy đâu ra sức mà xử lý những việc này.”

Tôi cười một tiếng.

“Cô ấy có sức điền anh vào người liên hệ khẩn cấp của nhà trẻ, lại không có sức báo cảnh sát?”

Hạ Dư Thâm bị tôi hỏi đến sắc mặt sa xuống.

Kỷ Trầm bỗng ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ấy rất phức tạp.

Như thể bắt được một cơ hội mong manh.

Hứa Thanh Thanh cũng nhìn thấy, lập tức bế Tinh Tinh lên: “Tôi không đánh giá nữa, tôi đưa con đi.”

Tinh Tinh nằm trên vai cô ta, mắt lại lén nhìn về phía Kỷ Trầm.

Nó không biết người đàn ông ấy.

Nhưng phản ứng sợ một mối nguy chưa biết và phản ứng sợ bạo lực thật sự là khác nhau.

Cái trước sẽ nhìn sắc mặt người lớn.

Cái sau sẽ co rút vào chính cơ thể mình.

Bây giờ Tinh Tinh đang nhìn Hứa Thanh Thanh.

Tôi không ngăn cô ta.

Cố ngăn ngay trước mặt đứa trẻ chỉ khiến nó càng sợ hơn.

Trước khi đi, Hạ Dư Thâm nhìn tôi một cái, hạ thấp giọng: “Hôm nay em không nên kích động Thanh Thanh.”

Tôi kẹp phiếu đánh giá vào hồ sơ.

“Hôm nay anh nên nhìn thấy Tinh Tinh.”

Anh nhíu mày.

Tôi nói: “Không phải nhìn thấy Hứa Thanh Thanh khóc.”

“Mà là nhìn thấy đứa trẻ đó đang sợ ánh mắt của ai.”

Hạ Dư Thâm như không hiểu, lại như không muốn hiểu.

Anh đuổi theo Hứa Thanh Thanh rời đi.

Kỷ Trầm vẫn đứng nguyên chỗ.

Nhân viên lễ tân hỏi tôi: “Cô Khương, có cần mời anh ấy rời đi không?”

Tôi nhìn túi hồ sơ trong tay Kỷ Trầm.

“Mời anh ấy vào phòng trao đổi.”

Kỷ Trầm ngẩng đầu, đáy mắt thoáng chấn động.

Tôi không cho anh bất kỳ lời an ủi nào.

“Mười phút.”

“Nếu anh không nói rõ được, tôi vẫn sẽ báo cảnh sát.”

6

Kỷ Trầm ngồi trong phòng trao đổi, câu đầu tiên không phải là biện minh cho mình.

Anh hỏi tôi: “Đứa trẻ đó tên Tinh Tinh sao?”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt máy ghi âm lên mặt bàn.

“Toàn bộ buổi trao đổi sẽ được ghi âm, nếu anh thấy phiền thì bây giờ có thể đi.”

Anh nhìn máy ghi âm một cái rồi lắc đầu.

“Tôi không phiền.”

Giọng anh rất khàn, như mấy chữ này đã mài trong cổ họng rất lâu.

“Tôi chỉ muốn biết, thằng bé có phải năm tuổi không.”

Tôi không trả lời.

“Anh Kỷ, hôm nay anh xuất hiện ở trung tâm phục hồi chức năng của tôi đã ảnh hưởng đến cảm xúc của một đứa trẻ. Anh nói mình không muốn cướp con, vậy trước tiên anh cần chứng minh tại sao anh tìm tới đây.”

Kỷ Trầm đặt túi hồ sơ lên bàn.

Động tác của anh rất chậm, như sợ làm kinh động thứ gì đó.

Bên trong không có cả tường ảnh, cũng không có món đồ cũ khoa trương nào.

Chỉ có bản in lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp đoạn chat, hóa đơn bệnh viện và một dòng thời gian viết tay.

Thực tế đến mức gần như lạnh lẽo.

“Tôi và Hứa Thanh Thanh từng ở bên nhau sáu năm trước.”

“Khi cô ấy mang thai, tôi đi khám thai cùng cô ấy hai lần. Sau đó đơn vị tôi điều động, tôi huấn luyện khép kín một tháng. Khi ra ngoài, cô ấy nói với tôi đứa bé không còn nữa.”

Tôi lật tờ hóa đơn đầu tiên.

Tên bệnh viện, ngày tháng, tuần thai đều khớp với tuổi hiện tại của Tinh Tinh.

Kỷ Trầm nói tiếp: “Cô ấy nói sức khỏe không tốt, không muốn gặp tôi nữa. Tôi chuyển cho cô ấy một khoản tiền, bảo cô ấy dưỡng sức cho tốt.”

“Sau đó cô ấy đổi số, chuyển nhà. Tôi từng tìm cô ấy, bạn cô ấy nói cô ấy không muốn bị làm phiền nữa.”

Anh dừng lại, ngón tay ấn trên mép bản ghi chuyển khoản.

“Tôi tin.”

Tôi ngẩng mắt nhìn anh: “Anh tin suốt năm năm?”

Kỷ Trầm mím môi.

“Tôi không nên tin.”

Câu này không hề kể khổ.

Anh giống như đang tự kết án mình.

Tôi lật tiếp về sau.

Trong ảnh chụp đoạn chat, Hứa Thanh Thanh nói rất rõ.

“Đứa bé không còn nữa.”

“Đừng tìm tôi nữa.”

“Tôi không muốn gặp anh.”

Thời gian là năm năm trước.

Khi đó Tinh Tinh đáng lẽ còn chưa ra đời.

Tôi đặt ảnh chụp xuống: “Hứa Thanh Thanh nói anh bạo hành, nợ nần, rồi bỏ đi.”

Trong mắt Kỷ Trầm cuối cùng cũng nổi sóng.

Anh lấy từ túi hồ sơ ra một giấy xác nhận đơn vị, rồi lấy thêm một báo cáo tín dụng.

“Tôi từng làm cứu hộ cứu hỏa, sau đó bị thương nên nghỉ, hiện làm ở một cơ sở đào tạo an toàn. Tôi không nợ nần, cũng không có hồ sơ bạo hành gia đình. Cô có thể kiểm tra.”

Nói xong, như sợ tôi thấy vẫn chưa đủ, anh bổ sung: “Tôi biết những thứ này chỉ chứng minh được một phần. Nếu cô ấy nói tôi từng làm hại cô ấy, tôi cũng có thể phối hợp điều tra.”

Tôi nhìn anh.

Nhiều người thật sự quen dùng bạo lực để kiểm soát người khác, phản ứng đầu tiên sẽ là phẫn nộ, sỉ nhục, phản kích.

Phản ứng đầu tiên của Kỷ Trầm lại là phối hợp điều tra.

Tôi không lập tức tin anh.

Nhưng lời nói phía Hứa Thanh Thanh đã xuất hiện quá nhiều vết nứt rõ ràng.

Tôi hỏi: “Sao anh biết Tinh Tinh có thể là con anh?”

Kỷ Trầm im lặng vài giây.

“Sau khi cô ấy về thành phố, có một người quen chung từng nhìn thấy đứa trẻ.”

“Người đó nói thằng bé năm tuổi, tên ở nhà là Tinh Tinh.”

Giọng anh hạ xuống. “Năm đó lúc đứa bé còn chưa sinh, chúng tôi từng nhắc đến cái tên ở nhà này. Cô ấy nói nếu là con trai hay con gái đều có thể gọi Tinh Tinh, sáng sủa một chút, dễ nuôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)